Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 182: Phiên Ngoại 11 - Định Ngày
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:27
Sao nàng có cảm giác giàu có thể địch quốc thế này?
Bây giờ đồ nhiều đến mức nàng cũng có chút mỏi mắt rồi, hiện tại nàng chỉ chờ của hồi môn từ phía quốc công phu nhân và quốc công gia.
Đợi đến khi tất cả được mang qua mới có thể lên kế hoạch xem nên đóng rương thế nào, có người sợ của hồi môn nhiều quá sẽ gây phiền phức, nên sẽ lén lút mang đến nhà chồng.
Tạ Vân cảm thấy làm vậy không ổn, nếu thật sự là nhà chồng không tốt, dù cho sau này có hòa ly, thứ nàng có thể mang đi cũng chỉ là những món đồ trên danh sách của hồi môn.
Những thứ nàng lén mang qua không có trong danh sách, lúc hòa ly người ta không trả, nàng cũng không có lý do gì để lấy đi.
Nàng chỉ cất ngân phiếu, vàng thỏi và bạc thỏi vào không gian, còn lại cứ trực tiếp khiêng qua.
Những chuyện này cũng đã bàn bạc với Tần Minh Hạo rồi, đồ của Tần Minh Hạo thì đợi nàng qua đó rồi mới cất vào không gian, bề ngoài chỉ để lại một ít đủ dùng là được.
Bên này quốc công gia đến chỗ quốc công phu nhân, quốc công phu nhân đang xem danh sách của hồi môn mà bà đã chuẩn bị.
Hôm nay quốc công phu nhân thấy sính lễ nhiều như vậy, liền muốn giở trò trong của hồi môn.
Bà ta nghĩ dù sao cũng có nhiều sính lễ như vậy rồi, dù có giở trò, Tạ Vân cũng không dám lên tiếng, sau này quốc công gia cũng không thể cứ níu mãi chuyện này không buông.
Không ngờ quốc công gia bây giờ lại đến, bà ta còn chưa kịp giở trò.
“Quốc công gia sao lại có thời gian qua đây? Các ngươi còn không mau dâng trà cho quốc công gia.”
Quốc công gia vào liền thấy quốc công phu nhân đang xem danh sách, ông trực tiếp ngồi xuống phía bên kia bàn, đưa tay cầm lấy danh sách xem.
“Ta đang rảnh nên qua xem phu nhân chuẩn bị của hồi môn cho Vân nha đầu thế nào rồi, dù sao ngày cũng đã định, một tháng nữa Vân nha đầu sẽ gả đi rồi.”
“Ta đã chuẩn bị gần xong rồi, đang xem có cần sửa đổi gì không.”
“Để ta xem có những gì.”
Quốc công gia xem xong liền đặt danh sách lên bàn, tay đặt lên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn.
Thực ra ai hiểu quốc công gia đều biết, đây là lúc ông đang suy nghĩ.
Quốc công phu nhân thấy quốc công gia ngồi đó không nói một lời, trong lòng thầm nghĩ may mà chưa động tay, xem ý của quốc công gia, thế này mà còn có chút không hài lòng.
Quốc công gia suy nghĩ một lúc, liền cầm danh sách đứng dậy, nói với quốc công phu nhân.
“Phu nhân chuẩn bị như vậy đi, ta mang những thứ này qua trước, đến lúc đó ta xem xét thêm bớt gì, đồ đạc ta cũng mang ra sân trước trước.”
Quốc công phu nhân nghe lời này của quốc công gia, một hơi tức nghẹn ở cổ họng, không lên không xuống được, đây là không tin tưởng bà ta đến mức nào mới làm như vậy, đây không phải là đang vả mặt bà ta sao.
“Tạ Toàn.”
Quốc công gia vừa nói vừa đi ra ngoài, Tạ Toàn nghe quốc công gia gọi liền vội vàng đến đáp.
“Quốc công gia.”
“Ngươi mang những thứ trên danh sách này ra sân trước, nhất định phải cẩn thận.”
“Vâng.”
Tạ Toàn nhận lấy danh sách từ tay quốc công gia, liền gọi người bắt đầu khiêng đồ.
“Phu nhân, không biết những thứ trên này ở đâu, để nô tài đến lấy mang ra sân trước.”
Quốc công phu nhân tức giận không thèm nhìn Tạ Toàn, nói với Lưu ma ma bên cạnh.
“Lưu ma ma, dẫn hắn đi đi.”
Nói xong liền quay vào phòng trong, ngay sau đó trong phòng vang lên tiếng đập phá đồ đạc.
Tạ Toàn như không nghe thấy gì, gật đầu với Lưu ma ma.
