Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 66: Gặp Gỡ Bạn Bè
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:09
“Vợ, lão Viên nói không cần tức là anh ấy đã chuẩn bị hết rồi, không có gì chúng ta có thể giúp được đâu.” Tần Minh Hạo cũng nói với Tạ Vân.
Tạ Vân cũng cười nói: “Được, vậy anh Viên có việc gì em có thể làm thì anh cứ nói một tiếng.”
“Yên tâm đi em dâu, nếu cần em ra tay anh nhất định sẽ nói với em.”
Ba người đang nói chuyện thì nghe thấy có người bên ngoài vào, vừa vào vừa gọi: “Lão Viên, tôi đến rồi, mau ra đón đi.”
Nghe thấy tiếng, ba người cùng nhau đi ra ngoài, liền thấy trong sân có một người đàn ông đi xe đạp, trên ghi đông treo hai túi vải, yên sau có một cô bé ngồi.
Người đàn ông thấy Tần Minh Hạo và Tạ Vân cũng cùng ra ngoài, cười nói với Tần Minh Hạo: “Lão Tần, cậu đến sớm thế.”
Lão Viên đi lên lấy túi vải xuống cho anh ta, Tạ Vân đi đến bế cô bé xuống.
Tần Minh Hạo cũng đáp lại anh ta: “Ở nhà không có việc gì nên đến sớm.”
Người đàn ông nhìn Tạ Vân nói: “Đây là chị dâu nhà cậu phải không? Trông xinh thật.”
Tần Minh Hạo tự hào nói: “Đây là vợ tôi Tạ Vân, vợ, anh ấy tên là Lý Minh, đây là con gái nhà anh ấy tên là Huyên Huyên.”
Lý Minh vội nói: “Chào chị dâu.”
Tạ Vân cũng cười đáp lại: “Chào anh.”
Lão Viên nói: “Mau vào nhà đi, đừng để con bé bị lạnh.”
Năm người vào nhà, những người đàn ông nói chuyện phiếm, Tạ Vân thì dỗ dành bé Huyên Huyên chơi.
Tần Minh Hạo vừa nhìn Tạ Vân vừa nói chuyện với họ, hai người còn lại thấy vậy liền liếc nhau, trong mắt đều là Tần Minh Hạo xong đời rồi.
Chỉ cần nhìn thái độ của anh ta đối với Tạ Vân, tuyệt đối là bị Tạ Vân ăn đứt.
Tạ Vân cũng rất thích bé Huyên Huyên, Huyên Huyên trông cũng rất đáng yêu, lại ngoan ngoãn, mềm mại.
Tạ Vân nhìn cô bé mà cảm thấy cả trái tim tan chảy, tuy bốn nhóc con nhà cô cũng rất đáng yêu, nhưng vẫn khác với con gái.
Tần Minh Hạo nhìn Tạ Vân thích Huyên Huyên như vậy, trong lòng thầm nghĩ xem ra họ phải sinh một cô con gái rồi, người ta nói con gái là áo bông nhỏ, anh về phải nỗ lực cố gắng sớm ngày sinh một cô con gái.
Tạ Vân bây giờ còn chưa biết một gã đàn ông ch.ó c.h.ế.t nào đó, lại tìm được một lý do rất hay để gây sự với mình.
Tạ Vân đang tập trung nói chuyện với cô bé.
“Tiểu bằng hữu, cháu tên là gì?”
“Chị gái xinh đẹp, cháu tên là Huyên Huyên.”
“Huyên Huyên phải gọi ta là dì nhé.”
“Nhưng chị là chị gái xinh đẹp mà.”
“Ta là dì, nào, Huyên Huyên ăn kẹo.”
“Cảm ơn chị gái xinh đẹp.”
Thôi được rồi, chị gái xinh đẹp thì chị gái xinh đẹp, gọi như vậy cảm thấy mình còn trẻ ra.
Lúc này bên ngoài lại có thêm hai người nữa, một người tên là Vương Thắng Lợi và vợ anh ta tên là Vương Xuân Hoa, cả hai đều họ Vương.
