Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 174: Khởi Hành Đi Thanh Tây Và Những Cái Đuôi Bám Theo

Cập nhật lúc: 11/02/2026 19:03

Trên đường về Cố gia, Thẩm Hi lặp đi lặp lại suy nghĩ về lời nói của Kỷ Hàn Giang.

Cố Cảnh Nam vừa lái xe vừa chú ý đến cô: “Luận về tâm cơ, em không phải đối thủ của Kỷ Hàn Giang.”

Thẩm Hi hoàn hồn: “Hắn là một viện trưởng lòng dạ đen tối, tâm cơ còn nhiều hơn phụ nữ.”

Cố Cảnh Nam cười một tiếng, ý cười chưa chạm tới đáy mắt.

“Nhưng có một số lời hắn nói hẳn là thật, ví dụ như giáo sư Tề chính là do hắn phái người đi đ.á.n.h, còn có chuyện hợp tác với xưởng d.ư.ợ.c.” Thẩm Hi phân tích, “Anh nói xem em có nên tìm cơ hội nói chuyện riêng với hắn không? Em không tin mục đích hắn nhắm trúng xưởng d.ư.ợ.c lại đơn thuần như vậy.”

“Đợi từ tỉnh Thanh Tây trở về rồi nói sau.” Anh nói.

Đúng rồi, bọn họ còn phải đi tỉnh Thanh Tây.

Thẩm Hi lại nói: “Chuyện Thang Khai Thành nói em vẫn muốn nhận, nhưng em sẽ không để anh ta thuê em, chủ yếu là em muốn xem tài liệu dự án mà Kỷ Hàn Giang bảo anh ta đầu tư.”

“Được. Thẩm gia em định làm thế nào?” Anh hỏi.

Điều này làm cho Thẩm Hi trầm mặc.

Thời gian trước còn thề thốt cắt đứt quan hệ, hiện tại lại tìm về, có khi nào bị bọn họ cho rằng cô đã tha thứ rồi không?

Nhưng Thẩm gia một khi bị phần t.ử bất hợp pháp lợi dụng, đến lúc đó tổn hại phải chịu không chỉ đơn giản là Thẩm gia, mà là hàng ngàn hàng vạn người dân.

Nghĩ đến đây, Thẩm Hi nói: “Em đã nói với Thẩm Khởi chuyện của Đỗ Nam Hòa rồi, đến lúc đó xem sao đã.”

Ngày đi tỉnh Thanh Tây được sắp xếp vào ba ngày sau, lần này xuất phát có năm người.

Thầy Tống và Triệu Phàm một xe, Tiểu Cao lái xe, Cố Cảnh Nam và Thẩm Hi một xe.

Thang Niệm bên kia vẫn luôn nhớ thương câu trả lời của Thẩm Hi, kết quả đợi ba ngày sau, cô ấy nhịn không được tìm tới cửa, lại biết được bọn họ đã đi xa rồi.

Sau khi xe ra khỏi tỉnh thành, Thẩm Hi cố ý nhìn kính chiếu hậu.

“Ngụy Hoài bọn họ vẫn đang đi theo, có cần nói với bọn họ một tiếng không?” Dù sao bọn họ lái xe đi tỉnh Thanh Tây, không có mười ngày nửa tháng e là không về được.

Cố Cảnh Nam liếc mắt một cái: “Không cần.”

Lái xe một ngày, xe dừng lại bên ngoài nhà khách của một thị trấn nhỏ.

Thẩm Hi nhìn Ngụy Hoài cũng dừng xe lại, vẫn là đi qua nói một chút về hành trình của bọn họ.

Chu Minh Kiệt nghe xong, trừng lớn mắt: “Chạy xa như vậy? Đi làm gì thế?”

Thẩm Hi không trả lời, mà khuyên bọn họ trở về.

Ngụy Hoài nghĩ nghĩ, nói: “Thẩm tiểu thư, nhiệm vụ của chúng tôi chính là bảo vệ cô.”

