Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 112: Cậu Bé
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:16
Cậu bé nhìn Tạ Vân nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng.
“Có muốn ăn chút gì không? Hay là muốn uống chút nước?”
Một lúc lâu sau cậu bé mới nói: “Ăn.”
Tạ Vân bưng cơm đến trước mặt cậu bé, đút cho cậu một thìa cháo đến bên miệng.
Cậu bé nhìn cháo rồi uống một ngụm, sau đó Tạ Vân cứ thế đút từng thìa một.
Cậu bé uống được nửa bát cháo nhỏ, Tạ Vân lại bóc một quả trứng gà đút cho cậu ăn.
“Bạn nhỏ, cháu tên là gì, nhà cháu ở đâu? Còn có ai không?”
Cậu bé lại nhìn Tạ Vân rồi mới nói: “Cháu tên là Lôi Vân Đình, cháu không biết nhà cháu ở đâu, nhà cháu có ba mẹ, ông bà nội, chú bác, còn có cô, nhà cháu có rất nhiều người.”
“Vậy cháu còn nhớ làm sao cháu ra ngoài không?”
“Là dì dẫn cháu ra ngoài.”
“Vậy dì của cháu đâu?”
“Cháu không tìm thấy dì, cháu và dì bị lạc nhau.”
“Vậy chúng ta tìm chú công an giúp chúng ta tìm được không?”
Cậu bé lại nhìn Tạ Vân, rồi mới gật đầu. Tạ Vân thấy cậu bé gật đầu, liền định đi hỏi bác sĩ xem khi nào đứa bé có thể xuất viện.
Vừa mới bước ra ngoài, cậu bé thấy Tạ Vân đứng dậy định đi, liền vội vàng lao tới nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Tạ Vân không buông.
Tạ Vân cúi đầu nhìn cậu bé nói: “Cô đi hỏi bác sĩ một chút rồi về ngay.”
Cậu bé lắc đầu, mặc cho Tạ Vân nói thế nào cũng không buông tay.
Không còn cách nào khác, Tạ Vân đành phải bế cậu bé cùng đi tìm bác sĩ, hỏi bác sĩ một vài điều về tình hình và những điều cần chú ý của đứa bé, lại hỏi bác sĩ xem đứa bé có thể xuất viện chưa? Cô muốn đưa đứa bé đến đồn công an.
“Bây giờ tình hình của đứa bé là do đói, chỉ cần dinh dưỡng của đứa bé theo kịp là không sao cả.”
Tạ Vân cảm ơn bác sĩ, trả tiền t.h.u.ố.c men rồi bế cậu bé đến đồn công an.
Đến đồn công an, công an thấy Tạ Vân còn bế một đứa bé liền hỏi Tạ Vân: “Đồng chí có việc gì cần giúp đỡ không?”
Tạ Vân liền kể lại tình hình của đứa bé cho công an nghe, thực ra Tạ Vân còn nghi ngờ người dì mà cậu bé nói đã cố ý bỏ rơi đứa bé.
Dù sao ở thời đại mạng internet phát triển, đã có rất nhiều tin tức đưa tin, nói là đứa bé bị ai đó dẫn đi rồi vứt bỏ.
Còn có rất nhiều tiểu thuyết cũng viết như vậy, có người là vì ghen tị, có người là vì yêu sinh hận, tóm lại là đủ loại nguyên nhân.
Đồng chí công an nghe xong liền hỏi đứa bé: “Bạn nhỏ, cháu còn nhớ tên của ba mẹ cháu không?”
Cậu bé không trả lời câu hỏi của công an, mà nhìn về phía Tạ Vân.
Tạ Vân dịu dàng nhìn cậu bé nói: “Cái này có thể nói cho chú công an biết.”
“Ba tên là Lôi Thanh Tùng, mẹ tên là Thẩm Linh.”
Tạ Vân nghe xong sao lại cảm thấy hình như đã nghe ở đâu rồi?
“Cháu nói ba cháu tên gì?”
“Ba tên là Lôi Thanh Tùng.”
“Chờ một chút, để cô nghĩ xem, sao cô nghe cái tên này quen thế nhỉ.”
Công an nghe Tạ Vân nói vậy, cũng không lên tiếng.
“A, cô nhớ ra rồi.”
Tạ Vân đột nhiên nhớ ra, năm ngoái cô và Tần Minh Hạo đi chúc Tết đã đến nhà họ Lôi.
Lúc đó có một người tên là Lôi Thanh Tùng, Tạ Vân về nhà còn nói đùa với Tần Minh Hạo: “Cái tên này thật thú vị, Thanh Tùng lại họ Lôi, sao em cứ nghĩ đến cây tùng bị sét đ.á.n.h thế nhỉ.”
“Đồng chí công an, tôi có thể dùng điện thoại của các anh một chút không, tôi quả thực biết một người tên là Lôi Thanh Tùng, chỉ là phải xác nhận xem có phải là một người không.”
“Được, cô đi theo tôi.”
