Xuyên Không 80: Mẹ Đơn Thân Làm Giàu, Thủ Trưởng Mau Tránh ! - Chương 665
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:09
Thôi Nôi Cặp Sinh Đôi
Năm ngoái Khương Dao đã thi đỗ Học viện Chính pháp Tây Nam, còn giành được học bổng. Điểm không tốt duy nhất là yêu xa với Phan Cường, đôi tình nhân nhỏ đã viết thư cho nhau gần một năm. Thực ra tháng ba năm ngoái Phan Cường đã được tự do nhưng anh chủ động nhận hai nhiệm vụ, tháng tám năm nay vừa vặn hoàn thành, nhận được một khoản thù lao không nhỏ. Tháng chín, dưới sự giúp đỡ của Nhiếp Xán, anh và dượng hợp tác mở một võ quán ở Khánh Thành, cuối cùng cũng kết thúc chuỗi ngày yêu xa với cô gái mình yêu.
Hôm nay hai người cùng nhau đến. “Chị!” Trước kia mặc dù Phan Cường ở Bằng Thành nhưng trong lúc làm nhiệm vụ, mọi người thực ra rất ít khi gặp mặt.
Khương Y đón lấy, cười đ.á.n.h giá anh: “Rắn rỏi hơn rồi.” Còn đen đi nữa vì nhiệm vụ ở bờ biển.
Phan Cường cười lộ ra hàm răng trắng bóc: “Có muốn xem cánh tay của em không?” Cơ bắp còn lợi hại hơn trước.
“Làm gì đấy?” Một giọng nói xen vào. Linh hồn Phan Cường run rẩy: “Lão đại!” Một thời gian không gặp suýt chút nữa quên mất lão đại là một hũ giấm chua, bất kể là ai anh ấy đều có thể ghen tuông vô cớ, Phan Cường vội vàng xắn tay áo xuống. Trong lòng thấp thỏm không yên, lát nữa có nên đưa món quà của một người nào đó nhờ mang cho chị không nhỉ?
Nhiếp Xán vỗ vỗ vai anh, nhếch môi cười: “Được như ý nguyện rồi hả?”
“Cảm ơn lão đại.” Phan Cường thẳng lưng, “Em nhất định sẽ tiếp tục cố gắng, bất cứ lúc nào cũng không làm anh mất mặt.” Trong lòng anh, lão đại mãi mãi là lão đại, anh mãi mãi là đàn em của lão đại.
“Việc làm ăn của võ quán thế nào?” Võ quán Phan Cường mở không phải là võ quán bình thường mà có liên kết với chính quyền, nhận tổ chức các loại giao lưu và thi đấu võ thuật. Giải thi đấu Tán thủ toàn quốc cúp Dao Hoa lần thứ nhất sẽ được tổ chức vào tháng ba năm sau, sẽ mời vô số người đam mê trong và ngoài nước, bao gồm cả đồng bào Cảng Thành, Úc Thành đến giao lưu.
“Lão đại, anh và chị đến lúc đó cũng tới xem nhé.” Phan Cường khá tự hào. Thư mời phát ra nhận được phản hồi rất nhiệt liệt.
Khương Y cười nói: “Sự kiện náo nhiệt như vậy đương nhiên chị phải đi rồi.”
Nhiếp Xán liếc nhìn người phụ nữ: “Vợ đi đương nhiên anh phải đi cùng rồi.” Mạch Đâu trong tay anh cũng ê a, hình như cô bé cũng muốn đi. Phan Cường nói: “Lão đại, em có thể hưởng sái chút ánh sáng, bế con bé một cái được không?”
Nhiếp Xán cười đưa con gái qua, Mạch Đâu không hề sợ người lạ, đôi mắt tròn xoe nhìn Phan Cường. Cô bé lớn đến một tuổi, đường nét đã rõ ràng, đích thị là một phôi t.h.a.i mỹ nhân. Đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm giống hệt bố nhưng lại đen trắng rõ ràng ươn ướt giống như một con b.úp bê sứ tinh xảo. Phan Cường vui mừng suýt khóc. Nhìn Khương Dao bế Mễ Đâu đi tới, anh cười hì hì nói: “Sau này chúng ta cũng sinh một cặp như thế này nhé.”
