Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 44: Mua Hai Món Đồ Lớn
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:05
Những người còn lại cũng vây quanh người đàn ông, tuy hắn đã bị trói nhưng cũng phải đề phòng hắn bỏ chạy.
Lúc này Tạ Vân mới có thời gian nhìn kỹ cậu bé, cậu bé chắc đã bị dọa sợ, cứ nắm c.h.ặ.t áo Tạ Vân mà khóc. Dỗ một lúc cũng không nín, Tạ Vân cũng hết cách.
Một lúc sau, người đàn ông trung niên dẫn hai đồng chí công an đến, công an đến nơi thấy người đàn ông bị trói nằm trên đất, hắn đã tỉnh lại, đang vặn vẹo người muốn thoát khỏi dây trói.
Công an bước tới còng tay người đàn ông, rồi đi đến trước mặt Tạ Vân nói: “Đồng chí này, phiền cô kể lại tình hình cụ thể được không?”
“Được ạ, chuyện là thế này…” Tạ Vân kể lại toàn bộ sự việc.
Công an nhìn Tạ Vân nói: “Phiền cô cùng chúng tôi đến đồn công an làm bản tường trình.”
“Được, vậy chúng ta đi thôi.” Nói xong Tạ Vân đứng dậy ôm đứa bé đi cùng công an đến đồn.
Đến đồn công an làm bản tường trình, người đàn ông cũng bị đưa vào phòng thẩm vấn, Tạ Vân thấy không còn việc gì của mình nữa, định về.
Nhưng vừa đứng dậy mới nhớ ra trong lòng còn có một đứa bé, Tạ Vân nói với công an: “Đồng chí công an, đứa bé này còn cần các đồng chí tìm giúp gia đình.”
Công an lúc này mới nhớ ra còn có một đứa bé, lúc nãy đứa bé ở trong lòng Tạ Vân, khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, công an đều quên mất nó.
Lúc này một nữ công an đi tới nói: “Đưa đứa bé cho tôi.” Nói xong liền đưa tay ra định bế đứa bé, đứa bé cảm nhận được liền bắt đầu khóc, Tạ Vân ôm thì nó nín, vừa rời khỏi Tạ Vân lại bắt đầu khóc.
Tạ Vân có chút đau đầu, công an cũng hết cách, cuối cùng đứa bé được đăng ký ở đồn công an, Tạ Vân cũng làm đăng ký, cậu bé theo Tạ Vân về nhà.
Buổi tối Tạ Vân nấu canh thịt thái lát, còn làm cho đứa bé món trứng hấp thịt băm. Tần Minh Hạo về nhà thấy trong nhà có thêm một đứa trẻ, liền hỏi Tạ Vân có chuyện gì? Đứa trẻ ở đâu ra.
Tạ Vân kể lại chuyện hôm nay, Tần Minh Hạo càng nghe mặt càng đen lại, đợi Tạ Vân kể xong, Tần Minh Hạo dạy cho Tạ Vân một bài học, sau này dù có chuyện gì cũng phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu.
Tạ Vân cũng biết Tần Minh Hạo đang lo lắng cho cô, nên cũng ngoan ngoãn nghe lời. Buổi tối ăn cơm xong, Tần Minh Hạo dọn dẹp xong định đi ngủ thì mặt càng đen hơn, thằng nhóc này lại muốn ngủ với vợ anh, vợ anh là của anh, sao có thể ngủ với người đàn ông khác, trẻ con cũng không được.
Tạ Vân buồn cười nhìn anh: “Nó chỉ là một đứa trẻ, anh chấp nhặt làm gì.”
Tần Minh Hạo nói: “Dù là trẻ con thì nó cũng là con trai.”
Tạ Vân cạn lời, đợi Tạ Vân dỗ đứa bé ngủ xong, Tần Minh Hạo vội vàng ôm vợ vào chăn của mình ngủ.
Đến sáng hôm sau dậy, Tạ Vân làm bữa sáng, Tần Minh Hạo tập thể d.ụ.c xong rửa mặt rồi cùng vợ ăn cơm, ăn xong đứa bé mới tỉnh, tỉnh dậy thấy trong phòng không có ai liền khóc.
Tạ Vân vội vào phòng dỗ đứa bé, cho nó đi tiểu, mặc quần áo, ra ngoài rửa mặt cho nó, rồi lại đút cơm cho nó.
Làm xong xuôi lại chơi với đứa bé một lúc, cho nó ăn ít hoa quả, lúc này có tiếng gõ cửa.
“Ai vậy?” Tạ Vân hét ra ngoài.
“Chào đồng chí Tạ Vân, tôi là công an ở đồn.”
“Đến đây, đợi một chút.” Tạ Vân dắt đứa bé ra mở cửa, mở cửa ra thì thấy một đồng chí công an dắt theo một đôi nam nữ khoảng hai mươi mấy tuổi đứng ở cửa.
