Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 22: Bệnh Viện
Cập nhật lúc: 03/03/2026 17:04
Tạ Vân lườm Tần Minh Hạo một cái rồi nói: “Nhìn gì mà nhìn, anh có muốn ăn gì không?”
Tần Minh Hạo nói: “Anh không kén ăn.”
“Vậy anh có kiêng gì không?” Tạ Vân hỏi tiếp.
“Không, anh ăn gì cũng được.” Tần Minh Hạo nhìn Tạ Vân đáp.
Tạ Vân cũng bị anh nhìn đến hết cách, người này cũng không nhìn xem, bên cạnh còn có người ngoài. Nhìn đến mức cô cũng ngại ngùng.
“Em ra ngoài làm chút đồ ăn cho anh, anh ở đây chờ nhé.” Tần Minh Hạo vừa nghe Tạ Vân nói vậy liền không đồng ý, nói: “Vân Vân em không cần đi, em nghỉ ngơi đi, đến lúc đó ra nhà ăn bệnh viện mua là được. Thỉnh thoảng mẹ anh cũng làm mang đến.”
Dù sao anh cũng không muốn vợ rời xa mình, đã lâu không được gặp Tạ Vân, nói gì cũng không thể để cô rời khỏi tầm mắt của mình.
Tạ Vân nói: “Vậy em đi mua cơm, lát nữa về.” Nói xong Tạ Vân liền đứng dậy định đi ra ngoài.
Lúc này cửa đột nhiên mở ra, một người phụ nữ khoảng 40 tuổi bước vào, nhìn thấy Tạ Vân thì mắt sáng lên. Cô gái này thật xinh đẹp, lại còn trắng trẻo non nớt.
Tạ Vân nhìn người phụ nữ cũng đang nghĩ, người phụ nữ này là ai? Trông không giống Tần Minh Hạo chút nào, chắc không phải mẹ anh ấy đâu nhỉ.
Người phụ nữ đặt chiếc túi xách trong tay lên tủ đầu giường, rồi nhìn Tạ Vân nói: “Cháu là Tạ Vân phải không?”
Tạ Vân đáp: “Cháu là Tạ Vân, còn bác là?”
Người phụ nữ cười nắm lấy tay Tạ Vân nói: “Bác là mẹ của Tần Minh Hạo, cháu cứ gọi bác là dì là được.”
“Chào dì ạ.” Tạ Vân cười gọi.
Mẹ của Tần Minh Hạo cũng rất vui, nắm tay Tạ Vân hai người ngồi xuống, hỏi Tạ Vân: “Đi đường có mệt không? Ăn cơm chưa? Bác có nấu cơm ở nhà, lát nữa cháu ăn nhiều một chút, ăn xong cháu theo bác về nhà, ở nhà bác luôn.”
Tạ Vân vội nói: “Dì ơi không cần đâu ạ, cháu tìm một nhà khách gần đây ở là được, chăm sóc Tần Minh Hạo đi lại cũng tiện hơn.”
Tần Minh Hạo ở bên cạnh nghĩ, anh muốn vợ ngủ trên chiếc giường trống trong phòng bệnh, ở trong phòng bệnh, như vậy anh có thể nhìn thấy cô mọi lúc mọi nơi, nhưng anh không dám nói. Sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của vợ, còn sợ làm vợ mệt.
Bà Tần thấy vậy cũng không ép nữa, nói: “Được, ngay cạnh bệnh viện có một nhà khách, đối diện chéo là đồn công an, an ninh cũng không có vấn đề gì.”
“Ăn cơm trước đã, đây là cơm bác nấu ở nhà.” Nói rồi bà Tần mở túi vải ra lấy hộp cơm. Bên trong có 3 hộp cơm, một hộp đựng canh gà, một hộp là cháo kê, một hộp là rau trộn, còn có một miếng vải bọc 3 cái màn thầu bột mì trắng.
Thực ra bà Tần biết hôm nay Tạ Vân đến nên cố ý mang nhiều hơn. Chứ một mình Tần Minh Hạo cũng không thể ăn nhiều như vậy.
Bà Tần lấy hết ra đặt ngay ngắn rồi nói với Tạ Vân: “Tiểu Vân mau lại đây ăn, nếm thử xem bác nấu có ngon không.”
Tạ Vân nói: “Không cần đâu dì, cứ để Tần Minh Hạo ăn đi ạ.”
“Nó một mình ăn không hết đâu, bác cố ý mang nhiều hơn, phần của cháu bác cũng mang rồi, đủ ăn.”
Tạ Vân nhìn tay Tần Minh Hạo hỏi: “Anh tự ăn được không?”
Tần Minh Hạo vội nói: “Không được, Vân Vân em đút cho anh.”
Tạ Vân liền cầm hộp cơm và thìa bắt đầu đút cho Tần Minh Hạo ăn, Tần Minh Hạo vừa ăn mắt vừa không rời Tạ Vân. Bà Tần ở bên cạnh nhìn với vẻ mặt của một người mẹ chồng tương lai, nhìn tình hình bây giờ, cách ngày bà bế cháu lại gần thêm một bước.
