Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 89: Cậu Đến Rồi
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:12
“Không cần đón, tôi tự đến được, các cháu đi làm đều bận, còn mất thời gian làm gì.”
Cậu đeo gùi, Tần Minh Hạo xách túi, hai người vào nhà.
“Cậu đến rồi, mau vào nhà ngồi.”
“Anh nói chuyện với cậu đi, em đi làm chút đồ ăn cho cậu.”
Tạ Vân cũng vội vàng mời cậu ngồi xuống, rót cho cậu một cốc nước.
“Cậu đến sao không gửi điện báo trước, để chúng cháu đi đón.”
“Đón gì chứ, cậu có phải không tìm được đường đâu.”
“Trên đường đi có thuận lợi không ạ? Ông ngoại và bà ngoại sức khỏe thế nào?”
“Cậu đi đường thuận lợi lắm, ông bà ngoại cháu sức khỏe cũng tốt, chỉ là nhớ cháu thôi.”
“Lần này cậu đến là vì mọi người không yên tâm về cháu, đến xem các cháu thế nào.”
“Chúng cháu đều tốt cả, đặc biệt là các con rất đáng yêu.”
Đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng bọn trẻ gọi mẹ, Tạ Vân liền dẫn cậu vào phòng.
Cậu vừa vào phòng đã thấy bốn nhóc con trên giường sưởi, bốn nhóc thấy Tạ Vân vào liền gọi mẹ, đều tò mò nhìn cậu.
Tạ Vân dạy mấy nhóc gọi ông cậu, bốn nhóc đều học theo gọi ông cậu.
Cậu vui đến mức cứ “ơi ơi” đáp lại.
Cậu nhìn đứa này, ngắm đứa kia, đứa nào cũng thích, nhìn mãi không chán.
Từ lúc thấy bọn trẻ, miệng cậu không khép lại được.
Đang ngắm mấy nhóc thì Tần Minh Hạo đến gọi ăn cơm.
Lúc cậu đi ăn cơm, mặt vẫn cười toe toét, Vương di và Lưu di đang dọn dẹp nhà bếp, xem ra cuộc sống thật sự không tệ, như vậy họ cũng có thể yên tâm.
Lúc đầu còn sợ con bé báo tin vui mà giấu tin buồn, nên ông mới đến xem, lúc đến cũng không báo trước, chính là muốn xem cuộc sống thật của chúng thế nào.
Đến đây xem, mọi thứ đều rất tốt, ở lại hai ngày xem không có chuyện gì thì ông về.
Cậu ăn cơm xong liền lấy túi và gùi của mình ra, lần lượt lấy đồ ra ngoài.
“Cái này là tôm khô, nhà mình tự làm, biết cháu thích ăn nên mang cho cháu nhiều một chút.”
“Cái này là thịt khô bà cháu làm, cho Màn Thầu chúng nó ăn vặt.”
“Cái này là ông ngoại cháu cho, cái này là mợ cháu gói, mấy cái này là anh họ cháu gói.”
Đồ cậu lấy ra bày đầy một bàn, Tạ Vân nhìn mà mắt đỏ hoe.
“Sau này cháu đừng gửi nhiều đồ về nhà nữa, tự giữ lại mà ăn, còn phải nuôi Màn Thầu chúng nó nữa.” Cậu cũng sợ gửi nhiều quá nhà chồng có ý kiến.
“Cậu, đồ gửi cho ông bà cậu cứ dùng đi, nhà không thiếu đồ dùng, ông bà ngoại tuổi cao rồi cũng đừng lo lắng cho chúng cháu quá, chúng cháu đều tốt cả.” Tần Minh Hạo vội vàng nói.
“Các cháu có lòng rồi, à, cái này là quần áo làm từ vải lỗi của chỗ mợ cháu, cháu mặc cho Màn Thầu chúng nó xem có vừa không.” Cậu lại lấy ra bốn bộ quần áo nhỏ.
Tạ Vân xem kích cỡ quần áo, chắc chắn vừa.
Cô gọi bốn nhóc lại, lấy quần áo mặc cho chúng.
Bốn nhóc mặc quần áo mới vui vẻ vỗ tay, Tạ Vân liền dạy chúng cảm ơn ông cậu.
Bốn nhóc đều ở đó cảm ơn ông cậu, lại làm cậu vui mừng.
Tối cậu ngủ ở phòng khách, thầm nghĩ, ngày mai xem thêm, ngày kia về.
Bên này Tạ Vân và mọi người cũng đang nói: “Vợ, ngày mai em xin nghỉ một ngày, dẫn cậu đi dạo.”
“Ừm được, tiện thể mua ít đồ cho ông bà ngoại mang về.”
“Mua nhiều vào, có gì không mua được thì bảo anh, anh đi mua, em đừng đến chợ đen.”
“Được, em biết rồi.”
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Tạ Vân dẫn cậu đi dạo.
Cậu nói ông tự đi được, bảo Tạ Vân đi làm đi, đừng vì ông mà lỡ việc, bị Tạ Vân kéo đi.
Tạ Vân dẫn cậu đi dạo rất lâu, còn mua đồ cho ông bà ngoại, cậu không cho mua, Tạ Vân liền nói: “Cậu, bây giờ cậu không cho mua, đợi cậu đi rồi cháu vẫn phải mua, lúc đó cháu gửi đi còn tốn tiền cước, bây giờ mua cậu mang về còn tiết kiệm cho cháu một ít.”
Cậu hết cách, cũng không ngăn nữa, trưa về nhà ăn cơm, để hết đồ ở nhà.
Chiều cậu nhất quyết không ra ngoài, nói là đi mỏi chân rồi, thực ra là không muốn Tạ Vân tốn tiền.
Trưa Tần Minh Hạo về ăn cơm, lúc nghỉ trưa liền hỏi vợ.
“Vợ, còn gì chưa mua không, anh đến chỗ Vương Minh xem.”
“Em viết ra cho anh, lúc đó anh cứ theo cái này mà mua.”
“Ừm được.”
Tạ Vân liền lấy b.út viết ra, viết xong đưa cho Tần Minh Hạo.
Cậu không ngờ rằng, ông không ra ngoài cũng không ngăn được Tạ Vân và mọi người mua đồ.
Tối Tần Minh Hạo xách bao tải về, cậu nhìn, đây là Tạ Vân ở nhà với ông, Tần Minh Hạo đi mua.
Xem ra Tần Minh Hạo thật sự tốt với Tạ Vân, thế là được rồi, thế là ông yên tâm rồi.
“Hai đứa đừng bận rộn nữa, mai cậu về rồi, các cháu mua nhiều quá cậu cũng không mang được.”
“Cậu sao lại vội về thế, ở lại mấy hôm nữa đi.”
Tần Minh Hạo thật sự muốn cậu ở lại mấy hôm nữa, Tạ Vân cũng khuyên: “Đúng vậy cậu, cậu ở lại mấy hôm nữa đi, sao lại vừa đến đã đi chứ.”
“Không ở nữa, thấy các cháu sống tốt là được, nhà cậu còn có việc.”
“Cậu, cậu khó khăn lắm mới đến một lần, ở lại mấy hôm rồi hẵng đi.”
