Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 58: Chuyến Tàu Về Kinh Đô Ăn Tết
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:07
Thời gian cứ thế bình lặng trôi qua, chớp mắt bọn trẻ đã biết gọi ba mẹ.
Lúc đầu gọi một tiếng "ba ba", làm Tần Minh Hạo vui sướng, miệng cười ngoác đến tận mang tai.
Tạ Vân nghe thấy mà ghen tị, từ đó về sau hễ có thời gian là dạy chúng gọi mẹ.
Màn Thầu là đứa đầu tiên gọi mẹ, làm Tạ Vân cảm động đỏ hoe cả mắt. Sau đó mấy đứa trẻ dần dần đều biết gọi, mỗi lần con gọi mẹ, Tạ Vân đều đáp lời chúng.
Lại qua một thời gian nữa, bọn trẻ cũng học đi.
Ban đầu còn cần người dìu, sau đó có một lần em út thấy Tạ Vân bế anh mà không bế mình, liền cuống lên, vừa cuống liền tự đi về phía Tạ Vân.
Dì Vương thấy thế vui mừng reo lên: “Mau nhìn kìa, Thang Viên biết đi rồi, giỏi quá đi mất.”
Dì Vương đi hờ phía sau Thang Viên, chỉ sợ bé ngã.
Thang Viên như chú chim cánh cụt nhỏ, lắc lư đi về phía Tạ Vân, Tạ Vân thấy thế cũng đặt đứa bé trên tay xuống, dang tay về phía Thang Viên.
“Thang Viên lại đây, đến chỗ mẹ nào.”
“Mẹ... mẹ... bế...” Thang Viên vừa đi lắc lư vừa gọi Tạ Vân, tay cũng vươn về phía cô.
Đến bên cạnh Tạ Vân, bé nhào ngay vào lòng cô.
Tạ Vân ôm Thang Viên nói: “Thang Viên nhà ta giỏi quá, biết tự đi rồi, lợi hại thật đấy.”
Nói xong Tạ Vân còn hôn Thang Viên mấy cái, làm bé cười khanh khách.
Mấy đứa kia thấy thế cũng cuống quýt vây lại, đứa thì đi được vài bước, đứa thì bò thẳng tới.
Cũng may lúc Tạ Vân chơi với con đều trải chiếu cói dưới đất, nếu không thì bò lấm lem hết cả người.
Mấy đứa trẻ vây quanh Tạ Vân đòi bế đòi hôn, làm Tạ Vân bận rộn không thôi.
Chẳng bao lâu sau Tạ Vân lại đi công tác một chuyến, vẫn là thu mua lương thực, lần này đổi địa điểm, đến vùng Liêu Ninh.
Tạ Vân vui lắm, hải sản ơi cô đến đây.
Đến nơi Tạ Vân đi thẳng xuống làng chài, đến đó rồi thì trong làng chài có gì khô hay tươi, nhìn thấy là cô không buông tha.
Đi liên tiếp mấy làng chài, trưởng thôn làng chài cười không thấy tổ quốc đâu, đây là thần tài đến rồi, mua hết đồ trong tay họ, họ kiếm được một khoản kha khá.
Xong việc Tạ Vân lên huyện thuê một nhà xưởng cũ, vì cô đi làm việc công nên cũng dễ thuê.
Thuê xong nhà xưởng liền gọi điện cho Tần Minh Hạo, Tần Minh Hạo cho đội vận tải điều xe đến chở về.
Lần này Tạ Vân bán ra hơn một nửa số lương thực trong không gian, còn có một số loại rau củ để được lâu.
Xưởng điều mười chiếc xe tải lớn đến mới chở hết, lần này mọi người vui sướng vô cùng, lương thực nhiều, rau củ nhiều, đến Tết xưởng còn có thể phát phúc lợi cho họ.
Họ cũng có thể ăn một cái Tết no đủ, hơn nữa họ còn nhìn thấy có cả hải sản khô, chắc chắn là phúc lợi cho họ rồi.
Tạ Vân cũng dùng xe tải chở ít hàng riêng cho mình, đóng một ít hải sản tươi, Tạ Vân dùng đá bao quanh thùng hàng, dù sao không ai mở ra cũng không thấy bên trong.
Về đến nhà bọn trẻ thấy Tạ Vân thì vui mừng khôn xiết, đều gọi mẹ ơi mẹ ơi chạy tới, Tạ Vân hôn từng đứa một, lại chơi với con một lúc.
Đợi Tần Minh Hạo về lại cùng con tương tác một chút, Tạ Vân nói: “Tết năm nay về nhà ăn Tết đi.”
“Được, vậy để dì Vương và dì Lưu đi cùng nhé, nếu không anh sợ em xoay xở không nổi.”
“Không cần đâu, cho dì Vương và dì Lưu nghỉ phép đi, hai dì cũng vất vả cả năm rồi.”
“Được, vừa hay anh có chiến hữu muốn về quê, còn gọi điện nhờ anh mua vé giường nằm, đến lúc đó chúng ta đi cùng nhau, mai anh đi sắp xếp công việc, chúng ta đi sớm chút.”
