Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 71: Thẩm Bạch Hối Hận, Bị Chổi Quét Rác Đuổi Khỏi Cửa

Cập nhật lúc: 10/02/2026 08:28

Cùng Cố Cảnh Nam tham dự xong tiệc trăm ngày, Thẩm Hi nhẩm tính thời gian.

“Anh nói Đại đội trưởng Phương kết hôn là vào khi nào?” Cô hỏi.

“Mấy ngày nữa.”

Cố Cảnh Nam rất hài lòng với buổi tiệc hôm nay, một người vốn không thích náo nhiệt như anh thậm chí còn có chút mong chờ tiệc cưới của Đại đội trưởng Phương.

Tiểu Cao đang lái xe nói vọng lại: “Chị dâu, tiệc cưới của Đại đội trưởng Phương tổ chức ở dưới quê, đến lúc đó qua bên ấy có thể phải ở lại một đêm.”

“Tôi không thành vấn đề, dù sao tôi đang dưỡng thương cũng không cần đến trường.” Thời gian của cô hoàn toàn tự do.

Thấy cô không từ chối, trên mặt Cố Cảnh Nam nở nụ cười.

Khi xe chạy về đến Cố gia thì trời đã ngả về chiều.

Vừa xuống xe, Thẩm Hi lờ mờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở ngoài sân, dáng vẻ còn lén lút thụt thò.

Nhìn kỹ lại, gương mặt cô lập tức lạnh xuống.

Hôm qua là Thẩm Khởi đến, hôm nay là Thẩm Bạch, người anh trai thứ hai ruột thịt nhưng không có não cũng chẳng có mắt nhìn người của cô.

“Muốn gặp không?” Cố Cảnh Nam cũng nhìn thấy bóng người kia.

Cửa Cố gia bọn họ không phải ai muốn vào là vào.

“Hi Hi!”

Chưa đợi Thẩm Hi lên tiếng, bóng người lén lút kia đã đứng ở ngoài cổng, ngượng ngùng gọi cô.

Thật buồn nôn.

Tiểu Cao từng chứng kiến bộ mặt khác của người anh trai thứ hai này.

Hồi đó lần đầu tiên đưa chị dâu về Thẩm gia, những lời gã anh trai này nói khó nghe đến mức không thể lọt tai.

“Chị dâu, nếu chị không muốn gặp, em ra đuổi người đi giúp chị ngay!” Nói rồi, Tiểu Cao xắn tay áo lên, bộ dạng hùng hổ dọa người.

Thẩm Hi liếc nhìn quanh sân, thấy cây chổi ở góc tường, bèn đi tới cầm lên đưa cho Tiểu Cao.

Tiểu Cao hiểu ý ngay lập tức, vội vàng nhận lấy.

Thẩm Bạch thấy cô định dùng chổi đuổi mình, vội kêu lên: “Hi Hi! Anh hai đến để xin lỗi em, anh hai sai rồi, anh hai sai quá mức thái quá rồi!”

“Rác rưởi ở đâu ra mà sủa bậy thế.” Thẩm Hi khinh bỉ liếc ra ngoài, ngoáy ngoáy lỗ tai.

Là con thứ hai của Thẩm gia, từ nhỏ Thẩm Bạch đã sống trong nhung lụa, chẳng ai dám bắt nạt, càng không ai dám sỉ nhục gã.

Nhưng trước khi đến đây, gã đã chuẩn bị tinh thần bị mắng thậm chí bị đ.á.n.h, có điều khi thực sự bị đối xử như vậy...

Thẩm Bạch xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai.

Nhưng những thứ này đều là gã đáng đời phải chịu.

“Em cứ mắng anh đi, chỉ cần trong lòng em dễ chịu hơn một chút, em đ.á.n.h anh cũng được!”

Tiểu Cao vung chổi quất tới, đ.á.n.h cho Thẩm Bạch trở tay không kịp.

“Mau cút đi! Coi đây là chỗ nào hả, còn dám quấy rối tôi bắt anh vào đồn đấy!” Vừa nói, Tiểu Cao lại vung chổi lên, trực tiếp đập vào mặt Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch chật vật né tránh, nhưng nhất quyết không đi: “Thẩm Hi, anh thật sự đến xin lỗi em, em không thể đối xử với anh ruột mình như vậy!”

“Tiểu Cao, báo công an.” Thẩm Hi bực bội nói.

Thẩm Bạch nghe cô muốn báo công an bắt mình, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhưng gã vẫn không muốn tin Thẩm Hi thật sự nhẫn tâm nhìn gã bị công an bắt đi: “Hi Hi, anh đứng ngay đây cho em trút giận, đừng nói là chổi, lấy xẻng đập cũng được!”

Nghe vậy, Thẩm Hi bật cười.

Nhân lúc Tiểu Cao đi gọi điện báo công an, Thẩm Hi nhìn chằm chằm gã: “Nếu không phải mẹ bị bệnh, anh sẽ đứng đây chịu đ.á.n.h chịu mắng sao?”

Quả nhiên, sắc mặt Thẩm Bạch thay đổi, rõ ràng là bị cô nói trúng tim đen.

Nhưng gã cũng phản ứng rất nhanh: “Mẹ chỉ là một phần, lần này anh thật sự đã nhìn rõ bộ mặt thật của Thẩm Ánh Chi rồi!”

“Ây da, thế là nhìn rõ rồi sao? Hồi chuyện ở nhà khách, anh còn chỉ vào mũi tôi mà mắng, sao quên nhanh thế?” Thẩm Hi tặc lưỡi hai tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai châm chọc.

Sắc mặt Thẩm Bạch lúc đỏ lúc trắng, vô cùng đặc sắc.

