Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 167: Tâm Tư Của Lôi Vân Đình
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:25
Từ nhỏ đã giật b.í.m tóc bắt nạt nó, giờ có con rồi còn dạy con thành ngốc.
“Cái đó, Tiểu Duệ à, chuyện này con có thể về nhà hỏi mẹ con, mẹ con sẽ nói cho con biết làm thế nào là đúng.”
Đổng Duệ nghe xong nhìn cậu mình, hỏi mẹ cũng được, chỉ là không biết mẹ có đ.á.n.h cậu không.
Đổng Duệ về nhà vẫn hỏi mẹ, là gọi là đ.á.n.h nhau hay giao đấu.
Mẹ cậu cũng cạn lời, đợi đến khi ba Đổng Duệ về nhà, hai cha con còn chưa bắt đầu học giao đấu.
Đã thấy mẹ Đổng Duệ cầm một cây phất trần lông gà đứng đó nhìn hai người, hai người sợ đến không dám hó hé.
Mẹ Đổng Duệ cầm cây phất trần lông gà chỉ vào góc tường nhìn hai người nói: “Ra đó đứng, úp mặt vào tường sám hối.”
Hai người lủi thủi đi qua đó úp mặt vào tường đứng, đứng một lúc, ba Đổng Duệ phản ứng lại.
“Không đúng vợ ơi, hôm nay anh không phạm lỗi, em để thằng nhóc hỗn xược này đứng là được rồi, anh trông giúp em.”
“Ai cho anh động, đứng yên đó.”
Mẹ Đổng Duệ cầm cây phất trần lông gà chỉ vào ba Đổng Duệ, ba Đổng Duệ nghe câu này, vội vàng đứng thẳng lại.
“Anh còn dám nói? Con trai anh đều bị anh dạy hư rồi.”
“Anh không dạy nó, là anh cả dạy.”
“Anh còn có lý à?”
“Thật đó, anh cả còn dạy nó đ.á.n.h nhau nữa.”
“Anh im miệng, tôi không gọi hai người thì không ai được động.”
Nói xong mẹ Đổng Duệ liền vào phòng, ba Đổng Duệ nghe vợ vào phòng, lén nhìn ra cửa phòng, không thấy vợ.
Cúi đầu nhìn Đổng Duệ hỏi: “Con ngốc à, hôm nay bị mời phụ huynh rồi, con còn hớn hở về nói cho mẹ con?”
Đổng Duệ nhỏ giọng nói: “Con cũng không nói cho mẹ mà.”
“Vậy sao mẹ con biết?”
“Còn không phải là ba nói giao đấu, con liền đi tìm cậu, nói cậu nói sai rồi, cậu liền bảo con về hỏi mẹ cái nào đúng.”
“Con không phải thật sự hỏi rồi chứ?”
“Hỏi rồi, mẹ hỏi con tại sao muốn biết, con liền nói cho mẹ.”
“Con ngốc thật à, chuyện này có thể nói sao.”
Ba Đổng Duệ tức đến sắp bốc khói, đây là thằng ngốc nhà ai, mau dắt đi đi, ở đây sắp tức c.h.ế.t ông rồi.
Hai người đứng ngoài một tiếng, mới được phép vào nhà.
Vào nhà lại bị phạt làm việc nhà một tuần mới xong chuyện.
Đổng Duệ cũng không rảnh rỗi, nhân lúc mẹ không có ở đó, vẫn nói với ba chuyện muốn học đ.á.n.h nhau, à là chuyện giao đấu.
Ba Đổng Duệ cũng không lề mề, sau đó mỗi ngày đều huấn luyện cho Đổng Duệ.
Tạ Vân tan làm, Tần Minh Hạo đến đón cô, cô liền kể chuyện này cho Tần Minh Hạo, vừa kể vừa cười.
Bên này Tần Minh Hạo nghe vợ cười vui vẻ, bên kia lại đang nghĩ, phải tăng thêm nhiệm vụ huấn luyện cho Xíu Mại và Bánh Bao.
Không thể thua kém những thằng nhóc thối khác được, dĩ nhiên anh không dám nói ra suy nghĩ của mình, anh cũng sợ vợ xử lý mình.
Hai người về nhà, Tạ Vân liền đi giặt quần áo, Tần Minh Hạo thấy vậy vội vàng giành lấy.
“Vợ ơi anh giặt cho, đã nói rồi sau này những việc này cứ để anh làm.”
“Em cũng không có việc gì làm.”
“Em ra ngoài xem tivi đi, ở đây không cần em.”
Đẩy vợ ra khỏi phòng giặt, Tần Minh Hạo liền giặt hết quần áo của hai người, phơi ra ngoài.
Tạ Vân cũng không đi xem tivi, mà cầm một cuốn sách đọc.
Thực ra là tiểu thuyết ngôn tình, tuy đã đọc mấy lần rồi, nhưng vẫn có thể đọc lại một lần nữa.
