Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 98: Phát Phúc Lợi Cuối Năm Và Biện Pháp Mạnh Tay
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:14
Sáng đi làm mang theo bản thảo cô viết trên tàu hỏa lúc đi, đến văn phòng chào hỏi mọi người.
Liền cầm bản thảo và phấn đi đến chỗ người công nhân cần viết lần này xem qua, cô phải xem tướng mạo của anh ấy, như vậy tiện cho cô vẽ tranh.
Xem xong đi ra đến trước bảng đen, cầm khăn lau bảng xóa bản thảo kỳ trước đi.
Lấy phấn ra bắt đầu vẽ, vẽ xong nhân vật liền bắt đầu viết bản thảo.
Đợi tất cả xong xuôi, liền cầm đồ về văn phòng, cất đồ xong đi rửa tay.
Làm xong hết quay lại, liền bắt đầu suy nghĩ kỳ sau viết về ai.
Dù sao cũng phải đi phỏng vấn, không thể viết người có phẩm chất không tốt lên được.
Cô bây giờ tuy viết đều là nhân vật, nhưng trong xưởng chỉ có bấy nhiêu người, cô không thể ai cũng viết, vẫn phải viết chút cái khác.
Vẫn là phải suy nghĩ xem đến lúc đó viết cái gì cho hay, tích cực nỗ lực hướng thượng, có năng lượng tích cực.
Cứ như vậy yên ổn đến cuối năm, công đoàn bắt đầu bận rộn lên.
Mỗi ngày phải kiểm kê phúc lợi phát cho công nhân viên chức, còn phải chuẩn bị viết giấy giới thiệu mua đồ cho công nhân viên chức.
Cứ đến cuối năm là có rất nhiều mặt hàng có thể mua không cần phiếu, nhưng cần giấy giới thiệu của đơn vị, là phúc lợi cho công nhân.
Bây giờ người trong văn phòng bọn họ đều bắt đầu viết cái này, bận muốn c.h.ế.t, mỗi ngày về nhà tay đều mỏi nhừ.
Đợi đợt này qua đi, là phải bắt đầu phát phúc lợi, đến lúc đó lại phải bận rộn rồi.
Hôm nay là ngày phát phúc lợi, Tạ Vân sáng sớm đã cùng người trong văn phòng đến đơn vị.
Vì bọn họ phải kiểm kê trước đồ cần phát, chuyển đồ qua, tất cả chuẩn bị xong xuôi mới bắt đầu phát.
Có người là công nhân tự mình lĩnh, có người là công nhân đi làm người nhà đến lĩnh.
Mấy người bận tối tăm mặt mũi, đặc biệt là những đồ cần phải cân.
Không thể cao cũng không thể thấp, nhất định phải cân bằng, cao thì đến lúc đó không khớp số liệu, thấp thì người lĩnh phúc lợi còn không vui.
Tạ Vân phụ trách ghi chép cho công nhân ký tên, cái này cũng rất phiền phức.
Thời đại này có lúc có thể để người nhà đến lĩnh lương hoặc lĩnh đồ hộ, nhưng nhất định phải có sự đồng ý của chính chủ, hơn nữa còn phải ghi chú ở đơn vị xem ai có thể lấy. (Chuyện này là tác giả xem tiểu thuyết thấy có người nói được, cụ thể được hay không tác giả cũng không biết).
Mỗi người đến lĩnh hộ Tạ Vân đều phải lấy hộ khẩu của họ ra xem có phải người một nhà không, còn phải xem ghi chú có đồng ý cho người này lĩnh không.
Đều khớp mới có thể cho người ta mang đi, cho nên chỗ cô cũng bận không chịu được.
Lúc này có một bà cụ đến muốn lĩnh phúc lợi của Tiết Bảo Quốc, nói là Tiết Bảo Quốc bảo bà ta đến lĩnh.
Tạ Vân lật xem ghi chú thấy không có chuyện Tiết Bảo Quốc cho người lĩnh hộ, liền nói với bà cụ: “Vị đồng chí này chỗ chúng tôi không có ghi chú bà có thể lĩnh hộ, cho nên không thể đưa cho bà, phải là chính chủ đến lĩnh.”
“Không thể nào, tôi là mẹ nó sao tôi lại không thể lĩnh đồ của nó chứ.” Bà cụ vừa nghe liền không chịu.
“Chúng tôi có yêu cầu, chỉ có người viết trên ghi chú mới có thể lĩnh, trên đó không có bà, cho nên bà không lĩnh được.”
“Tôi là mẹ nó, nó đều là do tôi đẻ ra, đồ của nó chính là của tôi, sao tôi lại không thể lĩnh được.”
“Đây là quy định của đơn vị, không thể lĩnh là không thể lĩnh, cái này không liên quan bà là ai, bà nếu không có người khác cần lĩnh thì phiền bà tránh ra.” Tạ Vân cũng không muốn lằng nhằng với bà ta, còn bao nhiêu người chưa lĩnh kìa, bọn họ bận lắm.
“Tôi không tránh ra cô không đưa đồ cho tôi thì tôi không đi.” Bà cụ bắt đầu giở thói vô lại.
“Bà không lĩnh thì mau tránh ra đừng làm lỡ việc của người khác, chúng tôi còn phải lĩnh đây.” Người phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn.