Tạ Vân đút cho Tần Minh Hạo ăn xong, mình mới bắt đầu ăn, nhưng cơm cũng không ăn hết, còn thừa một cái màn thầu, bà Tần cứ giục Tạ Vân ăn thêm, thấy Tạ Vân thật sự không ăn nổi nữa mới thôi.
Dọn dẹp bát đũa xong, bà Tần xách đồ về nhà, để lại không gian cho đôi trẻ, để họ bồi đắp tình cảm, như vậy cháu của bà mới nhanh có.
Về đến nhà, bà Tần còn ngân nga một khúc hát, nghĩ xem tối nay làm gì mang đến cho hai đứa.
Bên này trong bệnh viện chỉ còn lại Tạ Vân và Tần Minh Hạo, Tạ Vân bảo Tần Minh Hạo ngủ một lát, Tần Minh Hạo không chịu. Cứ bắt Tạ Vân ngồi bên cạnh, anh muốn nắm tay, Tạ Vân ngại không chịu. Đột nhiên Tần Minh Hạo kêu “ái chà” một tiếng, dọa Tạ Vân vội chạy lại xem đau ở đâu, Tần Minh Hạo lập tức nắm lấy tay Tạ Vân, nắm c.h.ặ.t không buông. Tạ Vân rút mấy lần không ra, lại không dám dùng sức quá, sợ anh đau vết thương, đành phải mặc kệ anh.
Tần Minh Hạo nắm bàn tay nhỏ của Tạ Vân mà lòng vui sướng, tay vợ mềm thật, như không có xương. Vợ xinh thật, nhìn mãi không chán. Suốt thời gian qua anh ngày nào cũng nhớ cô, nhớ cô đang làm gì? Ăn gì? Có ai bắt nạt cô không? Quan trọng nhất là sợ cô thích người khác.
Bây giờ thấy vợ ở ngay bên cạnh thật tốt, tuy không cho anh gọi là vợ, nhưng cô chính là vợ của anh.
Lần này bị thương hơi nặng, có lẽ không thể ở lại quân đội được nữa.
“Vân Vân em có nhớ anh không? Anh nằm mơ cũng mơ thấy em.” Tần Minh Hạo nhìn Tạ Vân nói.
Tạ Vân bị hỏi đến đỏ mặt, quay đầu đi không nhìn anh. Tần Minh Hạo nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Tạ Vân cười rất vui, vợ ngại rồi, chứng tỏ vợ cũng thích mình.
Tạ Vân nghe tiếng anh cười liền nói: “Anh nên ngủ trưa rồi.” Nói rồi rút tay ra, Tần Minh Hạo cũng không nắm c.h.ặ.t, anh bây giờ cũng thật sự hơi buồn ngủ, lần này bị thương quá nặng, không biết có thể hồi phục được đến đâu.
“Vợ cũng nghỉ một lát đi.” Tần Minh Hạo nhìn Tạ Vân nói.
Tạ Vân cười nói: “Em nhìn anh ngủ rồi em mới nghỉ.”
Tần Minh Hạo ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không lâu sau đã ngủ thiếp đi. Tạ Vân thấy anh ngủ say liền lặng lẽ ra ngoài, đến văn phòng bác sĩ tìm bác sĩ điều trị chính của Tần Minh Hạo. Hỏi: “Chào bác sĩ, tôi muốn hỏi tình hình của đồng chí Tần Minh Hạo thế nào rồi ạ.”
Bác sĩ thấy một cô gái trắng trẻo non nớt liền nghi ngờ hỏi: “Cô là?”
Tạ Vân cười nói: “Tôi là đối tượng của Tần Minh Hạo, tôi muốn tìm hiểu tình hình bệnh của đối tượng tôi hiện giờ.”
Bác sĩ liền nói qua tình hình bệnh của Tần Minh Hạo, Tạ Vân vội hỏi: “Vậy có cần chú ý gì không ạ? Có kiêng khem gì không ạ?”
Bác sĩ nói: “Vết thương của anh ấy cần phải dưỡng một thời gian, không được dùng sức, không được vận động mạnh, ăn uống phải kiêng đồ tanh, đồ cay.”
Tạ Vân hỏi xong bác sĩ liền ra khỏi bệnh viện, tìm một con hẻm không người rồi vào không gian. Trong không gian tắm rửa xong liền ngâm mình trong suối nước nóng, lại lấy một túi lưới trái cây, một con gà mái già và mấy lát sâm. Cô không dám lấy cả củ ra, sợ không giải thích được, những thứ này cứ nói là mua ở chợ đen là được.
Ra khỏi không gian liền đến nhà khách mà bà Tần nói để thuê một phòng. Quay lại bệnh viện đưa cho nhà ăn 5 hào tiền phí, thuê một cái bếp lò bắt đầu hầm canh gà.
Bên kia Tần Minh Hạo tỉnh lại không thấy Tạ Vân, mơ màng cứ ngỡ lúc trước mình bị ảo giác. Lại nhìn túi vải bên cạnh là của Tạ Vân, mới chắc chắn Tạ Vân thật sự đã đến. Nhưng Tạ Vân không có trong phòng, cũng không biết đi đâu, cô ở đây lạ nước lạ cái, đừng có đi lạc.