Vương Thắng Lợi trông bình thường, vợ anh ta trông cũng thuộc hàng mỹ nữ trung bình khá.
Hai người vừa vào, mọi người giới thiệu lẫn nhau, không ngờ Vương Xuân Hoa thấy Tạ Vân xinh đẹp hơn mình, ăn mặc cũng đẹp hơn mình, sắc mặt liền có chút không tốt.
Tạ Vân chào hỏi họ xong, thấy vẻ mặt của Vương Xuân Hoa cũng không muốn để ý đến cô ta, liền bắt đầu dỗ dành Huyên Huyên chơi, Huyên Huyên cũng thích Tạ Vân, ngồi trong lòng Tạ Vân không chịu xuống.
Vương Xuân Hoa thấy Tạ Vân không để ý đến mình, sắc mặt càng không tốt hơn, vốn dĩ thấy Tạ Vân xinh đẹp hơn mình đã không thuận mắt, lại còn không chủ động nói chuyện với mình, người này sao lại đáng ghét như vậy.
Tạ Vân mặc kệ cô ta, chiều cô ta sinh hư, cô ta còn tưởng mình là mặt trời, ai cũng phải xoay quanh cô ta à.
Phía đàn ông nói chuyện vui vẻ, chỉ có Tần Minh Hạo thỉnh thoảng chú ý đến vợ mình mới thấy, những người khác đều không thấy tình hình bên này.
Tần Minh Hạo thấy Tạ Vân như vậy cũng không nói gì, vợ của mình muốn thế nào thì thế đó, chỉ cần vợ không chịu thiệt là được.
Một lúc sau Lương Tuấn cũng đến, Lương Tuấn thấy Tạ Vân cũng ở đây có chút không được tự nhiên.
Thái độ của Tạ Vân đối với anh ta vẫn như lần trước, không vì chuyện của Lưu Mỹ Lệ mà có thành kiến với anh ta.
Mọi người nói chuyện đến gần trưa, Viên Ái Đảng liền đi xào rau, quả thật như anh ta nói, rất nhanh, Tần Minh Hạo và mọi người bắt đầu dọn bàn, kê ghế.
Lúc ăn cơm, Tần Minh Hạo vừa uống rượu với họ vừa không quên chăm sóc Tạ Vân, nếm thấy món nào ngon hoặc Tạ Vân thích ăn liền gắp cho Tạ Vân.
Tạ Vân thì chăm sóc Huyên Huyên ăn cơm, Huyên Huyên có chị gái xinh đẹp rồi không cần bố nữa.
Vương Xuân Hoa thấy Tần Minh Hạo chăm sóc Tạ Vân tốt như vậy, mà Vương Thắng Lợi lại chỉ lo uống rượu, lại tức giận.
Mặt mày sa sầm như cái đế giày, còn nói với Vương Thắng Lợi: “Em muốn ăn cá, anh gắp cho em đi.”
Vương Thắng Lợi liếc nhìn cô ta không nói gì, liền gắp một miếng thịt cá vào bát cô ta.
Vương Xuân Hoa liếc nhìn thấy trên đó còn có xương cá, Tần Minh Hạo gắp cho vợ mình còn gỡ hết xương cá.
Liền đẩy bát đến trước mặt Vương Thắng Lợi nói: “Có xương cá, anh gỡ xương cá cho em đi.”
Vương Thắng Lợi nén giận gỡ xương cá cho cô ta, Vương Xuân Hoa ăn thịt cá nhìn Tạ Vân với ánh mắt khiêu khích.
Tạ Vân không thèm để ý đến cô ta, đúng là đồ thần kinh, không để ý đến cô ta là được.
Vương Xuân Hoa thấy Tạ Vân không nói gì còn tưởng mình đã thắng Tạ Vân, đang đắc ý thì thấy Tần Minh Hạo lại bóc mấy con tôm to cho Tạ Vân vào bát Tạ Vân.
Vương Xuân Hoa nhìn Tạ Vân từ tốn ăn tôm, liền nói với Vương Thắng Lợi: “Em muốn ăn tôm, anh bóc tôm cho em ăn.”