Bà ta không đi bọn họ không lĩnh được đồ, cứ phải xếp hàng ở đây, đây chẳng phải là lãng phí thời gian sao, lĩnh xong đồ còn định đi lấy giấy giới thiệu mua đồ không cần phiếu nữa, nếu bán hết rồi thì làm sao.
“Không đưa cho tôi tôi không đi, dựa vào đâu không cho tôi lĩnh.”
Tạ Vân cũng mất kiên nhẫn: “Bà có tránh ra không?”
“Không tránh, cô phải đưa đồ cho tôi lĩnh về, nếu không tôi cứ không tránh đấy.” Bà cụ ngang ngược nói.
Tạ Vân nhìn dáng vẻ đó của bà cụ, giở thói ngang ngược với tôi à, tôi thật sự không chiều bà đâu.
Tạ Vân quay người cầm điện thoại quay số gọi đi: “A lô chào anh, phòng bảo vệ phải không? Phiền các anh cử hai người đến công đoàn một chuyến, ừ được.”
Tạ Vân đặt điện thoại xuống liền quay lại nhìn bà cụ cũng không nói gì, bà cụ bị Tạ Vân nhìn đến mức có chút rợn người.
Nhưng vẫn ngẩng cổ đứng đó, một lát sau người của phòng bảo vệ đến, nhìn thấy Tạ Vân liền hỏi: “Vừa nãy là ai gọi điện thoại?”
“Là tôi gọi điện thoại, vị đồng chí lớn tuổi này gây rối trật tự ở đây, cản trở công việc của chúng tôi, phiền các anh giúp xử lý một chút.”
Bà cụ vừa nghe liền không chịu, lại nhìn thấy người của phòng bảo vệ thì sợ hãi.
“Tôi không gây rối trật tự, tôi đến lĩnh phúc lợi.”
“Chỗ chúng tôi không có ghi chú bà ấy có thể lĩnh hộ, chúng tôi không thể đưa.”
“Tôi là mẹ nó sao lại không thể lĩnh chứ?” Bà cụ vẫn còn cãi cố.
“Các anh xem đi.” Tạ Vân dang tay về phía người phòng bảo vệ.
Người phòng bảo vệ đâu quản những cái đó, trực tiếp đưa người đi giáo d.ụ.c.
Bà cụ thấy thật sự đưa bà ta đi cũng sợ rồi, cũng không dám ngang ngược nữa, ngoan ngoãn như con chim cút.
Người xếp hàng nhìn thấy cảnh này cũng đều dán lại nhãn cho Tạ Vân, không thể chọc vào.
“Được rồi đều thấy cả rồi đấy, nếu ai tự biết không thể lĩnh thì cũng đừng xếp hàng ở đây nữa, nên làm gì thì làm đi, xếp hàng cũng không lĩnh được đâu, người tiếp theo.”
Tạ Vân lại bắt đầu đối chiếu tên phát đồ ký tên, trong hàng người xếp hàng quả nhiên có mấy người không xếp nữa bỏ đi.
Mấy người chị Triệu nhìn hành động của Tạ Vân cũng đều nghĩ, sao bọn họ lại không nghĩ ra nhỉ.
Trước đây năm nào cũng có người như vậy, lần nào cũng làm bọn họ sứt đầu mẻ trán, vẫn là Tiểu Tạ có cách a.
Việc xếp hàng sau đó cũng rất quy củ, cũng không xuất hiện trường hợp mạo nhận nữa.
Tạ Vân không biết những người mạo nhận này không đến, là vì chuyện bà cụ mạo nhận bị đưa đi giáo d.ụ.c đã truyền khắp cả khu gia thuộc.
Mọi người đều nói năm nay cô này lợi hại, không có ghi chú không thể lĩnh là không thể lĩnh, bạn dám làm loạn là dám gọi bảo vệ bắt bạn.
Các người không thấy mẹ Tiết Bảo Quốc kia à, bình thường là người ghê gớm thế nào, hôm nay bị người phòng bảo vệ đưa đi, giống như con chim cút, rắm cũng không dám thả một cái.
Chuyện này vừa truyền ra, người đến xếp hàng nhìn thấy là Tạ Vân đang ghi tên ở đó, thì đều ngoan ngoãn cả, biết mình không thể mạo nhận thì dứt khoát cũng không đến xếp hàng nữa.
Người ta đổi bài rồi, mọi năm là mạo nhận, năm nay là trực tiếp đến nhà đòi rồi làm loạn.
Cho nên năm nay phát xong phúc lợi sớm hơn mọi năm, mấy người chị Triệu nhìn Tạ Vân nói: “Tiểu Tạ à đa tạ có em, nếu không còn chưa thể xong việc sớm thế này đâu.”
“Đây không phải là công lao của em, đây là công lao của mọi người, em cũng chỉ ghi cái tên, việc đều là mọi người làm, vất vả nhất là mọi người.”
Tạ Vân nói lời này không sai, cô cũng chỉ lúc đầu bận rộn chút, sau đó quen rồi thì không bận nữa.
Nhưng người khác thì mệt hơn cô nhiều, vừa phải lấy hàng, vừa phải cân trọng lượng, bận rộn liên tục, một ngày này người nhẹ nhàng nhất ngược lại là cô.
