Xuyên Không Cùng Hệ Thống Siêu Thị: Ta Nuôi Đàn Con Cháu Phản Diện - Chương 120: Lại Đi Sơn Động
Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:25
Đậu Phúc nói xong, dốc toàn lực chạy ra ngoài, cõng vị đại phu chân đất trong thôn về.
Đại phu sau khi xem mạch xong, nói với Đậu Phúc rằng Đậu A Bà đây là do uất hận công tâm, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt thì vẫn có thể sống thêm một thời gian nữa.
Đại phu lại kê cho Đậu A Bà vài thang t.h.u.ố.c, Đậu Phúc thiên ân vạn tạ rồi mới tiễn đại phu đi.
Đợi đến khi hắn quay trở lại, Đậu A Bà trên giường đã tỉnh.
"Nãi nãi..." Đậu Phúc hai mắt ngấn lệ.
Đây là người thân duy nhất không cùng huyết thống của hắn trên thế gian này.
Nếu như Đậu A Bà mà mất, hắn không dám tưởng tượng nổi...
"A Phúc, A Phúc, ta đây là vẫn còn sống sao?"
Đây là câu đầu tiên Đậu A Bà hỏi sau khi tỉnh lại.
"Sống, bà vẫn còn sống mà." Đậu Phúc vội vàng nói.
Nhưng hắn không ngờ tới, ngay giây tiếp theo, Đậu A Bà đột nhiên khóc nức nở rồi giơ hai tay lên, ra sức đ.ấ.m mạnh xuống ván giường, miệng còn gào thét đầy tuyệt vọng.
"Tại sao ta vẫn còn sống? Tại sao ta vẫn chưa c.h.ế.t? Khi sống ta là kẻ vô dụng không có bản lĩnh, nếu như ta c.h.ế.t đi biến thành quỷ, có lẽ còn có thể thay Đại Hổ báo thù!"
Đậu A Bà càng nói càng kích động, bà thậm chí đã bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống sau khi hóa thành quỷ.
"A Phúc, lát nữa con đi xuống dưới đáy hòm của ta, tìm ra bộ y phục đỏ mà ta đã mặc ngày thành hôn, rồi treo một sợi dây thừng lên xà nhà, đợi đến giờ Tý con hãy treo ta lên đó. Ta từng nghe người già nói, người c.h.ế.t như vậy oán khí sẽ lớn nhất, sau khi c.h.ế.t nhất định có thể biến thành lệ quỷ...
Khi sống ta không phải là đối thủ của bọn chúng, đợi khi ta làm lệ quỷ rồi, ta nhất định sẽ g.i.ế.c sạch bọn chúng để báo thù cho Đại Hổ."
Đậu Phúc đứng bên cạnh nghe những lời này của Đậu A Bà, cả người ngây dại ra.
Mất một lúc lâu hắn mới phản ứng lại được, "bộp" một tiếng quỳ xuống trước giường Đậu A Bà.
"Nãi nãi, bà đừng c.h.ế.t mà, bà đừng nghĩ quẩn như vậy! Sao con có thể ra tay g.i.ế.c bà được chứ! Hơn nữa không ai biết sau khi c.h.ế.t người ta có thể biến thành quỷ hay không, vạn nhất không biến được, chẳng phải bà c.h.ế.t oan uổng sao?"
Đậu Phúc một mặt khuyên Đậu A Bà đừng c.h.ế.t, mặt khác lại nghiêm túc cùng bà phân tích xem rốt cuộc người c.h.ế.t rồi có thể biến thành quỷ hay không.
Đậu A Bà vốn dĩ đã quyết chí muốn ra đi, nhưng sau khi nghe lời Đậu Phúc thì trên mặt cũng hiện lên vài phần do dự.
A Phúc nói dường như cũng rất có lý.
Vạn nhất đúng như lời A Phúc nói, người c.h.ế.t rồi là hết, không thể biến thành quỷ, vậy thì bà đúng là c.h.ế.t trắng tay, chẳng thà liều mạng già này đi tìm Đậu gia đòi lại công đạo.
Đậu Phúc thấy Đậu A Bà lại không có phản ứng gì, tưởng bà vẫn muốn c.h.ế.t.
Thế là hắn nghiến răng, hạ quyết tâm nói với Đậu A Bà.
"Nãi nãi, bà cứ yên tâm, ngày mai con sẽ cầm d.a.o băm vằn bọn chúng, báo thù cho Đại Hổ thúc."
Đậu Phúc thầm cầu nguyện trong lòng, mong Đậu A Bà đừng có một lòng muốn c.h.ế.t nữa.
Đậu A Bà nghe thấy lời của Đậu Phúc, rốt cuộc cũng thanh tỉnh lại.
"A Phúc, con đừng vì ta mà liên lụy bản thân, con phải sống thật tốt. Nếu thực sự có ngày đó, để A Bà đi c.h.é.m c.h.ế.t lũ súc sinh kia! Bắt bọn chúng nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u!"
Đậu A Bà nói xong những lời này, hai bà cháu ôm nhau khóc rống lên một hồi.
Khóc một lúc lâu, Đậu Phúc đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó.
"A Bà, ngày mai con sẽ đi Đại Tuyền thôn."
