Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời - Chương 20: Sói Mẹ Sinh Con, Mua Sắm Đồ Dùng Gia Đình
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:04
Hồ Quế Cầm, cũng là người thông minh cầm cuốc xem xét, hóa ra là cái dễ dùng cười với Hạ Vân Huyên, đều ngầm hiểu ý nhau.
Hạ Vân Huyên đợi mọi người đi hết kiểm tra lại, người trước kia đăng ký, cô cảm thấy người này đăng ký lung tung, cô viết lại một bản kiểm tra lại nông cụ không thiếu, lúc này mới khóa cửa đi về cái nhà nhỏ của mình.
Về đến nhà lách mình vào không gian, tiếp tục đối luyện với Đoan Nguyệt, cô bây giờ quan trọng nhất là phải rèn luyện thân thủ.
Thời đại này không an toàn như đời sau, chưa nói đến đặc vụ hay bọn buôn người, ngay cả đám lưu manh trong thôn cũng rất nhiều, nếu bản thân không có chút năng lực chẳng phải sẽ chịu thiệt.
Không phải cô tự khoe, khuôn mặt này của cô đi ra ngoài vẫn rất nguy hiểm, cộng thêm bây giờ cô có nước linh tuyền lại ăn uống tốt, e là mặt mũi chỉ càng xinh đẹp hơn.
Có thân thủ quản hắn là ai, ai mà dám đến trêu chọc cô, tuyệt đối cho hắn biết tại sao hoa lại hồng như vậy, cô cũng không phải dễ chọc.
Trong không gian đối luyện với Đoan Nguyệt mấy tiếng, đ.á.n.h đến mồ hôi nhễ nhại, tuy mệt nhưng bây giờ cảm thấy cơ thể mạnh hơn vừa rồi nhiều.
Bây giờ cô một mình nếu đơn đấu với mấy gã to con, cộng thêm lại là lực sĩ, tuyệt đối có thể dễ dàng nghiền ép, ước chừng rèn luyện thêm vài lần nữa cơ thể có thể khôi phục như trước kia.
Hạ Vân Huyên nhìn Đoan Nguyệt nói: "Đoan Nguyệt đi xem vợ ngươi, nó có phải sắp sinh rồi không, ta thấy nó cứ đi đi lại lại ở đó."
Đoan Nguyệt kêu hai tiếng, liền đi theo Hạ Vân Huyên đến bên cạnh vợ mình, quả nhiên không bao lâu Hạ Vân Huyên thấy Y Y tự nằm xuống nằm im bất động.
Hạ Vân Huyên nhìn Y Y nói: "Y Y, ngươi đừng lo lắng có ta ở đây ngươi cứ yên tâm sinh con là được, Y Y lúc này cực kỳ đau, chắc là sắp sinh rồi."
Không qua mấy phút con sói con đầu tiên đã ra đời, Hạ Vân Huyên nhìn Đoan Nguyệt nói: "Đoan Nguyệt ngươi làm cha rồi đến xem đây là con ngươi, Đoan Nguyệt cẩn thận l.i.ế.m con mình."
Con sói con này trông cũng khá đáng yêu màu xám, lau khô con đầu tiên đặt sang một bên con thứ hai cũng ra đời, con thứ hai hơi đen cũng rất đẹp.
Hạ Vân Huyên nói: "Y Y, ngươi giỏi lắm hai con của ngươi đều được ngươi sinh ra an toàn rồi, ngươi vất vả rồi, ta lát nữa sẽ làm chút đồ ngon cho ngươi."
Y Y lúc này mới gật gật cái đầu sói, Hạ Vân Huyên nói: "Đoan Nguyệt ta đặt tên cho hai con của ngươi nhé?"
Đoan Nguyệt cực kỳ hưng phấn vội vàng kêu mấy tiếng, được rồi, ngươi đừng kích động để ta nghĩ xem đặt tên gì cho con ngươi thì hay, Hạ Vân Huyên nói đùa: "Đoan Nguyệt, hay là gọi Đại Hắc và Đại Hôi thôi ta lười đặt."
Hạ Vân Huyên cười ha ha, thế mà thấy Đoan Nguyệt, nhân tính hóa đảo mắt, Hạ Vân Huyên ngừng cười, lúc này mới nói: "Được rồi Đoan Nguyệt ta trêu ngươi đấy, em bé đáng yêu thế này, ta nhất định đặt cho chúng một cái tên thật hay."
Hạ Vân Huyên nói: "Có rồi chúng tên là Nguyên Bảo và Thần Bảo Đoan Nguyệt ngươi thấy thế nào? Hai đứa chúng nó đều là sói đực."
Đoan Nguyệt nghe xong lúc này mới gật đầu, Đoan Nguyệt thầm nghĩ thế này còn tạm được, vừa rồi cái Tiểu Hắc Tiểu Hôi là cái quỷ gì?
Hạ Vân Huyên còn pha sữa bột cho hai con sói con, hai con sói con uống ngon lành, đến sữa sói mẹ chúng cũng không uống, chỉ thích uống sữa Hạ Vân Huyên pha cho chúng.
