Xuyên Không Cùng Hệ Thống Siêu Thị: Ta Nuôi Đàn Con Cháu Phản Diện - Chương 27: Đúng Là Lời Đồn Nhảm Nhí
Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:05
Trên bàn ở đường cái đã bày đầy chân giò lớn và cơm trắng. Mạnh Lan đã quay lại, phía sau còn có một hàng dài đám trẻ nhỏ.
Những người khác trong nhà thấy đám trẻ này cũng không ai nói gì, dẫu sao mẫu thân làm vậy thì nhất định là có đạo lý của bà.
Điền thị và Khương thị ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt dò hỏi về phía Mạnh Lan. Tuy không biết mẹ chồng định làm gì, nhưng không biết có việc gì mà bọn họ có thể giúp được không.
"Điền thị, Khương thị, hai con đi lấy thêm bốn cái bát nữa, xới bốn bát cơm ra đây." Sau khi đọc hiểu ánh mắt của hai nàng dâu, Mạnh Lan lên tiếng phân phó.
Bốn đứa trẻ nhà họ Hồ, ngoại trừ huynh trưởng nhà họ về báo tin ra, ba đứa còn lại hiện giờ đều đã qua đây. Ba đứa trẻ đứng thành hàng, ngoan ngoãn đi theo sau Mạnh Lan.
Điền thị và Khương thị nghe thấy lời Mạnh Lan thì lập tức đáp lời, xoay người đi vào bếp.
Còn về phần con dâu út Dương thị của Mạnh Lan, lúc này nàng ta chẳng còn tâm trí đâu mà nịnh bợ Mạnh Lan nữa. Chiêu "Đại pháp trứng gà đường đỏ" kia của Mạnh Lan đã khiến nàng ta lâm vào cảnh "sống không bằng c.h.ế.t".
Bây giờ mới chỉ là bắt đầu mà Dương thị đã lĩnh hội được sự lợi hại của chiêu này từ Mạnh Lan rồi.
Mạnh Lan chỉ cho phép nàng ta ăn trứng gà đường đỏ, ngoài ra tất cả các thức ăn khác đều không được chạm vào.
Hiện tại Dương thị tuy chưa chán trứng gà đường đỏ, nhưng thấy những người khác trong nhà đều có thịt để ăn thì thèm đến phát điên. Nàng ta mới hiểu ra thì ra trên thế gian này còn có một loại thống khổ hơn cả việc không có gì để ăn, đó chính là trân trân nhìn người khác ăn.
Nhưng ở cái nhà này, mẹ chồng chính là trời, mẹ chồng đã sắp xếp như vậy thì nàng ta có thể làm gì được?
Chỉ có thể mắt không thấy tâm không phiền, Dương thị bưng nồi trứng gà đường đỏ của mình trốn biệt vào trong phòng.
Nhưng nước mắt nàng ta lại không chịu nghe lời mà chảy ra từ... khóe miệng. Hôm nay "nước mắt" của nàng ta không phải rơi vì nồi trứng gà trước mặt, mà là vì... nồi chân giò lớn ở ngoài đường cái kia.
Đến khi ba đứa trẻ nhà họ Hồ ngồi trước bàn ăn, nhìn bát cơm lớn và thịt đặt trước mặt mình, đứa nào đứa nấy vẫn còn ngơ ngẩn như đang nằm mơ.
Thật sự là không dám tin mà!
Điều này hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của bọn chúng bấy nhiêu năm nay!
Cách bọn chúng biết về Hà gia là thông qua cái miệng của tổ mẫu nhà mình, tức là Hồ lão thái. Cảnh tượng trước mắt lúc này hoàn toàn lật đổ những gì bọn chúng từng biết, thật là quá đỗi kinh ngạc.
Ai nói bà nội Hà gia keo kiệt, không cho người nhà ăn no, lại còn bắt bọn họ làm việc không ngừng nghỉ?
Đúng là lời đồn nhảm nhí!
Làm chút việc thì đã sao? Người trong thôn có ai ngày ngày ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn mà không làm việc không? Có phải đại địa chủ đâu, nhà nào mà chẳng phải làm lụng.
Quan trọng là đồ ăn của Hà gia thực sự quá tốt rồi.
Không chỉ Hồ nhị ca Hồ Minh Khang nhìn bát cơm chân giò lớn mà không kìm được nuốt nước miếng, ngay cả Hồ Tiên Tiên vốn được cả nhà chiều chuộng cũng phải nuốt ực một cái.
Nhà nàng tuy vài ngày cũng được ăn thịt một lần, nhưng chưa bao giờ được ăn món nào thơm đến vậy. Tay nghề của bà nội Hà gia sao lại tốt thế này.
"Đại ca các cháu đâu, sao vẫn chưa thấy tới?"
