Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 161: Nhà Họ Ôn Chạy Vạy Cứu Người

Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:24

Cảnh vệ gọi điện cho Ngô Quân, Ngô Quân nghe xong liền đi hỏi Tần Minh Hạo.

“Sếp, người nhà họ Ôn đến, anh có muốn gặp không?”

“Không có thời gian.”

Ngô Quân ra ngoài gọi điện cho cảnh vệ, bảo họ là không gặp.

Ba Ôn và mẹ Ôn cũng sốt ruột vô cùng, mẹ Ôn nói với cảnh vệ: “Đồng chí, có thể phiền anh hỏi lại giúp chúng tôi được không, chúng tôi không làm mất nhiều thời gian đâu.”

“Hai vị cứ về trước đi, đợi khi nào lãnh đạo chúng tôi có thời gian thì hãy đến.”

Hai người đứng ngoài một lúc, mẹ Ôn năn nỉ thế nào cảnh vệ cũng không đồng ý.

Cuối cùng hai người đành phải về nhà trước, về đến nhà, Ôn lão nhìn bộ dạng của họ là biết không có kết quả.

Ba Ôn bắt đầu gọi điện tìm người nhờ vả, người ta vừa nghe chuyện gì đã bắt đầu thoái thác.

Mẹ Ôn mang cơm nước đã chuẩn bị xong đến đồn công an, muốn vào thăm con gái.

Đến đồn công an, nói chuyện hồi lâu với đồng chí công an, người ta chỉ đồng ý mang cơm vào cho cô, còn người thì vẫn không được gặp.

Mẹ Ôn đành giao cơm cho đồng chí công an rồi về nhà.

Về đến nhà, thấy ba Ôn đang ngồi đó, mặt mày ủ rũ.

“Thế nào rồi?”

“Haizz, không có cách nào cả.”

“Vậy cục cưng của tôi chẳng phải sẽ còn chịu khổ trong đó sao, hu hu hu hu.”

“Khóc, khóc, khóc, chỉ biết khóc, khóc thì có tác dụng gì. Nếu bình thường bà dạy dỗ nó cho tốt thì nó có thể lệch lạc được không.”

“Bây giờ ông lại bắt đầu trách tôi, lúc đầu không phải ông cũng cưng chiều nó sao, cứ như là một mình tôi chiều hư nó vậy.”

“Bây giờ đến người cũng không gặp được, biết làm sao đây.”

“Hay là chúng ta đến nhà anh ta đi.”

“Bà nghĩ gì vậy? Bà tưởng khu nhà lớn họ ở là nơi bà muốn vào là vào được sao.”

“Vậy phải làm sao? Bên ba có thể giúp chúng ta nghĩ cách được không.” Mẹ Ôn vừa khóc vừa hỏi ba Ôn.

“Để tôi hỏi ba, bà cứ ở đây chờ đi.”

Ba Ôn nói xong liền đi lên lầu, đến phòng sách thì giơ tay gõ cửa.

“Cốc cốc cốc.”

“Vào đi.”

“Ba.”

Ôn lão nhìn ba Ôn, trong lòng biết rõ là không có tiến triển gì.

“Ba, ba có thể giúp hỏi một chút được không, hai vợ chồng con đến xin lỗi nhưng đến người cũng không gặp được.”

“Haizz…”

“Ta đã nhờ người hỏi giúp hai con rồi, bên kia người ta căn bản không coi con bé ra gì, là Ôn Hinh hết lần này đến lần khác đến làm người ta khó chịu. Người ta sắp bị Ôn Hinh làm cho ghê tởm c.h.ế.t rồi, cũng không biết hai người dạy dỗ con gái kiểu gì.”

“Hả?”

Ba Ôn cũng ngơ ngác, sao lại còn ghê tởm c.h.ế.t được.

“Ôn Hinh bị người ta bắt được đã khai hết rồi, cô ta muốn quyến rũ người ta, để người ta ly hôn rồi cô ta đến làm mẹ kế. Con nói xem, thật là quá không biết xấu hổ, mặt mũi nhà họ Ôn chúng ta đều bị nó làm cho mất sạch.”

“Sao có thể?”

Ba Ôn cũng sợ đến ngây người, ông không bao giờ ngờ được Ôn Hinh lại có suy nghĩ như vậy.

“Sao có thể? Cũng không biết hai người dạy dỗ kiểu gì, ta không có mặt mũi nào đi vớt người ra cho các người đâu, cứ để nó ở trong đó đi.”

“Ba…”

“Đừng gọi ta, ra ngoài, thứ mất mặt xấu hổ.”

Đến giờ Ôn lão vẫn chưa nguôi giận, hôm nay gọi điện nhờ người giúp đỡ, nghe người ta nói, mặt ông không biết giấu vào đâu, cả đời này chưa bao giờ mất mặt như vậy.

Ba Ôn ra khỏi phòng sách, xuống lầu, ngồi xuống rồi vùi mặt vào lòng bàn tay.

Mẹ Ôn thấy ba Ôn xuống liền vội hỏi: “Thế nào rồi, ba nói sao.”