Vì Hạ Vân Huyên dùng nước linh tuyền đương nhiên cực kỳ thích, Hạ Vân Huyên rất chu đáo làm cho chúng một cái ổ để chúng ngủ ở đó.
Hai con sói con cũng rất đáng yêu, ăn no uống say liền nằm bò trong ổ nhỏ, thè lưỡi ngủ khì khì.
Hạ Vân Huyên nhìn giờ phải ăn trưa rồi, dù sao cô có thời gian thì tự nấu, cũng tiện thể làm cho sói mẹ một ít.
Làm nửa tiếng, bản thân chỉ ăn một bát cơm, một ít thức ăn, những cái khác đều bị hai con sói ăn sạch, hai con sói ăn rất khỏe, ăn xong còn chưa đã thèm, nhìn Hạ Vân Huyên, Hạ Vân Huyên đành phải lấy đồ ăn chín trong không gian ra, lại cho chúng ăn một ít.
Hạ Vân Huyên thu dọn xong lách mình ra khỏi không gian, cô phải đi vào trong thôn hỏi xem có bán gùi bàn ghế gì đó không, phải đi mua một ít mới được, nếu không ăn cơm đến cái bàn cũng không có.
Vừa định ra ngoài, thì thấy Đại đội trưởng về rồi, Đại đội trưởng nói: "Vân nha đầu. Đây là giấy đoạn thân của cháu đã đi đồn công an sao lưu rồi cũng đóng dấu rồi, cháu cất kỹ đừng làm mất, vâng cảm ơn chú đội trưởng."
"Cảm ơn gì, đây là việc bổn phận của chú là Đại đội trưởng, cháu đây là muốn đi ra ngoài à? Chú đội trưởng, cháu muốn đến nhà chú Đại Thuận xem có bán gùi bàn ghế gì không?"
"Cháu đi đi, nhà họ vẫn luôn có bán, cũng đúng cháu vừa dọn ra đến cái bàn cũng không có, ăn cơm thế nào? Ghế cũng không có, chú đội trưởng, không sao đâu cháu đi mua là được."
"Cái con bé này cháu tưởng đi mua không tốn tiền à? Không biết tiết kiệm, đến lúc đó cháu hết tiền, xem cháu làm thế nào."
Hạ Vân Huyên chỉ cười không nói gì cô cũng không thể nói với Đại đội trưởng cô bây giờ cực kỳ có tiền, cái gì cũng có cái gì cũng không thiếu chứ, thế thì dọa c.h.ế.t người ta mất.
Hạ Vân Huyên hỏi: "Chú đội trưởng, chú lên trấn sao về muộn thế? Vẫn chưa ăn cơm trưa chứ?"
"Haizz, cháu đừng nhắc nữa, còn không phải mấy thanh niên trí thức kia, mua đồ trên trấn cứ lề mề, vừa nhìn thấy xe bò là oán trách, còn nói chúng ta không phái cái máy kéo đi đón họ một chút cũng không coi thanh niên trí thức xuống nông thôn bọn họ ra gì. Suốt dọc đường đều oán trách đi bộ lại không chịu đi."
"Lại chê xe bò của chúng ta mùi nặng, lại không dọn dẹp sạch sẽ, còn trách chúng ta không chuẩn bị thêm mấy chiếc xe bò, để bọn họ không có chỗ ngồi, còn bắt bọn họ đi bộ."
"Lúc đó chú đã nghĩ mấy người này lắm chuyện thế, chú có nên trả họ về văn phòng thanh niên trí thức không, chú không muốn mấy cái tổ tông đó, thấy tình hình đại đội khác cũng giống chúng ta, chú mới đưa họ về."
"Cháu không biết đâu vừa đến đây đã chê điểm thanh niên trí thức đơn sơ, còn ở đó kén cá chọn canh nói nhà nát thế này, nhà vệ sinh nhà họ còn tốt hơn cái nhà này, thế này sao ở phòng lại nhỏ như vậy, còn ở nhiều người mùi nặng thế."
"Vậy chú đội trưởng sau đó chú giải quyết thế nào? Hừ, chiều hư bọn họ từng người một cứ như đến hưởng phúc vậy, thích ở thì ở không ở thì thôi, nếu ở không quen tự bỏ tiền xây nhà chú lười quản."
"Nếu không ở điểm thanh niên trí thức, không qua sự đồng ý của chú mà ở nhà người khác, xảy ra chuyện gì đừng tìm chú là Đại đội trưởng này, dù sao lời chú đã nói rồi."
"Dù sao cứ thế, bọn họ nếu cảm thấy ở đây không tốt có thể xin đổi chỗ, hoặc là từ đâu đến thì về đó, chú một ngày đi làm mệt muốn c.h.ế.t, còn phải quản mấy chuyện rách việc của họ đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi."
Ha ha, "Hạ Vân Huyên nói: Xem ra, trước kia đều là đại tiểu thư trong nhà, chưa từng bị xã hội vùi dập, không biết cái khổ của người dân."