Mãi cho đến khi Tiểu Cao dẫn công an tới, Thẩm Bạch mới tin rằng cô thật sự có thể trơ mắt nhìn gã bị công an giải đi.

Mặc kệ gã kêu gào thế nào, ánh mắt Thẩm Hi nhìn gã vẫn lạnh lùng vô tình.

Khoảnh khắc này, Thẩm Bạch dường như nhìn thấy chính mình của ngày xưa.

Năm Thẩm Hi mới về Thẩm gia được một năm, làm hỏng món quà sinh nhật Thẩm Ánh Chi tự tay tặng gã, đó là bức tranh Thẩm Ánh Chi mất hai tháng trời mới vẽ xong.

Khi cô không chịu thừa nhận, gã cũng dùng ánh mắt lạnh lùng vô tình này nhìn cô, nói: “Chi Chi cái gì cũng không tranh với mày, mày cứ hẹp hòi ghen ghét với con bé như thế sao?”

Còn có sau này, gã phát hiện sách vở của Thẩm Ánh Chi không thiếu trang rách góc thì cũng dính những thứ bẩn thỉu, hỏi ra mới biết là bị Thẩm Hi bắt nạt.

Gã ra mặt thay Thẩm Ánh Chi, chạy đi chất vấn Thẩm Hi, Thẩm Hi cũng sống c.h.ế.t không nhận, gã tức giận lấy kéo cắt nát cặp sách và sách vở của cô. Cô khóc lóc van xin, chỉ đổi lại được một câu lạnh lùng của gã: “Còn để tao phát hiện mày bắt nạt Chi Chi, tao không chỉ khiến mày ở trường không yên ổn, mà ở nhà cũng đừng hòng sống tốt!”

Những chuyện như vậy, không chỉ có một hai lần.

Mỗi một chuyện nhớ lại đều khiến Thẩm Bạch hận không thể tự tát sưng mặt mình.

Mãi đến lần này Thẩm Hi triệt để phản kháng, gã mới nhận ra ba năm qua mình ngu xuẩn đến mức nào!

Cô em gái giả mà gã cưng chiều, vì muốn đuổi em gái thật đi, lúc nào cũng đặt bản thân vào vai người bị hại.

Và lần này gã cũng mới biết, bố và anh cả đã sớm nhìn thấu bộ mặt của Thẩm Ánh Chi, nhưng lại cứ không chịu đ.á.n.h thức gã!

Thảo nào Thẩm Hi sau khi tìm được chỗ dựa mới lại thay đổi lớn như vậy, cô đã nhẫn nhịn suốt ba năm.

Hơn nữa, ngoài Thẩm Hi ra, trong nhà họ Thẩm còn có một bí mật mà cô không biết, cũng vì bí mật này mà bố và anh cả mới mắt nhắm mắt mở cho qua.

Sau khi Thẩm Bạch bị công an giải đi, Cố gia trở lại yên tĩnh.

Thẩm Hi vừa đi vào nhà vừa nói: “Thẩm Ánh Chi lần này bị đuổi khỏi Thẩm gia triệt để rồi, ngay cả ông anh hai bị mỡ heo che tâm của em cũng có thể đến đây làm loạn một trận như thế.”

Cố Cảnh Nam cười nói: “Là kết quả em mong muốn sao?”

Thẩm Hi im lặng một lát, nói ra lời trong lòng: “Thật ra ngay từ đầu em đã muốn vạch trần bộ mặt thật của cô ta rồi đuổi khỏi Thẩm gia. Ba năm trước cô ta đối xử với em thế nào, em sẽ trả lại cho cô ta y như thế.”

Giả làm trà xanh ấy mà, làm như ai không biết diễn không bằng.

“Nhưng sau đó em phát hiện, cho dù bọn họ biết Thẩm Ánh Chi làm những chuyện đó cũng không nỡ xuống tay, đã vậy thì chọn một trong hai đi.” Thẩm Hi cố tỏ ra thoải mái nói, “Là bọn họ chọn Thẩm Ánh Chi trước, bây giờ Thẩm Ánh Chi bị bắt rồi, lại muốn em quay về, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy.”

Cố Cảnh Nam cong mắt cười, đây mới là Thẩm Hi mà anh biết, tự tin, dứt khoát.

Chỉ là, anh vẫn hy vọng Thẩm Hi có thể có một mái nhà ấm áp.

Nếu Thẩm gia không cho được, Cố gia của anh có thể cho.

Hơn nữa trải qua trận ầm ĩ này, Thẩm gia chắc chắn sẽ có sự hối lỗi.

Còn về sau thế nào, để sau này hẵng tính.

Cô gái của anh có mục tiêu xa hơn, tốt đẹp hơn, cô ấy sẽ không dậm chân tại chỗ mà sẽ luôn tiến về phía trước.

“Nói thì nói vậy, nhưng lễ tết nên về ăn cơm thì vẫn phải về.” Cố Cảnh Nam nói.

Thẩm Hi nhíu mày nhìn chằm chằm anh.

“Đưa em về tìm chút cảm giác tồn tại, dù sao nhìn thấy được mà không sờ được mới là thứ giày vò người ta nhất.” Cố Cảnh Nam nheo mắt.

Thẩm Hi phì cười thành tiếng: “Không ngờ nha, Cố Thủ trưởng cũng có mặt phúc hắc thế này.”

“Đợi đi ăn cưới, đến lúc đó ở lại đó chơi thêm vài ngày, hiếm khi được nghỉ ngơi.” Nếu anh nhớ không lầm, ở đó có không ít chỗ để giải tỏa tâm trạng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.