“Hi Hi.” Cố Cảnh Nam gọi một tiếng ở cửa nhà khách.

Thẩm Hi nhìn hai người này: “Tùy các anh vậy.”

Sau khi thuê phòng xong, Cố Cảnh Nam đưa cô lên lầu.

Lúc về phòng còn cố ý từ cửa sổ nhìn xuống dưới một cái, xe vẫn còn.

Chuyến đi xa này, tuyệt đối không thể buông lỏng cảnh giác.

Bởi vì mang theo Thẩm Hi, còn mang theo Tống Kiến Minh chưa khỏi hẳn, để hai người kia đi theo cũng thêm một phần bảo hiểm.

Tuy rằng anh rất ghét Thẩm Khởi, nhưng với tư cách là anh trai của Thẩm Hi, để anh ta bỏ chút sức người cũng là chuyện đương nhiên.

Vào phòng, Cố Cảnh Nam theo thói quen kiểm tra toàn bộ căn phòng một lần.

“Mệt thì nghỉ ngơi sớm một chút.” Sau khi kiểm tra xong, Cố Cảnh Nam đi vào nhà vệ sinh xả nước nóng giúp cô.

Thẩm Hi một chút cũng không mệt, dù sao cũng là người đã thông qua sát hạch, huống chi chỉ là ngồi xe một ngày, lại không tốn sức.

“Nếu có một chiếc máy bay đưa cho anh, có phải có thể trực tiếp lái máy bay đưa chúng em qua đó không?” Thẩm Hi đi tới.

Cô còn chưa từng thấy dáng vẻ Cố Cảnh Nam mặc đồ bay, nhất định là đẹp trai c.h.ế.t người!

“Muốn ngồi máy bay anh lái?” Cố Cảnh Nam dùng tay thử nhiệt độ nước, vừa vặn thích hợp.

Thẩm Hi gật gật đầu, hai mắt sáng lên: “Có thể không?”

“Nếu em không sợ ngồi máy bay chiến đấu, đương nhiên có thể.” Cố Cảnh Nam giúp cô rửa mặt.

Trong đầu Thẩm Hi xẹt qua một số quỹ đạo bay của máy bay chiến đấu, vèo một cái bay ra ngoài, lại xoay mấy vòng trên không trung, lại vèo một cái bổ nhào xuống, rồi kéo đầu máy bay bay thẳng đứng lên.

“Anh lái, sao em có thể sợ chứ.” Thẩm Hi có chút không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy dáng vẻ anh trở lại chiến trường.

“Cũng giống như em, anh cũng cần thông qua sát hạch mới có thể trở về.”

“Anh nhất định có thể thông qua!”

Xe chạy ba ngày, cuối cùng cũng đến địa phận tỉnh Thanh Tây.

Lần này thời gian đi ra dư dả, lại cân nhắc đến Thẩm Hi và ‘bệnh nhân’ trên xe, cho nên cũng không ngày đêm lên đường.

Hai phần ba địa phận tỉnh Thanh Tây đều là vùng núi, núi non trùng điệp, rừng rậm um tùm, thậm chí còn có không ít rừng nguyên sinh không người chờ khai phá.

Cho nên sau khi tiến vào tỉnh Thanh Tây, đường càng khó đi hơn.

Rất nhiều nơi đều chưa làm đường, toàn là đường đất bùn bị đè nén ra.

Nếu gặp mùa mưa, con đường như vậy có thể nói là nửa bước khó đi.

Thẩm Hi ghé vào cửa sổ xe ngắm phong cảnh, lọt vào tầm mắt là một mảng xanh mướt, làm nền với trời xanh mây trắng, phong cảnh thật sự rất đẹp.

“Tối nay chúng ta ở đâu?” Xe chạy hơn nửa ngày, khắp nơi đều là núi, ngay cả một cái thôn cũng không nhìn thấy.

