Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 12: Chợ Đen
Cập nhật lúc: 03/03/2026 17:02
Trong không gian, cô tự trang điểm cho mình, bôi đen mặt, tô đậm lông mày, đeo kính áp tròng màu xám tro. Trên người thay một bộ áo bông quần bông dày cộm, đi đôi giày bông độn đế, đôi giày này là do cô đặc biệt nghiên cứu, chính là để trông cao hơn. Đầu đội tóc giả, bên ngoài lại đội thêm một cái mũ, quàng khăn che kín chỉ để lộ đôi mắt, tay cũng bôi đen, còn đeo một đôi găng tay bông năm ngón. Cô tự soi gương xem xét, hoàn hảo.
Ra khỏi không gian, xách theo chiếc gùi đã chuẩn bị sẵn rồi quay lại chợ đen. Đến chợ đen, cô nhìn quanh rồi tìm một người đàn ông trông giống như đang canh gác và đi tới. Lúc nãy khi đến cô đã thấy người đàn ông này lượn lờ ở đây, bây giờ quay lại vẫn thấy hắn lượn lờ ở đây.
“Anh bạn, đại ca của các anh có ở đây không? Tôi tìm đại ca của các anh.” Tạ Vân đi tới, hạ thấp giọng, khàn khàn nói. Tạ Vân vô cùng may mắn vì tối qua không ngủ ngon do phải đi chợ đen hôm nay nên giọng bị khàn, vừa hay dùng được.
Người đàn ông nhìn chàng trai đen đúa trước mặt nói: “Cậu tìm đại ca chúng tôi làm gì?”
Tạ Vân lấy chiếc gùi sau lưng xuống, lật một góc tấm vải che bên trên lên, để lộ đồ vật bên trong cho người đàn ông xem.
Ban đầu Tạ Vân cũng khá sợ hãi, nhưng cô nhớ ra trong không gian có dùi cui điện, nước ớt, bình xịt chống sói, d.a.o găm, d.a.o phay, rìu và quan trọng nhất là một khẩu s.ú.n.g hơi mua trên mạng, làm giống y như thật, người thường cũng không nhận ra được thật giả. Tuy kiếp trước cô trông bình thường, nhưng những biện pháp bảo vệ cần thiết vẫn phải có.
Người đàn ông nhìn thấy đồ vật bên trong thì giật mình, có gạo, bột mì, bột ngô, mà còn là loại tốt nhất. Người đàn ông nhỏ giọng nói: “Cậu ở đây đợi tôi một lát, tôi đi hỏi xem.”
Nói xong, người đàn ông nhanh ch.óng rẽ vào một góc hẻm, một lúc sau lại đi ra, đến bên cạnh Tạ Vân nói: “Đi theo tôi.”
Tạ Vân theo người đàn ông vào góc hẻm, thấy một cánh cổng sân, vào trong thấy sân rất rộng, có mấy gian phòng. Theo người đàn ông vào gian phòng ở giữa, trong phòng có một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi và một người đàn ông to lớn khoảng hơn 40 tuổi.
Người đàn ông canh gác thấy người đàn ông to lớn liền nói: “Đại ca, người đến rồi.” Lại nói với Tạ Vân: “Đây là đại ca của chúng tôi.”
Người đàn ông to lớn nhìn Tạ Vân: “Nghe nói cậu tìm tôi?”
“Đúng vậy, có một mối làm ăn không biết anh có làm không?” Tạ Vân khi thực sự gặp người lại trở nên bình tĩnh.
“Không biết là mối làm ăn gì?”
Tạ Vân đẩy chiếc gùi về phía trước: “Tất cả đều ở đây.”
Người bên cạnh người đàn ông to lớn lấy chiếc gùi mang đến cho hắn xem, người đàn ông to lớn nhìn thấy đồ vật bên trong, mắt liền sáng lên. Đặt đồ xuống, hắn nhìn Tạ Vân nói: “Người trên giang hồ đều gọi tôi một tiếng Cường ca, tiểu huynh đệ nếu không chê thì cứ gọi tôi là Cường ca. Không biết tiểu huynh đệ có bao nhiêu hàng?”
Tạ Vân nói: “Cường ca, hàng thì không ít, nhưng đại ca của chúng tôi có một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì?”
“Đại ca chúng tôi mới có quý t.ử, đại ca vui mừng, nên yêu cầu hàng bán ra chúng tôi không lấy giá cao, các anh khi bán mỗi cân chỉ được cộng thêm nhiều nhất 2 hào. Cường ca nếu thấy được thì chúng ta tiếp tục bàn.”
Cường ca suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không biết các cậu đưa ra giá bao nhiêu? Có bao nhiêu hàng?”
Tạ Vân nói: “Gạo 5 hào, bột mì 3 hào 5, ngô 2 hào 5, lương thực phụ 2 hào. Gạo và bột mì mỗi loại 5000 cân, ngô 1 vạn cân, lương thực phụ 2 vạn cân. Cường ca nếu ôm được hết thì trước mắt cứ lấy từng này.”