“Được, anh sắp xếp đi, em cũng xin nghỉ phép rồi.”
Tạ Vân tính toán thời gian, vừa hay về kịp mua tem “Giang sơn toàn một màu đỏ”, đến lúc đó giữ lại lại là cả đống tiền.
Tuy Tạ Vân giờ không thiếu tiền, còn là một phú bà chính hiệu, nhưng ai lại chê tiền nhiều chứ.
Lần này về cô cũng định xem có Tứ Hợp Viện nào hợp lý thì mua thêm mấy căn, ai bảo nhà cô đông con chứ.
Mấy người thu dọn đồ đạc, Tạ Vân đóng gói những thứ không dùng trên tàu gửi bưu điện về trước. Trên tàu chỉ mang theo ít đồ ăn và quần áo thay đổi cho con, ờ... hình như cũng không ít, mấy túi lận.
Tần Minh Hạo đóng mấy túi nhỏ thành một túi to, như vậy hai túi to là đựng hết, Tạ Vân còn đeo một cái túi chéo, để che mắt việc lấy đồ từ không gian ra.
Sáng hôm sau chiến hữu của Tần Minh Hạo đến, thấy Tần Minh Hạo liền chào theo kiểu quân đội.
“Lão đại em đến rồi.”
“Mau vào đi, đây là chị dâu cậu, Tạ Vân.”
“Chị dâu chào chị.”
“Vợ, đây là chiến hữu của anh, Lưu Binh.”
“Chào cậu, lần này phải làm phiền cậu rồi.”
“Chị dâu khách sáo quá, phiền gì chứ, có việc gì anh chị cứ ới em một tiếng là được.” Lưu Binh nói xong liền ngượng ngùng, đưa tay sờ cái đầu đinh, cười hì hì.
Tạ Vân gọi bốn nhóc tì lại nói: “Đây là chú Lưu của các con, các con gọi chú Lưu đi.”
“Chú Lưu.” Bốn nhóc tì cũng không sợ người lạ, mẹ bảo gọi thì gọi, còn tò mò nhìn Lưu Binh.
Lưu Binh nhìn bốn đứa bé trắng trẻo mập mạp, mắt nhìn thẳng luôn, đáng yêu quá đi mất.
“Chào các cháu, các cháu đáng yêu quá.” Còn hơn hẳn thằng nhóc thối ở nhà cậu.
Hiện tại bốn đứa bé được nuôi trắng trẻo mập mạp, đều giống nhau như đúc, còn mặc quần áo giống nhau, chúng chính là những đứa trẻ đẹp nhất khu gia đình.
Giới thiệu chào hỏi xong xuôi liền bắt đầu xách đồ đi.
Dì Vương và dì Lưu đi theo tiễn họ ra ga tàu, may mà ga tàu cách nhà không xa lắm.
Đến ga tàu tiễn hẳn lên xe, dì Vương và dì Lưu sắp xếp đồ đạc xong xuôi mới xuống xe.
Tạ Vân đã đưa trước đồ tết cho dì Vương và dì Lưu, còn phát thêm tiền thưởng.
Hai người về nhà chỉ cần khóa cửa lại là có thể về quê ăn Tết rồi.
Tạ Vân ở trên tàu, bốn đứa trẻ nhìn cái gì cũng lạ lẫm, cái gì cũng muốn sờ thử.
Tạ Vân lau sạch chỗ ngồi của họ một lượt, cũng mặc kệ con sờ cái gì, chỉ cần canh chừng bên cạnh đừng để va đập là được.
Tần Minh Hạo và Lưu Binh cũng cùng trông chừng, bốn đứa trẻ chốc sờ chỗ này, chốc nhìn chỗ kia, chẳng chịu ngồi yên chút nào.
Người ở khoang khác cũng thò đầu ra nhìn trộm bốn đứa trẻ, họ chưa từng thấy sinh tư bao giờ, lại còn nuôi tốt thế này.
Vì đông con, nhóm Tạ Vân lúc nào cũng phải có hai người không được rời vị trí, Lưu Binh đi lấy nước về cũng chẳng đi đâu nữa, cũng ngồi trông trẻ.
Bây giờ bọn buôn người cũng không ít, họ phải trông cho kỹ.
Trên tàu suốt dọc đường đều ăn đồ Tạ Vân làm sẵn, về sau không tiện lấy cơm canh ra ăn nữa, Tạ Vân liền lấy mì tôm phiên bản đơn giản cô tự làm ra ăn.
Bọn trẻ uống sữa bột ngâm bánh quy, còn có trứng gà, mì tôm cũng cho ăn một ít, còn có hoa quả giờ có thể lấy ra cũng cho con ăn một chút.
Mãi đến khi xuống tàu đều rất thuận lợi, lúc xuống xe Tạ Vân bế một đứa, Tần Minh Hạo bế hai đứa, sau lưng còn đeo một cái túi, Lưu Binh đeo một cái túi to, cũng bế một đứa.