Buổi tối Tần Minh Hạo lại buồn bực đến sắp nôn ra m.á.u, vốn đã đến lúc quan trọng nhất, lại bị vợ đá xuống giường.
“Vợ ơi chúng ta có thể không đá xuống giường được không? Anh sợ em mệt, hay là lần sau em kêu dừng là được.”
“Thôi đi, cứ như là em kêu dừng anh sẽ dừng vậy.” Nói xong Tạ Vân liền mặc đồ ngủ xuống giường.
“Vợ em làm gì vậy?”
“Phòng vệ sinh.”
“Vợ ơi anh đi cùng em.”
“Không cần.”
“Đi cùng đi vợ, nếu không anh sợ em sợ.”
“Cút.”
“Rầm” một tiếng cửa bị đóng lại, Tần Minh Hạo liền đứng trước cửa.
Trong lòng bắt đầu không yên, trước đây hễ như vậy, chắc chắn là bà dì lại đến.
Nhưng lần này còn chưa đến ngày, tình hình này có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của vợ không.
Đợi Tạ Vân từ phòng vệ sinh ra, liền thấy Tần Minh Hạo đang đứng ở cửa.
Cũng may là ở trong không gian, nếu ở ngoài xem anh có dám khỏa thân không.
“Anh đứng đây làm gì? Còn không mau mặc quần áo vào.”
“Vợ ơi, không phải là bà dì lại đến rồi chứ.”
“Đến rồi.”
“Sao lại đến sớm vậy?”
“Bây giờ tàu hỏa tăng tốc, bà dì cũng tăng tốc.”
“Anh đừng nghĩ gì nữa, mặc quần áo vào đi.”
“Vợ em lên giường nằm trước đi.”
Tần Minh Hạo ôm vợ lên giường, đắp chăn cho cô, mình thì mặc một cái quần đùi lớn ra ngoài.
Không lâu sau liền bưng nước gừng đường đến cho vợ uống, Tạ Vân uống xong.
Tần Minh Hạo mới cùng Tạ Vân ra khỏi không gian đi ngủ, Tần Minh Hạo vẫn luôn xoa bụng cho vợ.
Thực ra Tạ Vân không đau bụng, nhưng có một loại đau là Tần Minh Hạo cho rằng bạn đau.
Vì vậy mỗi lần đến kỳ Tần Minh Hạo đều pha nước gừng đường và xoa bụng cho vợ.
Còn việc đụng vào nước lạnh, đó là điều vẫn luôn không được phép.
Tạ Vân cũng đã quen với sự chăm sóc của anh, nếu gặp lúc Tần Minh Hạo đi công tác, Tạ Vân còn cảm thấy không quen.
Người nhà đều không coi chuyện của Đổng Duệ ra gì, ờ, trừ Tần Minh Hạo.
Không ngờ còn có một người sốt ruột, đó là Lôi Vân Đình thường xuyên đến nhà họ chơi.
Từ khi họ trở về kinh đô, nhà họ Lôi và nhà Tạ Vân rất thân thiết.
Tan học Lôi Vân Đình liền đến nhà Tạ Vân chơi, còn rất biết chăm sóc Tần Y Y.
Lúc Tần Y Y còn nhỏ, hễ có thời gian rảnh là cậu đến trông cô bé, chơi cùng cô bé.
Sau khi đi học, hễ tan học là cậu qua, vì là chơi cùng nhau từ nhỏ, nên mọi người cũng không nhận ra điều gì.
Nhưng Lôi Vân Đình sau khi trải qua chuyện bị bắt cóc, như thể lớn lên trong chốc lát.
Gia đình bắt đầu giáo d.ụ.c cậu về mọi mặt sớm hơn.
Bản thân cậu đã lớn hơn Tần Y Y mấy tuổi, đến khi lớn hơn một chút cậu đã phát hiện ra tâm lý của mình.
Nhưng cậu không nói với ai, chỉ là khi gặp Tần Y Y, chăm sóc Tần Y Y còn tốt hơn.
Cũng vì cậu chăm sóc từ nhỏ, ngay cả Tần Minh Hạo cũng không phát hiện ra tâm tư của cậu, cậu cũng vẫn luôn che giấu rất tốt.
Cậu cũng biết Tần Y Y là công chúa nhỏ trong nhà, cậu muốn cưới Tần Y Y khó khăn chồng chất.
Cậu phải làm cho mình mạnh mẽ hơn, chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn mới có thể bảo vệ tốt Tần Y Y.
Chỉ là cậu không ngờ lại có người dám đào góc tường.
Thế là hôm đó hễ có thời gian rảnh cậu liền vội vàng đến nhà họ Tần, vẫn như thường lệ, chơi cùng Tần Y Y, còn mang cho Tần Y Y một con b.úp bê đồ chơi.
Con b.úp bê này là cậu nhờ ông nội tìm quan hệ mua của nước ngoài, nhìn Tần Y Y chơi b.úp bê liền bắt đầu trò chuyện với Tần Y Y, trong lời nói ngoài lời nói đều là tẩy não Tần Y Y.