Mặt Khương Dao đỏ bừng, lườm anh: “Cũng không biết xấu hổ. Hơn nữa t.h.a.i long phụng là anh nói sinh là sinh được chắc.” Cái liếc mắt đó khiến nửa người Phan Cường suýt nhũn ra. Mặc dù ở cùng một chỗ nhưng anh rất quy củ, trước khi Khương Dao tốt nghiệp tuyệt đối không vượt qua ranh giới đó, cùng lắm chỉ là hôn môi một cái.
Tai Phan Cường cũng đỏ lên, anh trả Mạch Đâu lại cho lão đại: “Lão đại, hay là anh sinh thêm một đứa nữa đi, biết đâu lại là t.h.a.i long phụng.”
Khóe miệng Nhiếp Xán giật giật: “Cậu coi vợ anh là lợn à? Không sinh nữa.” Anh một tay ôm lấy vai Khương Y, “Chúng ta không sinh nữa, vợ à.” Nhìn thấy cô sinh con vất vả như vậy anh vẫn còn sợ hãi.
Khương Y liếc anh một cái: “Cho dù em muốn sinh, nhà chúng ta cũng hết chỉ tiêu rồi.” Bây giờ kế hoạch hóa gia đình vẫn đang làm rất gắt gao.
“Có chỉ tiêu anh cũng không sinh.” Đôi mắt đen nhánh của Nhiếp Xán nóng rực nhìn cô, thật sự là đủ rồi. Tốt hơn kiếp trước rất nhiều rất nhiều. Chính là kiếp này, mấy năm trước đó anh cũng căn bản không dám nghĩ có một ngày sẽ cưới cô, cùng cô có một cặp sinh đôi đáng yêu, còn có một cậu con trai không làm mà hưởng.
“Chú Phan!” Giọng Tiểu Quả Thực vang lên.
Phan Cường mở to mắt: “Chàng trai cao lên nhiều rồi! Lại đây chú bế nào.” Anh nhấc bổng Tiểu Quả Thực lên, “Cũng rắn rỏi hơn rồi!”
Tiểu Quả Thực cười khanh khách: “Con muốn làm một nam t.ử hán giống như chú và bố.”
“Giống bố con thì được, chú thì còn kém một chút.” Lúc Phan Cường đặt Tiểu Quả Thực xuống, không cẩn thận bị cậu bé cọ vào đồ vật trong túi: “Đây là cái gì vậy ạ?” Tiểu Quả Thực hỏi.
Phan Cường thầm nghĩ ý trời đã định, không phải anh cố ý đâu: “Một mô hình chiến hạm.” Anh lấy mô hình ra, to hơn bàn tay một chút, rất tinh xảo, liếc nhìn lão đại một cái, da đầu tê dại nói: “Đây là một người bố khác của con tặng cho con.”
Nghe thấy lời này, Nhiếp Xán nhìn về phía vợ, bĩu môi một cái. Một động tác nhỏ thôi nhưng Khương Y biết hũ giấm này lại phát tác rồi, nhưng bây giờ đã tốt hơn nhiều, cùng lắm chỉ là làm nũng. Khương Y cũng để Tiểu Quả Thực cầm lấy.
“Cảm ơn chú Phan, cũng cảm ơn bố.” Tiểu Quả Thực nhận lấy. Khương Y luôn rất chú ý đến cảm xúc của Tiểu Quả Thực, thấy cậu bé ngây thơ đơn thuần, chỉ là sự yêu thích đối với mô hình, ngoài ra không nhìn ra điều gì khác. Thực ra Khương Y không hề cố ý bắt cậu bé quên Lục Vân Tiêu, nếu Lục Vân Tiêu về thăm cậu bé cô sẽ không từ chối. Lễ tết cô vẫn cùng con đi thăm Lục nãi nãi. Nhưng cô cũng sẽ không chủ động nhắc đến người này. Mà trẻ con thì dễ quên, không thường xuyên tiếp xúc sẽ trở nên xa lạ. Sau khi lớn lên, Tiểu Quả Thực có thể chỉ nhớ người này là bố đẻ của mình, tình cảm ước chừng chẳng còn lại bao nhiêu.
Phong bao lì xì mà Lục Vân Tiêu đưa cho cô, Khương Y vẫn chưa bóc. Nhưng không chỉ của anh ta, phong bao lì xì cô và Nhiếp Xán nhận được lúc kết hôn cũng đều chưa bóc.