“Ba không quan tâm chuyện này nữa, chê mất mặt, tôi cũng không quan tâm nữa, cứ để nó ngồi tù đi.”

“Đó là con gái ruột của ông, sao ông có thể không quan tâm?”

“Tôi cũng thấy mất mặt, tôi không có mặt mũi nào mà nói chuyện này với người khác.”

“Ý gì? Sao lại mất mặt? Đó là con gái ông, con gái ruột sao ông có thể nói như vậy.”

“Bà có biết con gái bà nghĩ gì không?”

“Hả?”

“Con gái bà muốn quyến rũ cháu trai nhà họ Tần, sau đó để anh ta ly hôn, để con gái bà đến làm mẹ kế cho người ta.”

“Cái gì? Không thể nào, chắc chắn là họ nói bậy, cục cưng nhà tôi đáng yêu như vậy, không thể nào làm chuyện đó được.”

“Tôi cũng mong là người khác nói bậy, nhưng là do con gái bà tự mình nói ra, còn ký tên điểm chỉ rồi.”

“Sao lại như vậy? Không thể nào, có phải họ đã dùng hình với cục cưng không, không được, tôi phải đi xem cục cưng, hôm nay họ không cho tôi gặp cục cưng, có phải là sợ tôi phát hiện họ dùng hình với con bé không.”

Mẹ Ôn càng nghĩ càng sợ, lỡ như cục cưng bị họ đ.á.n.h bị thương thì phải làm sao, cục cưng của bà phải chịu bao nhiêu khổ sở.

Nghĩ đến đây bà hoảng hốt, đứng bật dậy định đi ra ngoài.

“Bà định làm gì?” Ba Ôn thấy mẹ Ôn định ra ngoài, vội hỏi.

“Tôi phải đi xem cục cưng, tôi đi xem cục cưng có bị thương không, nếu bị thương tôi phải đưa con bé đến bệnh viện.”

“Bà đi làm gì, đó là nơi bà có thể nói gặp là gặp được sao?”

“Tôi không quan tâm, tôi phải đi xem.” Nói xong mẹ Ôn liền chạy ra ngoài.

“Bà quay lại cho tôi, bà…”

Ba Ôn gọi cũng không giữ được mẹ Ôn.

Mẹ Ôn ra ngoài lại đến đồn công an, nói với nhân viên công an là muốn gặp Ôn Hinh.

“Đồng chí, Ôn Hinh bây giờ chưa được phép thăm gặp, đợi khi nào có thể thăm gặp thì chị hãy đến.”

“Đồng chí công an, tôi chỉ vào xem thôi, không nói chuyện cũng được, anh cho tôi nhìn một cái thôi.”

“Đồng chí, đây là quy định, xin chị đừng làm khó chúng tôi.”

Công an càng không cho bà xem, bà lại càng nghi ngờ Ôn Hinh bị dùng hình.

Bà càng nghĩ càng thấy đúng, con gái bây giờ chắc chắn là đầy mình thương tích.

“Các người không cho tôi xem có phải là đã dùng hình với con bé không?”

“Đồng chí đừng nói bậy, chúng tôi không bao giờ dùng hình.”

“Nếu các người không dùng hình, tại sao không cho tôi xem.”

“Chúng tôi không cho chị xem là vì quy định không cho phép.”

“Các người không cho tôi xem chính là đã dùng hình, sợ bị tôi phát hiện.”

“Chị như vậy là vu khống rồi, chúng tôi không làm như vậy, chúng tôi đều làm theo quy định.”

“Nếu không dùng hình thì cho tôi xem.”

“Sao chị lại hồ đồ như vậy.”

“Ai hồ đồ, các người dùng hình với người ta còn không cho người khác nói à.”

“Chị này…”

Đồng chí công an trẻ mới đến bị tức đến không chịu nổi, nhìn người phụ nữ này ăn mặc đoan trang lịch sự, không ngờ lại là một người đàn bà chanh chua, không còn cách nào khác đành phải đi tìm lãnh đạo của họ đến xử lý.

“Chị ở đây chờ, tôi đi hỏi giúp chị.”

Thôi cứ để lãnh đạo đến, anh thừa nhận anh không xử lý được chuyện này.

Đồng chí công an trẻ đến văn phòng đội trưởng, gõ cửa.

“Vào đi.”

“Đội trưởng, bên ngoài có một người đàn bà chanh chua, tôi thật sự không xử lý được, anh ra xem đi.”

Đội trưởng ngẩng đầu nhìn người mới đến, cảm thấy cậu nhóc này vẫn còn ít kinh nghiệm.

Nên để cậu ta đi theo học hỏi nhiều hơn, đội trưởng đứng dậy đi ra ngoài.

“Đi thôi, tôi đi xem với cậu.”

Hai người đi đến trước mặt mẹ Ôn, đội trưởng nhìn thấy mẹ Ôn là biết đại khái rồi.

“Đồng chí này, chị có chuyện gì không?”

“Đồng chí này, tôi là mẹ của Ôn Hinh, tôi muốn vào thăm Ôn Hinh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.