Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 73: Hẹn Hò Ban Đêm, Ra Tay Trừng Trị Đám Lưu Manh

Cập nhật lúc: 10/02/2026 08:29

Tiểu Cao mím c.h.ặ.t môi, bộ dạng dù có hỏi thế nào cũng sẽ không tiết lộ nửa lời.

Thẩm Hi đảo mắt: “Có phải liên quan đến Cố Cảnh Nam không? Nên mới phải giữ bí mật?”

Tiểu Cao lén lút liếc nhìn Lão đại qua gương chiếu hậu, rồi lại nhanh ch.óng dời đi.

Giờ phút này, cậu ta vô cùng muốn biến thành người câm.

“Cậu không trả lời tôi, tôi coi như cậu mặc định rồi nhé.” Thẩm Hi nói.

Tiểu Cao kêu khổ: “Lão đại, anh quản chị dâu đi.”

Khóe miệng Cố Cảnh Nam hơi nhếch lên: “Có chút bí mật cỏn con cũng không giữ được, sau này ra ngoài đừng nói là người của tôi.”

Tiểu Cao tủi thân.

Thẩm Hi không trêu cậu ta nữa, không muốn nói thì cũng không ép, dù sao cũng là ông nội ruột của Cố Cảnh Nam.

Quê của Đại đội trưởng Phương ở thôn Ngưu Giác, trấn Vinh Tân, huyện Nam Sơn. Tiệc cưới tổ chức vào ngày mai, nên ba người sắp xếp tối nay nghỉ lại ở huyện thành.

Thẩm Hi tìm hiểu từ chỗ Tiểu Cao được biết, Đại đội trưởng Phương và vợ là thanh mai trúc mã, bao nhiêu năm tan tan hợp hợp, cuối cùng cũng kết hôn.

“Vợ của Đại đội trưởng Phương là con gái trưởng thôn thôn Ngưu Giác, em nghe nói ban đầu nhà họ không đồng ý chàng rể này, nếu không phải nhà họ ngăn cản thì Đại đội trưởng Phương và vợ đã kết hôn từ lâu rồi.” Tiểu Cao nói.

“Bọn họ không phải thanh mai trúc mã sao? Hơn nữa đều cùng một thôn biết rõ gốc gác, tại sao lại ngăn cản?” Thẩm Hi tò mò hỏi.

“Bởi vì điều kiện nhà Đại đội trưởng Phương không tốt, bố anh ấy bị què chân khi đi làm công, dựa vào mẹ anh ấy làm thuê làm mướn nuôi sống ba đứa con trong nhà. Một trong những lý do Đại đội trưởng Phương đi lính là vì nhà nghèo, đi lính có thể giảm bớt gánh nặng cho gia đình.” Tiểu Cao trả lời, “Hơn nữa...”

Nói đến đây, Tiểu Cao thở dài một hơi.

“Hơn nữa cái gì?” Đang nói được một nửa, đúng lúc nghe đến đoạn gay cấn.

Tiểu Cao tiếp tục nói: “Hơn nữa nghe nói nhà vợ Đại đội trưởng Phương đã định cho con gái một mối hôn sự khác, đối phương là một hộ vạn tệ đấy, kết quả vợ Đại đội trưởng Phương lấy cái c.h.ế.t ra ép nhất quyết không gả, còn làm ầm ĩ đòi bỏ trốn nữa cơ.”

Thẩm Hi vẻ mặt hóng hớt: “Rồi sao nữa? Sau đó sao lại đồng ý?”

“Bởi vì Đại đội trưởng Phương được thăng chức trong quân đội, sau đó thái độ cả nhà này quay ngoắt một trăm tám mươi độ!” Tiểu Cao còn có chút bất bình thay, “Nhắc đến chuyện này, Lão đại nhà chúng ta cũng coi như đã tác thành một mối nhân duyên đấy, nếu không có Lão đại, Đại đội trưởng Phương đến giờ vẫn chưa cưới được vợ đâu.”

Thẩm Hi liếc nhìn Cố Cảnh Nam bên cạnh.

Cố Cảnh Nam nói: “Đó là vì cậu ấy đủ ưu tú.”

Thẩm Hi cười một tiếng, đúng là vậy thật, Cố Cảnh Nam đâu phải loại người việc công trả thù riêng.

Thảo nào ngồi xe lâu như vậy anh cũng muốn đến tham dự tiệc cưới của Đại đội trưởng Phương, quả thực nên tham dự!

Trước khi trời tối, xe đã đến nhà khách huyện Nam Sơn.

“Gần đây có một quán mì rất ngon, có muốn đi không?” Sau khi xuống xe, Cố Cảnh Nam hỏi cô.

“Được chứ.” Tiện thể còn có thể đi dạo.

Tiểu Cao rất tự giác nói: “Lão đại, hai người đi đi, em đi đỗ xe rồi thuê phòng.”

“Không sao đâu, bọn tôi đợi cậu.” Tiểu Cao lái xe lâu như vậy, sao có thể bỏ cậu ta lại.

“Không cần lo cho cậu ta.” Cố Cảnh Nam dắt cô đi về phía con phố.

Tiểu Cao vẻ mặt cười khổ vẫy vẫy tay, tự an ủi, không sao đâu, bên cạnh nhà khách cũng có quán mì nhỏ, không c.h.ế.t đói được.

Thẩm Hi đi bên cạnh anh, ánh hoàng hôn phía xa đỏ rực một vùng, huyện Nam Sơn sắp chìm vào màn đêm.