"Con đi Đại Tuyền thôn làm gì?" Đậu A Bà nghi hoặc, cho dù thôn trưởng Đại Tuyền thôn nói muốn giúp đỡ, thì tay ông ta cũng chẳng thể vươn dài đến mức này đâu.
Trước ánh mắt nghi hoặc của Đậu A Bà, Đậu Phúc tiếp tục nói.
"Nếu chuyện này thực sự là do đám người kia làm, nhất định sẽ để lại dấu vết. Ngày mai con đi Đại Tuyền thôn nghe ngóng tin tức, rồi lại đến sơn động nơi phát hiện hài cốt xem sao, biết đâu có thể tìm thấy gì đó."
Đậu A Bà tuy rằng biết thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm, hy vọng tìm thấy dấu vết vô cùng mong manh, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn nhen nhóm một tia hy vọng.
Bà gật đầu với Đậu Phúc: "Được, A Phúc, ngày mai con nhớ phải chú ý an toàn."
Ngày hôm sau, Đậu Phúc cũng không làm đậu phụ mang ra ngoài bán nữa.
Hắn nấu cơm sớm cho Đậu nãi nãi xong liền đi tới Đại Tuyền thôn.
Đại Tuyền thôn.
Con sói dữ đả thương người kia đã bị dân làng g.i.ế.c c.h.ế.t.
Nhìn tuổi của con sói này thì không phải con đã c.ắ.n c.h.ế.t Đậu Đại Hổ năm đó, có lẽ là hậu duệ của con sói kia.
Ngụy Hải đang định lột da sói thì Đậu Phúc tới.
"Chào... chào huynh, ta muốn nghe ngóng một chút chuyện về con sói này, có được không?"
Đậu Phúc nhìn Ngụy Hải dáng người vạm vỡ, dè dặt hỏi.
Ngụy Hải thấy là tiểu t.ử ngày hôm qua, lập tức đồng ý ngay, trên mặt đồng thời còn lộ ra một nụ cười mà y tự cho là vô cùng hiền lành.
Nhưng không ngờ Đậu Phúc lại lùi lại nửa bước.
Ngụy Hải cảm thấy hơi buồn bực, nhưng y vẫn nói.
"Ngươi cứ hỏi đi, có điều ta cũng mới tới thôn này không lâu, biết không nhiều lắm."
Đậu Phúc che giấu vẻ thất vọng trong đáy mắt, mỉm cười với Ngụy Hải.
"Lúc các người đi đ.á.n.h sói, có phát hiện ra thứ gì khác không?"
"Thứ khác sao?" Ngụy Hải cau mày, dường như đang hồi tưởng lại cảnh tượng nhìn thấy trong hang động ngày hôm qua.
Đáng tiếc khi đó t.h.i t.h.ể của Gẩu Thắng quá kinh hãi, sự chú ý của y hầu như đều bị cái xác bị phanh bụng kia thu hút mất, còn bộ xương trắng kia, y không quan tâm lắm.
Nghĩ đến đây, Ngụy Hải lắc đầu.
Đậu Phúc thấy y lắc đầu, trong mắt lập tức mất đi ánh sáng.
Nhưng giây tiếp theo, Ngụy Hải lại nói tiếp.
"Hay là ta cùng ngươi đi tới hang động đó xem thử đi."
"Thật sao?" Đậu Phúc vô cùng kinh ngạc xen lẫn vui mừng nhìn Ngụy Hải.
Ngụy Hải thấy bộ dạng này của Đậu Phúc, bất đắc dĩ gật đầu.
Gần đây đám lưu manh địa phương xung quanh đều bị y thu phục ngoan ngoãn, y cũng không có việc gì quan trọng.
Tiểu t.ử trước mắt này tự cho là che giấu rất tốt, nhưng thực ra chút tâm tư muốn giấu giếm kia, Ngụy Hải đều nhìn ra được.
Không phải là đang nghi ngờ Đậu Đại Hổ kia c.h.ế.t không phải do ngoài ý muốn sao?
Vừa hay y cũng tò mò, đi cùng hắn xem một chút vậy.
Thế là, Ngụy Hải dẫn Đậu Phúc đi lên núi.
Hà Thiên Tứ không biết từ đâu chui ra, cũng muốn đi theo hai người lên núi. Ngụy Hải nghĩ đến biểu hiện của Hà Thiên Tứ ngày hôm qua, bèn gật đầu.
Sau đó y dẫn theo hai người này tiếp tục lên núi.
Rất nhanh ba người đã tới hang động nơi phát hiện t.h.i t.h.ể và xương trắng ngày hôm qua.
Sau khi con sói sống bên trong bị bắt đi, nơi này bỗng trở nên c.h.ế.t ch.óc, thiếu đi mấy phần sinh khí.
Cộng thêm t.h.i t.h.ể của Gẩu Thắng đã bị khiêng xuống, hang động lập tức trở nên trống trải hơn hẳn.
Hà Thiên Tứ không biết từ đâu tìm ra một cây đuốc, đi ở phía sau Ngụy Hải.
Sau khi hang động được chiếu sáng, mọi thứ cũng trở nên rõ ràng hơn.
Ngụy Hải bước nhanh tới chỗ phát hiện xương trắng ngày hôm qua, dùng ngón tay chỉ vào mảnh đất đó, nói với Đậu Phúc.
"Hôm qua bộ xương trắng kia nằm ở đây."