Lưu ma ma trực tiếp dẫn người đến nhà kho, đến nơi lấy chìa khóa mở cửa rồi đứng sang một bên nhìn.
Tạ Toàn coi như không có bà ta, ở đó đối chiếu danh sách rồi khiêng đồ ra.
Nếu có gì không đúng hoặc là hàng thứ phẩm sẽ hỏi Lưu ma ma, vốn dĩ Lưu ma ma sợ họ lấy nhiều, nhất thời không nhớ ra bên trong còn có một số hàng thứ phẩm.
Tạ Toàn làm việc rất nghiêm túc, gặp phải hàng thứ phẩm sẽ ghi chú trên danh sách là hàng thứ phẩm.
Lưu ma ma thấy vậy liền nghĩ sao lại có thể đưa hàng thứ phẩm được, nếu để quốc công gia biết quốc công phu nhân lấy đồ kém chất lượng để thay thế, chẳng phải sẽ cãi nhau sao, vì chút đồ này thật không đáng.
Thế là Lưu ma ma đều lấy đồ tốt ra, Tạ Toàn cũng hiểu ý quốc công gia, quốc công gia sợ sẽ xảy ra chuyện này nên mới dặn ông cẩn thận.
Đến khi đồ đạc đều được mang đi, Lưu ma ma mới quay về phòng báo cáo mọi chuyện với quốc công phu nhân, cả chuyện bà tự quyết định cũng nói ra.
Quốc công phu nhân tuy tức giận, nhưng cũng biết Lưu ma ma là vì tốt cho bà.
Tạ Toàn đến sân trước báo cáo với quốc công gia, cũng kể lại mọi chuyện một cách chi tiết.
Quốc công gia không nói gì, chỉ lấy ra những thứ mình đã chuẩn bị, cùng thêm vào danh sách, vì đồ quá nhiều nên dùng chỉ đóng mấy tờ danh sách lại thành một cuốn sổ.
Lại xem lại một lần nữa thấy cũng tạm ổn, lại từ kho riêng lấy ra năm vạn lượng ngân phiếu, mới cầm danh sách cùng đến viện của Tạ Vân.
Lúc này Tạ Vân vừa dùng xong bữa tối, đang ngồi đọc sách, nghe nha hoàn thông báo quốc công gia đến.
Nàng liền đặt sách xuống ra đón, quốc công gia trực tiếp đưa ngân phiếu và danh sách của hồi môn cho Tạ Vân.
“Vân nha đầu, đồ đạc đều ở chỗ ta ngoài sân trước, con xem khi nào thì khiêng qua.”
“Phụ thân, con muốn đợi thợ mộc làm xong hết rồi mới khiêng qua, đến lúc đó con có thể trực tiếp cho vào rương.”
“Được, ta đã tìm thêm một số thợ mộc, cùng làm với tốp thợ mộc trước đó, ta dự tính vài ngày nữa là xong.”
“Cảm ơn phụ thân.”
“Vậy con cũng nghỉ sớm đi, đừng đọc sách nữa, tối đọc sách không tốt cho mắt.”
“Vâng, con nghe lời phụ thân.”
Quốc công gia để đồ lại rồi đi, dù sao con gái đã lớn, dù là phụ thân cũng phải tránh hiềm nghi.
Quốc công gia vừa đi vừa thầm mắng Tần Minh Hạo, bắp cải nhà mình ngon lành như vậy lại bị con heo xấu xí kia ủi mất, càng nghĩ càng tức, khiến cho hôm sau lên triều, nhìn thấy Tần Minh Hạo chỗ nào cũng ngứa mắt, làm Tần Minh Hạo ngơ ngác không hiểu, ông cũng đâu có chọc giận cha vợ đâu.
Sáng sớm Tạ Vân đến thỉnh an quốc công phu nhân, còn chưa vào đến viện đã cùng quốc công phu nhân đến chỗ lão phu nhân.
Lão phu nhân thấy Tạ Vân, miệng không ngớt gọi cháu gái ngoan, cái vẻ thân thiết đó khiến Tạ Vân vô cùng không quen.
Khó khăn lắm mới thỉnh an xong, chỉ muốn mọc thêm hai chân để đi cho nhanh.
Vào đến phòng ngồi xuống ghế, bắt đầu uống trà, trả lời câu hỏi của lão phu nhân, trả lời đến khô cả họng.
Đợi đến khi nàng hồi phục lại mới bắt đầu sắp xếp của hồi môn, đến bây giờ cơ bản không có gì thay đổi, nàng phải nghiên cứu xem nên sắp xếp thế nào cho hợp lý.
