Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 69: Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:09
Sáng hôm sau Tạ Vân dậy khá sớm, sửa soạn xong liền xuống nhà ăn sáng qua loa với mẹ Tần rồi đi, vì đi hợp tác xã mua bán muộn thì chẳng mua được gì.
Tần Minh Hạo nhất định phải đi theo, anh là lao động chính mà.
Ba người đến hợp tác xã mua bán, thấy bên ngoài đã có rất nhiều người đang chờ.
Ba người bàn bạc trước xem ai xếp hàng nào, đợi lát nữa mở cửa thì chen vào.
Phân công xong, đợi một lúc thì cửa mở, người ở cửa ùa vào, lại nghe thấy tiếng loa hét lên yêu cầu xếp hàng.
Lúc ba người từ trong đám đông ra ngoài đều bị chen lấn mệt lử, nhưng nhìn thấy đồ mua được lại cười.
Ba người xách đồ đi về nhà, về đến nhà vừa kịp lúc nấu bữa trưa.
Ăn cơm xong, Tạ Vân bắt đầu chuẩn bị làm thịt kho, lấy nguyên liệu cần làm ra xử lý, đương nhiên việc xử lý là Tần Minh Hạo làm, Tạ Vân chỉ huy.
Mẹ Tần và bà nội Tần thì trông con, người giúp việc chiều nay bắt đầu nghỉ Tết, ăn trưa xong người giúp việc liền về nhà.
Tạ Vân làm thịt kho xong lại làm chả chay, hôm nay họ may mắn mua được đậu phụ, nếu không cũng không làm được.
Hai món này đều làm nhiều một chút, bây giờ làm xong để bên ngoài cũng để được đến ngày mai.
Làm xong hết, nghỉ ngơi một lúc liền bắt đầu nấu bữa tối, mẹ Tần muốn vào giúp cũng bị Tần Minh Hạo đuổi ra ngoài.
Anh và vợ hợp tác với nhau tốt biết bao, mẹ anh vào là phá hỏng hết.
Tạ Vân bận nấu cơm cũng lười để ý đến anh, đợi đến khi làm xong hết, liền cho bốn nhóc con ăn no trước, sau đó họ mới ăn.
Bốn nhóc con ăn no liền ra một bên chơi đồ chơi, những đồ chơi này có cái mua, có cái do Tần Minh Hạo và ông nội Tần, cha Tần làm cho.
Mỗi người một phần cũng không sợ chúng đ.á.n.h nhau, bốn nhóc con thích nhất là s.ú.n.g lục nhỏ, vì ông nội Tần đã dạy chúng cách chơi, mấy nhóc con rất thích chơi.
Ăn cơm xong, Tần Minh Hạo như thường lệ dọn bát rửa bát, mẹ Tần và bà nội Tần cũng không có quan niệm đàn ông không vào bếp.
Buổi tối Tần Minh Hạo cũng không quậy, anh muốn nhưng điều kiện không cho phép, Tạ Vân đến tháng.
Lần đầu tiên Tần Minh Hạo nghe Tạ Vân nói đến tháng, liền hỏi Tạ Vân: “Anh có thấy dì cả đâu? Dì đi rồi à, sao không để dì cả ở lại thêm một lát.”
Sau đó nhớ ra nói: “Vợ, sao anh không nghe nói em có dì? Không phải chỉ có cậu thôi sao?”
Lúc đó Tạ Vân cười đến mức không chịu nổi, sau này Tần Minh Hạo nghe Tạ Vân giải thích mới biết “dì cả” là gì.
Hôm nay “dì cả” lại đến, Tần Minh Hạo buồn bực, “dì cả” đến tức là con gái của anh không đến.
Xem ra vẫn chưa đủ nỗ lực, đợi “dì cả” đi rồi anh phải cố gắng thêm nữa.
Nếu Tạ Vân biết được suy nghĩ của Tần Minh Hạo chắc chắn sẽ tức hộc m.á.u, anh như vậy mà còn chưa đủ nỗ lực? Cô sắp không dậy nổi rồi, còn muốn nỗ lực thế nào nữa?
Sáng hôm sau thức dậy, Tạ Vân nấu bữa sáng, các con cũng đã dậy, hôm nay là đêm giao thừa, phải viết câu đối, dán câu đối.
Câu đối là do ông nội Tần đã viết sẵn, nấu ít hồ dán lên là được, Tạ Vân và Tần Minh Hạo dán xong nhà mình, lại sang nhà ông nội Tần dán.
Dán xong hết quay về liền bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối, vì là đêm giao thừa nên nhà làm mười món ăn.
Mỗi món ăn đều không quá nhiều, mang ý nghĩa thập toàn thập mỹ.
Bữa tối, cha Tần và ông nội Tần đều đã về, cả nhà đều có mặt đông đủ.
Trước bữa ăn đốt một tràng pháo, bốn nhóc con cũng ra ngoài xem, bốn người lớn bịt tai cho các con, bốn nhóc con vui mừng khôn xiết, còn muốn tự mình lên châm lửa.
Ông nội Tần và cha Tần cười ha hả nói: “Gan lớn như vậy, xem ra là mầm non tốt để đi bộ đội.”
Nhà họ không có quan niệm độc đinh sợ không có người nối dõi, không thể có suy nghĩ nguy hiểm, nhìn cha Tần và Tần Minh Hạo là biết.
Đốt pháo xong định vào nhà thì bốn nhóc con còn không muốn vào, còn muốn đốt pháo nữa, mãi đến khi Tạ Vân nói hết rồi, bây giờ chỉ có bấy nhiêu thôi mới chịu vào nhà.
Ăn cơm xong, Tần Minh Hạo dọn bát đũa xong, cả nhà ngồi lại nói chuyện.
Cha Tần nói: “Ngày mai mùng một buổi sáng đi chúc Tết, buổi chiều một giờ ba mươi đơn vị có buổi biểu diễn, đến lúc đó cả nhà chúng ta đều đi, tiện thể chụp hai tấm ảnh gia đình.”
Ông nội Tần nói: “Được, đến lúc đó chụp cho bốn đứa chắt của tôi thêm mấy tấm, tôi tự mua phim, chúng ta không thể chiếm dụng của đơn vị.”
Cha Tần nói: “Được, đến lúc đó nhờ tham mưu trưởng chụp cho chúng ta.”
Mấy người nói chuyện một lúc, Tạ Vân và Tần Minh Hạo liền vào bếp băm nhân bánh chẻo, nhào bột bắt đầu gói bánh chẻo.
Mẹ Tần lần này cũng không vào làm vướng chân, liền ngồi bên cạnh các cháu trai xem cháu.
Đến lúc ăn bánh chẻo thì bốn nhóc con đã ngủ say, mấy người ăn bánh chẻo xong nói chuyện, thức đến mười hai giờ đêm mới đi ngủ.
Sáng mùng một thức dậy, Tạ Vân lại nấu mười món ăn, đều là phần nhỏ, trừ cá.
Vì có quan niệm là ăn cá phải để lại một ít, không được ăn hết, gọi là niên niên hữu dư (năm nào cũng có dư).
Vì vậy Tạ Vân nấu cá đều để lại một ít, nếu là ngày thường ăn như vậy, người lớn đã sớm nói lãng phí lương thực rồi.
Buổi sáng Tần Minh Hạo và mọi người ra ngoài chúc Tết, Tạ Vân ở nhà trông con.
Buổi trưa nấu sáu món ăn, ăn cơm xong Tần Minh Hạo dọn dẹp xong, cả nhà mười người liền ra ngoài.