“Em muốn ở đâu?” Cố Cảnh Nam lái xe rất thoải mái, không giống chiếc xe của Ngụy Hoài, lái đường núi vô cùng căng thẳng.

“Em cũng chưa từng tới tỉnh Thanh Tây mà.” Thẩm Hi lầm bầm nói.

Cố Cảnh Nam nhìn núi non trập trùng không dứt cách đó không xa, sự dịu dàng nơi đáy mắt từng chút từng chút lan ra.

Thẩm Hi nhận ra cảm xúc của người bên cạnh, quay đầu nhìn lại.

Anh dường như có tình cảm rất sâu đậm với nơi này, mà tình cảm này bị anh ngạnh sinh đè nén xuống.

Thẩm Hi còn chưa hỏi qua nguyên nhân anh tới tỉnh Thanh Tây, vốn cảm thấy không hỏi cũng không sao, nhưng hiện tại cô tò mò rồi.

Xe chạy hơn nửa ngày cũng không ra khỏi vùng núi này, cuối cùng dừng lại trước một ngôi làng.

Ngôi làng dựa vào núi mà xây, có rừng cây rậm rạp che chắn, mãi cho đến khi lái lại gần mới phát hiện sự tồn tại của ngôi làng này.

Sự xuất hiện của ba chiếc xe đã phá vỡ sự yên bình của ngôi làng.

Trẻ con đang chơi đùa ở đầu thôn nhìn thấy ba chiếc xe, vội vàng chạy vào trong thôn gọi người lớn.

Thẩm Hi nhìn về phía trước, tối nay hơn phân nửa là tá túc ở trong thôn này.

Rất nhanh có người lớn đi ra, đi đầu là một người đàn ông trung niên, biểu cảm vốn cảnh giác sau khi nhìn thấy mấy người, lập tức cười tươi rói.

“Thủ trưởng Cố! Quân y Tống!” Người đàn ông trung niên là trưởng thôn của thôn này, tên là Trình Thành Thiên, hơn bốn mươi tuổi.

Cố Cảnh Nam dẫn Thẩm Hi đi tới: “Anh Trình, tối nay phải làm phiền anh rồi.”

Trình Thành Thiên nhìn người đi theo phía sau anh, lập tức nói: “Phiền cái gì mà phiền?! Cung cấp điều kiện cho bộ đội con em là việc chúng tôi nên làm! Nhanh, đến nhà tôi ngồi trước đã, tôi bảo Tiểu Cầm làm thêm mấy món, g.i.ế.c con gà cho các cậu ăn!”

Các thôn dân phía sau trưởng thôn cũng nhiệt tình chiêu đãi bọn họ vào thôn, nhà nào nhà nấy đều hận không thể lấy đồ tốt ra cho bọn họ ăn.

Cả cái thôn thoạt nhìn rất mới, nhà đều là gạch mộc xây lên.

Thẩm Hi vừa đi vừa nhìn, phát hiện dưới mái hiên của mấy hộ gia đình đang phơi thảo d.ư.ợ.c khô.

Đến nhà trưởng thôn, con gái trưởng thôn là Tiểu Cầm thò đầu ra từ trong bếp, nhìn thấy mấy người đi vào thì giật mình.

Cô ấy vội vàng buông cái xẻng trong tay xuống đi ra, vẻ mặt vui mừng: “Thủ... Thủ trưởng Cố, quân y Tống, đã lâu không gặp.”

Thẩm Hi nhìn sang, đây hẳn là con gái Tiểu Cầm của trưởng thôn, đôi mắt cô ấy nhìn qua... đang phát sáng.

“Tiểu Cầm, mau đi g.i.ế.c con gà, làm thêm mấy món thịt, tối nay khách đông.” Trình Thành Thiên gọi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 174: Chương 174: Khởi Hành Đi Thanh Tây Và Những Cái Đuôi Bám Theo | MonkeyD