Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 47: Đừng Sợ, Anh Sắp Tìm Thấy Em Rồi
Cập nhật lúc: 10/02/2026 08:23
Tứ Đa nhìn bản đồ cân nhắc, lựa chọn tốt nhất là đi đến điểm cuối, vì bây giờ họ thực sự phải khiêng một người bị thương.
Hơn nữa, con đường từ đây đến điểm cuối dễ đi hơn so với đường cũ quay về.
“Đến điểm cuối, Mã Thành, hai chúng ta khiêng người.” Nói rồi, Tứ Đa lấy cáng ra.
“Có thể cho tôi một cái bộ đàm không?” Thẩm Hi hỏi.
Tứ Đa đưa bộ đàm của Lý Tranh cho cô, “Vậy phiền bạn học Thẩm liên lạc một chút, nói chúng ta đi thẳng đến điểm cuối.”
Thẩm Hi nhận lấy, bắt đầu điều chỉnh.
Cố định xong người bị thương, bốn người xuất phát.
Lý Thiên Tài đi sát bên cạnh Thẩm Hi, “Chúng ta đi như vậy thật sự không có vấn đề gì sao? Lỡ như, gặp phải đám tội phạm vượt ngục kia, năm người chúng ta còn mang theo một người bị thương, đ.á.n.h không lại đâu.”
“Cậu không nghe giáo quan Lý vừa nói mục tiêu của chúng là sông cạn sao, hướng chúng ta đang đi ngược lại với sông cạn.” Thẩm Hi vừa gọi bộ đàm vừa nói.
Không biết tại sao, trong lòng Lý Thiên Tài vẫn không yên.
“Có quân nhân ở đây, cậu sợ gì.” Thẩm Hi không có ý coi thường cậu, dù sao ai cũng có lần đầu tiên.
Nhớ lại lần đầu tiên cô theo thầy đi công tác, những mảnh t.h.i t.h.ể trên chiến trường đã khiến cô nôn mửa mấy ngày mới quen được.
“Lý Thiên Tài, cậu phải kiên cường.” Thẩm Hi lại nói.
“Kiên cường, tôi rất kiên cường!” Lý Thiên Tài tự cổ vũ mình.
Lúc này, trong bộ đàm truyền đến tiếng người đứt quãng.
“0707, đây là vị trí cứu viện 07.” Thẩm Hi dí bộ đàm vào miệng báo tin.
“…Thẩm Hi?”
Thẩm Hi ngẩn người, là giọng của Cố Cảnh Nam.
“Là tôi là tôi, nhận được xin trả lời.” Tuy nhiên, tiếng nhiễu điện trong bộ đàm lại lớn lên.
Thẩm Hi dừng lại, lùi về sau hai bước, tiếng nhiễu điện nhỏ đi, giọng người phát ra.
“Thẩm Hi, bên em tình hình thế nào?” Giọng Cố Cảnh Nam nghiêm túc.
Thẩm Hi dùng những lời ngắn gọn nhất để giải thích tình hình.
“Tứ Đa, đổi lộ trình, đi đường số ba.” Cố Cảnh Nam ở đầu dây bên kia ra lệnh.
“Rõ!”
Thẩm Hi nhìn bản đồ, trên đó không có đ.á.n.h số, cô cũng không biết đường số ba là đường nào.
“Tín hiệu ở đây không tốt, còn có chuyện gì khác không?” Nếu không có chuyện gì khác họ sẽ tiếp tục xuất phát.
Cố Cảnh Nam: “Có sợ không?”
Thẩm Hi có chút ngượng ngùng, đây là kênh công cộng mà!
“Anh đã dẫn người vào núi rồi, đừng sợ, anh sắp tìm thấy em rồi.” Cố Cảnh Nam cố ý hạ thấp giọng.
Giọng nói trầm thấp từ bộ đàm truyền ra, theo dòng điện, tê tê dại dại.
“…Anh cũng chú ý an toàn.”
Thẩm Hi đáp lại một câu, rồi ra hiệu cho Tứ Đa tiếp tục xuất phát.
Lời nói vừa rồi đều bị mấy người này nghe thấy, ngoài Tứ Đa là người biết chuyện, những người khác đều ngơ ngác.
Đặc biệt là Mã Thành.
Dù anh ta phản ứng chậm, cũng nghe ra được Cố thủ trưởng đối xử với bạn học Thẩm không giống bình thường.
“Cậu thật sự có quan hệ với Cố thủ trưởng à?” Lý Thiên Tài đang phấn chấn bắt đầu hóng chuyện.
Thẩm Hi lườm cậu ta một cái, người này chuyển sự chú ý thật nhanh.
“Có phải không? Nếu cậu không thừa nhận thì tôi coi như cậu ngầm thừa nhận đấy nhé. Thảo nào mấy hôm trước các bạn trong lớp bàn tán chuyện này, thì ra không phải là tin đồn vô căn cứ à~”
Thẩm Hi: “Bạn nam mà hóng chuyện như vậy có tốt không?”
“Tôi là quan tâm cậu, rốt cuộc có phải thật không?” Lý Thiên Tài nheo mắt, ra vẻ quyết hỏi cho ra nhẽ.
Thẩm Hi đột nhiên nhận ra có điều không ổn.
Cô hỏi lại, “Các bạn học bàn tán gì? Sao tôi không biết?”