Người phụ nữ ở cửa thấy cậu bé liền bật khóc, ngồi xổm xuống ôm cậu bé khóc, cậu bé thấy mẹ cũng khóc, vừa khóc vừa gọi mẹ.
Người đàn ông nhìn hai mẹ con khóc lóc cũng đưa tay lau nước mắt, công an nói với Tạ Vân: “Đây là bố mẹ của đứa bé, sáng nay đến báo án.”
Tạ Vân mời họ vào nhà, rót cho họ nước đường, tâm trạng của cả gia đình ba người dần ổn định lại.
Hai vợ chồng vô cùng cảm kích Tạ Vân, liên tục nói lời cảm ơn.
“Thật sự cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm, đây là cứu mạng chúng tôi rồi.”
“Tôi chỉ có một đứa con trai này, nó mà mất, tôi cũng không sống nổi.”
“Hai vị không cần như vậy, nếu người khác gặp phải cũng sẽ làm như tôi thôi.”
Mấy người nói chuyện một lúc rồi đi, Tạ Vân mới biết, thì ra hai vợ chồng đến đây thăm họ hàng, định đến cửa hàng cung tiêu xã mua ít đồ mang đi, không ngờ chỉ một lúc không để ý, con đã không thấy đâu.
Hai người tìm rất lâu cũng không thấy, lại đi tìm họ hàng giúp tìm cũng không thấy, sáng sớm đã đến đồn công an báo án.
Tạ Vân tiễn họ đi rồi liền ra xới lại mảnh đất trồng rau trong sân, trồng một ít rau xanh, bên trên phủ một ít rơm. Trồng xong rửa tay bắt đầu nấu cơm, buổi trưa làm món thịt luộc chấm mắm, lại gắp thêm ít dưa muối, hấp cơm hai loại gạo.
Tần Minh Hạo buổi trưa về nhà thấy đứa bé không còn liền hỏi Tạ Vân, Tạ Vân kể lại chuyện xảy ra sáng nay cho Tần Minh Hạo nghe, Tần Minh Hạo nghe xong trong lòng nghĩ, sau này mình có con nhất định phải trông cho cẩn thận.
Buổi chiều Tạ Vân lại lên đường đến cửa hàng bách hóa, đường đi hôm nay rất thuận lợi, đến cửa hàng liền đi thẳng đến nơi bán máy may, lấy tiền và tem phiếu ra mua một chiếc máy may hiệu Con Bướm, nói với người ta cho thêm năm hào để họ giao hàng tận nơi.
Lại đến nơi bán xe đạp mua xe, lúc mua máy may mọi người nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ, thấy cô lại đi mua xe đạp, ánh mắt đó liền biến thành ngưỡng mộ ghen tị.
Có người trong lòng còn đang c.h.ử.i, không biết là đứa phá gia chi t.ử ở đâu ra, một lúc mua cả hai thứ, có tiền đó làm gì không tốt hơn.
Tạ Vân không quan tâm họ nghĩ gì, cũng không nhìn ánh mắt của họ, mua xong liền ra ngoài đạp xe đi làm giấy chứng nhận xe đạp, còn khắc số cho xe.
Sau đó liền đạp xe về nhà, ở nhà đợi người giao máy may đến, máy may được giao đến Tạ Vân liền đặt thẳng vào phòng khách.
Buổi tối làm mì nước nóng ăn với rau trộn, Tần Minh Hạo về cùng Tạ Vân ăn cơm, Tần Minh Hạo ăn xong bắt đầu dọn dẹp bát đũa, dọn dẹp xong xuôi nói với Tạ Vân: “Vợ, lát nữa anh phải làm việc trong phòng khách, gặp một số người.”
“Được, em về phòng đọc sách, nước nóng em đun xong để trong phòng, các anh muốn uống thì tự rót.” Tạ Vân nói xong chuẩn bị hết đồ cho anh rồi đi.
Buổi tối hơn chín giờ Tần Minh Hạo mới về phòng, thấy Tạ Vân đang đọc sách đợi anh.
“Anh xong việc rồi à?”
“Ừm, sao chưa ngủ?”
“Đợi anh.”
Tần Minh Hạo vội vàng cởi quần áo chui vào chăn, ôm Tạ Vân, hai người ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau dậy, Tạ Vân làm xong bữa sáng liền lấy quần áo thay ra ngâm, định ăn cơm xong sẽ giặt.
Tần Minh Hạo thấy vậy liền nói: “Em để đó anh giặt.”
Tạ Vân cười nói: “Bây giờ em cũng không có việc gì làm, đợi lúc nào em có việc thì anh giặt.”
“Vợ, bây giờ nước lạnh lắm, em không được dùng nước lạnh, sau này những việc này để anh làm.”
Tạ Vân cười nói: “Thôi được, lần này em giặt, lần sau để dành cho anh được chưa.”
“Nghĩ vậy mới đúng, có chồng em ở đây rồi, không cần em làm.”