Cường ca nghe vậy kinh ngạc đến miệng cũng há hốc, hắn đây là bị một cái bánh từ trên trời rơi xuống trúng đầu lớn đến mức nào chứ, cái bánh này nhất định phải ăn. Dù có phải đi vay tiền cũng phải ăn cho bằng được. “Tiểu huynh đệ, không biết khi nào có hàng?”
Tạ Vân nghe vậy, chuyện này thành rồi sao? “Hai tiếng sau là có thể.”
Cường ca nghe vậy vội nói: “Vậy chúng ta giao dịch ở đâu?”
Tạ Vân đã nhắm trước rồi: “Ở căn nhà hoang ngoại ô phía đông huyện thành đi, hai tiếng sau anh đến đó là được. Cường ca, đã nói xong rồi thì tôi đi trước đây.”
Cường ca đích thân tiễn cô ra cửa: “Tiểu huynh đệ đi thong thả, hai tiếng sau tôi sẽ đến đúng giờ.”
Cường ca thấy Tạ Vân đi rồi vội vào nhà lấy tiền xem còn thiếu bao nhiêu để đi vay.
Tạ Vân ra ngoài, đi lòng vòng mấy ngõ, thấy không có ai theo sau, liền từ từ đi về phía căn nhà hoang ở phía đông huyện thành. Đến nơi, cô trước tiên đi những đôi giày có kích cỡ khác nhau, đi qua đi lại nhiều lần ở cửa và trong nhà, nhìn quanh không thấy ai, lại lấy chiếc xe điện bánh rộng trong không gian ra đi qua đi lại mấy vòng rồi vội cất đi. Nhìn xung quanh không có ai, lúc này mới vào nhà lấy đồ ra, chất đầy cả ba gian phòng. Đợi cô làm xong mọi việc cũng sắp đến giờ hẹn, cô nên nghỉ ngơi một chút, một phen vật lộn này khiến cô đổ cả mồ hôi.
Đến giờ, Tạ Vân ra cửa đợi, thấy Cường ca dẫn mấy người đến, thấy Tạ Vân, Cường ca cười nói: “Tiểu huynh đệ, hàng đã đến hết chưa?”
“Đến rồi, tiền mang đến chưa?” Tạ Vân đáp.
Cường ca nói: “Mang rồi.”
“Vậy chúng ta vào xem hàng, nếu được thì cân thôi.” Tạ Vân nói xong liền đi vào nhà, Cường ca và đám người theo sau. Vào nhà, nhìn những bao tải đầy ắp, Cường ca ra hiệu cho người bên cạnh, hai người liền tiến lên kiểm tra. Kiểm tra xong, họ gật đầu với Cường ca, sau đó bắt đầu cân. Tạ Vân ngồi bên cạnh nghỉ ngơi, hơn một tiếng sau, Cường ca đến trước mặt Tạ Vân nói: “Tiểu huynh đệ, số lượng đều đúng, số tiền này cậu đếm lại, tổng cộng là … đồng.” Nói rồi đưa chiếc túi vẫn xách trong tay cho Tạ Vân.
Tạ Vân ngồi đếm tiền, vừa đúng … đồng. “Vừa đúng, vậy tôi đi đây.” Nói xong, Tạ Vân vác gùi đi. Cường ca ở phía sau vội nói: “Tiểu huynh đệ, lần sau cậu đến khi nào?”
Tạ Vân không quay đầu lại nói: “Lô hàng này nếu bán theo đúng thỏa thuận, tôi sẽ đến tìm anh.”
Tạ Vân đi một lúc, quay đầu lại không thấy ai theo sau, liền tìm một con hẻm vào không gian, trong không gian tẩy trang, thay quần áo, lại là một mỹ nữ trắng trẻo xinh xắn.
Ra khỏi không gian, Tạ Vân vác một chiếc gùi, bên trong có một con gà hong gió, một con thỏ hong gió, một dải thịt muối, một túi hạt thông, một túi hạt dẻ và một túi nấm khô, đi về phía bưu điện. Cô muốn gửi cho Vương thúc thúc, Vương thúc thúc đã gửi cho cô một ít đồ ăn ở đây không mua được, còn có một chiếc áo khoác quân đội nữ. Chiếc áo khoác này là đồ tốt, người thường không kiếm được, chắc chắn là Vương thúc thúc đã đặc biệt đổi lấy.
Đến bưu điện điền xong đơn, nộp tiền, lại lĩnh trợ cấp của mình, nghĩ không có gì cần mua nữa liền về nhà. Đến đầu thôn, cô lấy một ít đồ dùng trong không gian ra cho vào gùi rồi về nhà.
Bây giờ trời đã rất lạnh, Tạ Vân mỗi ngày đều đốt lửa trong nhà cho ấm áp, rảnh rỗi thì ngồi trên giường sưởi ăn hạt thông. Hôm nay, buổi sáng Tạ Vân đang đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa, ra ngoài xem thì là vợ của đại đội trưởng. “Thím ơi, mau vào nhà ngồi, thím đến có việc gì không ạ?”