“Thì đoán cậu và Cố thủ trưởng có phải có quan hệ mờ ám gì không, từ khi cậu chuyển đến lớp, nhân vật huyền thoại như Cố thủ trưởng cũng có thể đến dạy thể d.ụ.c cho chúng ta, lần này còn trực tiếp đến đây dẫn tân binh, không phải vì cậu thì vì ai?”
Thẩm Hi cười một tiếng, “Không ngờ khả năng bịa chuyện của các bạn trong lớp cũng mạnh thật, có phải Phùng Miêu Miêu đã tiết lộ gì cho các cậu không?”
Lý Thiên Tài ngây thơ nói: “Cả lớp chỉ có cậu là thân với tiểu đội trưởng nhất, tiểu đội trưởng tuy không nói rõ, nhưng cũng gần như vậy rồi nhỉ.”
Đáy mắt Thẩm Hi lóe lên vẻ lạnh lùng.
Phùng Miêu Miêu này e là còn hiểu cô hơn cả cô tưởng.
Thảo nào cô ta luôn nói những lời dễ gây hiểu lầm.
Không biết người đứng sau cô ta là ai nhỉ?
“Tôi đã trả lời cậu nhiều câu hỏi như vậy, cậu nên trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi rồi chứ?” Lý Thiên Tài bám riết không tha.
Thẩm Hi cũng không định trả lời qua loa, càng qua loa càng dễ bị người ta bịa đặt.
Cô nói: “Đúng là có chút quan hệ.”
“Là quan hệ gì?”
Lời của Lý Thiên Tài khiến Mã Thành đang khiêng cáng cũng phải dỏng tai lên nghe.
“Mẹ tôi và mẹ của Cố thủ trưởng là chị em tốt, mẹ tôi nhờ mẹ anh ấy để Cố thủ trưởng chăm sóc tôi.” Thẩm Hi nói.
Lý Thiên Tài ngẫm lại câu nói của cô, bừng tỉnh, “Thì ra là quan hệ gia đình à.”
“Ừm, nếu không thì sao? Cậu nghĩ là gì?”
Lý Thiên Tài vô tư nói, “Tôi nghe mấy bạn nữ nói cậu thích Cố thủ trưởng, không vào được bộ đội thì đến làm quân y, theo đuổi người ta đến tận bộ đội.”
“…”
Đường số ba cách xa khe núi, nhưng phải đi qua một con suối trước.
Tuy trên bản đồ không đ.á.n.h dấu lộ trình của đường số ba, nhưng Thẩm Hi vẫn phân tích ra được, con đường này dần dần lệch khỏi khe núi, đi qua một khu rừng nguyên sinh để ra đường lớn.
“Giáo quan, tôi có thể đổi với các anh để khiêng.” Lúc này Lý Thiên Tài đã hoàn toàn vào trạng thái, không còn coi mình là một sinh viên cần được bảo vệ.
Lúc này cậu là một quân y đang thực hiện nhiệm vụ.
“Không cần, tôi khiêng được.” Mồ hôi của Mã Thành đã ướt đẫm áo, anh ta vẫn nghiến răng kiên trì.
Thẩm Hi cũng đang theo dõi tình hình vết thương của người bị thương, tốt hơn cô dự đoán một chút.
“Dừng lại!”
Tứ Đa ra lệnh một tiếng, để Lý Thiên Tài khiêng, anh ta nhanh ch.óng rút s.ú.n.g cảnh giác xung quanh.
Thẩm Hi cũng nghe thấy tiếng động bất thường.
Có người đang chạy trong khu rừng này, rất vội vã, và… ngày càng gần họ.
Nghe động tĩnh này, Thẩm Hi không cho rằng đó là người của quân đội.
Rất nhanh, một người chạy từ xa tới, loạng choạng, ngã mấy lần rồi lại lập tức đứng dậy chạy về phía trước.
“Tội phạm, tội phạm vượt ngục, là tội phạm vượt ngục!” Lý Thiên Tài khó mà không nhận ra ngay, một người đàn ông gầy gò khoảng ba mươi mấy tuổi, mặc chiếc áo sơ mi hoa bị cành lá cào rách mấy đường.
Chạy nhanh, lại còn t.h.ả.m hại.
Người chạy tới đúng là tội phạm vượt ngục, anh ta thấy có người ở phía xa, căng thẳng lại ngã một cái.
“Đừng g.i.ế.c tôi! Đừng g.i.ế.c tôi!”
Nhưng anh ta lập tức bò dậy, giơ cao hai tay thở hổn hển.
“Các cậu tìm một cái cây trốn đi.” Tứ Đa giơ s.ú.n.g nói với họ.
Lý Thiên Tài và Mã Thành hai người ăn ý tìm một cái cây khiêng cáng ra phía sau.
Thẩm Hi cũng trốn sau một cái cây gần đó.
Tứ Đa giơ s.ú.n.g lại gần, xác định người này không có v.ũ k.h.í.
“Thủ trưởng! Xin hãy cứu em trai tôi!” Tên tội phạm giơ cao hai tay, dập đầu lia lịa, “Em trai tôi trên đường chạy trốn không cẩn thận bị ngã xuống, cành cây đ.â.m xuyên n.g.ự.c nó, chúng tôi tự thú! Chủ động tự thú!”
Tứ Đa không ngờ đường số ba này lại có thể gặp phải tội phạm vượt ngục, s.ú.n.g dí vào đầu anh ta, “Em trai mày ở đâu? Đồng bọn khác ở đâu?”