Công an vừa nói vừa dẫn đường phía trước, đi đến chỗ điện thoại nói: “Có cần tôi giúp không?”
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Tạ Vân nhấc ống nghe lên bắt đầu quay số, sau vài tiếng chuông thì bên kia có người nhấc máy.
“Alô, ai vậy?”
“Alô, là ba phải không ạ? Con là Tạ Vân.” Tạ Vân nghe ra là giọng của bố Tần.
“Tiểu Vân à, có chuyện gì sao?” Bố Tần vừa nhận được điện thoại của Tạ Vân, liền nghĩ là có chuyện gì xảy ra, vì Tạ Vân họ vừa mới về.
“Ba, con nhớ trong khu tập thể của ông nội có phải có một người tên là Lôi Thanh Tùng không ạ?”
“Có người này, Tiểu Vân sao con lại hỏi đến cậu ta?”
“Là thế này ba ạ, hôm nay con nhặt được một cậu bé bị ngất vì đói trên đường, cậu bé nói tên là Lôi Vân Đình, ba cậu bé tên là Lôi Thanh Tùng, mẹ tên là Thẩm Linh, còn nói là dì dẫn cậu bé ra ngoài. Con nghĩ là trùng tên với Lôi Thanh Tùng này, nên muốn hỏi xem có phải là con của nhà cậu ta không.”
Bố Tần nghe xong, một thời gian trước nghe nói cháu trai của lão Lôi bị mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy, lẽ nào đây chính là đứa bé đó?
“Tiểu Vân à, con đang ở đâu vậy?”
“Con đang ở đồn công an ạ.”
“Con ở đó đừng đi đâu, ba đi tìm thằng nhóc Thanh Tùng, con trai nhà nó mất tích một thời gian rồi vẫn chưa tìm thấy, ba bảo nó đến đối chiếu với con, xem có phải là con nhà nó không.”
“Vâng, ba, ba đi đi, con ở đây chờ, nửa tiếng nữa con sẽ gọi lại.”
“Được, vậy ba cúp máy trước.”
Bố Tần cúp điện thoại, liền vội vàng gọi cho lão Lôi.
“Alô, lão Lôi à, tôi lão Tần đây, Thanh Tùng nhà ông có ở nhà không?”
“Có ở nhà, vừa mới về, ông tìm nó có việc gì à?”
“Ông đưa điện thoại cho nó, có việc gấp.”
“Thanh Tùng, con mau lại đây, chú Tần tìm con, có việc gấp.”
“Vâng, con đến ngay.” Lôi Thanh Tùng vừa từ bên ngoài về, thời gian này con trai mất tích, tìm khắp nơi, sắp phát điên rồi.
“Chú Tần, con là Thanh Tùng, có chuyện gì không ạ?”
“Thanh Tùng à, con dâu chú nhặt được một cậu bé, nó nói nó tên là Lôi Vân Đình, ba nó tên là Lôi Thanh Tùng, mẹ nó tên là Thẩm Linh. Chú nghĩ là gọi cháu đến đây, lát nữa con dâu chú còn gọi điện lại, cháu đến xác nhận xem có phải là con nhà cháu không.”
Lôi Thanh Tùng nghe bố Tần nói, kích động đứng bật dậy, tay cũng có chút run rẩy.
“Chú Tần, cháu đến văn phòng của chú ngay.”
“Cháu đi đường cẩn thận, thời gian vẫn còn kịp, chú ý an toàn.”
“Chú Tần yên tâm, cháu qua ngay.”
Lôi Thanh Tùng kích động cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác định ra ngoài.
Lão Lôi thấy cảm xúc của con trai không đúng, vội vàng hỏi.
“Con định làm gì? Lão Tần tìm con có chuyện gì?”
“Ba, có thể đã tìm thấy Vân Đình rồi.”
“Thật sao? Không phải lại là giả chứ?”
“Không phải, lần này là con dâu nhà chú Tần nhặt được đứa bé, nói là tên Lôi Vân Đình, ngay cả tên của con và Thẩm Linh cũng biết. Chú Tần nói lát nữa bên đó gọi điện lại bảo con đến xác nhận.”
“Ba cũng đi với con, Tiểu Trần đi lái xe.”
“Vâng, thủ trưởng.”
Tiểu Trần vội vàng đi lái xe, hai cha con ra ngoài lên xe đi thẳng đến văn phòng của bố Tần.
Vừa vào phòng, còn chưa kịp ngồi xuống, lão Lôi đã vội vàng hỏi bố Tần.
“Lão Tần, chuyện này là thật sao? Rốt cuộc là thế nào?”
“Tôi đoán là vậy, con dâu tôi nhặt được một cậu bé trên đường, lúc phát hiện ra nó đã ngất vì đói, con dâu tôi đưa nó đến bệnh viện, ra viện rồi thì đến đồn công an, bây giờ vẫn đang ở đồn công an chờ điện thoại lại, tôi nghĩ là để Thanh Tùng đến xác nhận một chút.”