“Trước đây anh từng đến đây chưa?” Cô hỏi, “Em thấy anh rành chỗ này lắm, đến chỗ nào có quán mì ngon cũng biết.”

“Có đi ngang qua vài lần. Nếu em không bị thương, gần đây có một ngọn núi rất thích hợp để em rèn luyện thân thể.”

“...”

Thấy cô không nói gì, Cố Cảnh Nam lại nói: “Sau núi có một hồ nước, có thể chèo thuyền câu cá, ông nội rất thích ăn cá ở đây.”

“Câu cá à, em không biết, anh biết không?”

Nhìn anh lộ ra biểu cảm cười cười, xem ra là rất biết.

Quán mì cách nhà khách bọn họ ở chỉ hai con phố, đi bộ một lát là tới.

Cố Cảnh Nam gọi hai bát mì bò, còn đặc biệt gọi thêm một phần thịt cho Thẩm Hi.

“Hai vị dùng từ từ, không đủ thì gọi thêm nhé~” Ông chủ cười híp mắt bưng mì lên.

Ngửi mùi thôi Thẩm Hi đã muốn chảy nước miếng rồi.

Mùi vị quả thực không tệ, sợi mì dai, thịt bò mềm nhừ, ở cái thời đại này mà được ăn một bát mì bò thơm phức thế này, đối với người bình thường là vô cùng xa xỉ rồi.

Thoải mái ăn xong một bát mì, Thẩm Hi tinh thần sảng khoái.

Hai người thanh toán rồi đi ra ngoài, trời đã tối hẳn, trong huyện thành không có đèn đường, chỉ có những cửa tiệm chưa đóng cửa hắt ra ánh đèn.

Cùng Cố Cảnh Nam đi trên con đường tối om này, Thẩm Hi chẳng những không sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy hai người giống như đang lén lút hẹn hò.

“Hình như chúng ta chưa bao giờ đi dạo như thế này.” Hai người mười ngón tay đan vào nhau, Thẩm Hi cảm thán một câu.

Cố Cảnh Nam siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “Nếu em thích, đợi về tỉnh thành, ngày nào chúng ta cũng ra ngoài đi dạo.”

Thẩm Hi cười cười: “Em chỉ cảm thán chút thôi, sau khi chúng ta kết hôn hình như đều rất bận, anh nói xem có phải em nên cảm ơn lần bị thương này không?”

Cố Cảnh Nam nhìn cô một cái: “Bị thương mà em còn đắc ý thế à?”

Thẩm Hi hất cằm lên, chính là đắc ý đấy.

Có thể thấy được, đến đây tâm trạng cô rất tốt, chuyến đi này không uổng phí.

Lúc này, cách đó không xa xuất hiện mấy người, vừa đi vừa nói cười.

Cố Cảnh Nam im lặng dắt tay cô đi sang đường đối diện.

“Đợi bọn mình kiếm được tiền, anh mời mấy đứa chúng mày đến vũ trường trên thành phố mở mang tầm mắt!”

“Được đấy anh Hổ, đưa mấy anh em bọn em lên thành phố mở mang kiến thức, xem xem mấy ả đàn bà trên thành phố với mấy ả ở huyện mình có phải cũng giống nhau hai mắt một mồm không~!”

Thẩm Hi nghe thấy mấy người này đang bàn luận về con gái, cách ăn mặc và giọng điệu nói chuyện của bọn họ đậm chất du côn đầu đường xó chợ.

Ngay cả tỉnh thành còn có du côn, huống chi là ở cái huyện nhỏ này.

Hai người bọn họ và đám du côn này đi lướt qua nhau cách một con đường.

Nhưng rất nhanh, tên cầm đầu đám du côn dừng lại.

“Sao thế anh Hổ?”

Mấy tên đàn em không hiểu, lập tức nhìn theo tầm mắt của anh Hổ.

Mắt anh Hổ tinh thật đấy!

Trời tối đen như mực thế này mà còn nhìn thấy người đẹp!

“Hai người kia đứng lại!”

Trong đó có hai tên vì muốn lấy lòng anh Hổ, lao tới chặn đường.

Đại ca Hổ của bọn họ là người có thể đi ngang trong cái huyện này, nhìn lại hai người này mặt lạ hoắc, nhìn là biết không phải người huyện Nam Sơn.

Đặc biệt là cô ả kia, trong điều kiện ánh sáng kém thế này mà vẫn nhìn ra được là một mỹ nhân!

“Hai đứa mày, người nơi khác đến à?” Hai tên đàn em vẻ mặt hống hách hỏi.

“Làm gì? Muốn cướp à?” Thẩm Hi nhìn hai kẻ chặn đường này, chẳng khác gì đám lưu manh.

Hai tên kia cười dâm đãng sờ cằm, giọng con ả này nghe còn hay phết, nũng nịu.

“Em gái nhỏ, anh Hổ của bọn này muốn mời em đi uống một ly, nể mặt chút nhé?”

Tên Hổ cũng đi tới, con ả này chỉ nhìn lướt qua thôi đã thấy rạo rực rồi, giờ nhìn gần thế này.

Chậc chậc, không tầm thường đâu.

Thấy anh Hổ tới, hai tên đàn em tự động nhường chỗ.

“Muộn thế này còn lang thang bên ngoài, cũng chẳng phải người đứng đắn gì, đừng giả vờ rụt rè nữa, đi theo các anh đến vũ trường uống một ly?” Ánh mắt tên Hổ như muốn dính c.h.ặ.t lên người mỹ nhân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.