Mạnh Lan nhìn chằm chằm vào vị trí trống duy nhất trên bàn, đợi một hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng Hồ Minh Đức đâu.
Trong lòng bà không nhịn được mà lẩm bẩm, đứa trẻ này bị làm sao vậy, vừa nãy bảo là về nhà nói một tiếng cho người thân yên tâm rồi quay lại, sao giờ lại một đi không trở lại thế này?
Lúc này, Hồ đại ca Hồ Minh Đức vừa mới bước chân vào cửa đã bị người nhà họ Hồ giữ lại.
Hồ lão thái ngó nghiêng sau lưng hắn nửa ngày, thấy chỉ có mình hắn quay về, không khỏi hoảng hốt, vội vàng hỏi.
"Minh Đức, sao chỉ có mình cháu về thôi? Bọn Tiên Tiên đâu? Sao không cùng về với cháu?"
Hồ lão thái Mạnh Xuân Thảo hiện giờ lo lắng muốn c.h.ế.t, bảo bối tôn nữ Hồ Tiên Tiên của bà đi đâu rồi? Ba vị huynh trưởng này sao không trông nom nàng cho tốt, ngộ nhỡ gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn thì bà sống sao nổi đây...
Giữa lúc Hồ lão thái đang suy nghĩ lung tung thì đại tôn t.ử Hồ Minh Đức cũng lên tiếng.
"Bà nội, tiểu muội cùng Minh Khang, Minh Thiện đang ăn cơm ở bên nhà họ Hà ạ. Cháu sợ muộn quá mọi người không thấy bọn cháu về lại lo lắng, nên định bụng về nói với mọi người một tiếng trước."
Bốn đứa trẻ nhà họ Hồ, chỉ có đứa lớn Hồ Minh Đức là hiểu chuyện, sợ người nhà lo lắng nên biết đường về báo một câu. Mấy đứa kia dẫu sao vẫn còn nhỏ, trong đầu chỉ toàn thấy chuyện vui chơi.
Hồ lão thái Mạnh Xuân Thảo nghe xong lời của Hồ Minh Đức, cuối cùng cũng có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Đám trẻ không sao là tốt rồi, chỉ là... sao bọn chúng lại ăn cơm bên nhà hàng xóm thế kia?
Bên kia thế mà lại chịu giữ bọn nhỏ lại ăn cơm sao?
Đây đúng là chuyện lạ đời! Quá hiếm thấy, còn lạ lùng hơn cả mặt trời mọc đằng Tây! Cái tính keo kiệt của Mạnh Lan mà lại nỡ để người khác tới nhà mình ăn cơm sao?
Đừng có mà không có ý tốt, định làm chuyện gì xấu với bảo bối Tiên Tiên nhà bà đấy nhé. Chỉ là, Mạnh Lan có thể làm gì xấu với Hồ Tiên Tiên được thì Mạnh Xuân Thảo cũng không nghĩ ra nổi. Bà chỉ đơn giản là thấy mấy năm nay Mạnh Lan trông không giống người tốt mà thôi.
Thế là, bà trực tiếp giữ Hồ Minh Đức vừa mới về lại, không cho đại tôn t.ử qua đó nữa.
Nhưng đối với ba đứa trẻ đã ngồi vào bàn ăn bên Hà gia, bà lại không nỡ vác mặt xông vào mà lôi người về.
Vạn nhất người ta thực sự có ý tốt mời bọn trẻ ăn cơm, bà mà cứ không phân rõ trắng đen đã xông vào làm loạn một trận thì sau này hai nhà e rằng đến hàng xóm cũng chẳng làm nổi nữa.
Tuy rằng bình thường bà thấy Mạnh Lan tính khí thất thường, bắt nạt tôn nữ, hành hạ con dâu, thậm chí đến hai đứa nhi t.ử lớn cũng bị bà ta mắng c.h.ử.i, nhưng đối với nhà họ Hồ, Mạnh Lan cũng chưa từng gây ra chuyện gì quá quắt.
Cùng lắm chỉ là lúc nhìn thấy bà thì liếc mắt một cái mà thôi...
Hồ lão thái Mạnh Xuân Thảo phân vân vô cùng, phân vân đến mức cơm cũng nuốt không trôi, bèn kéo đại tôn t.ử Hồ Minh Đức ngồi xổm bên trong cửa lớn nhà mình.
Bà mở cửa lớn ra một khe nhỏ, hai đôi mắt dán c.h.ặ.t vào cánh cửa đang đóng kín của nhà hàng xóm, Hồ Minh Đức cũng cùng bà nhìn chăm chú.
Đồng thời bà cũng không để lão phu quân, nhi t.ử và con dâu mình rảnh rỗi, ba người này được bà sắp xếp đi dán tai vào chân tường để nghe ngóng động tĩnh bên Hà gia.
Nếu có chuyện gì xảy ra, bọn họ cũng có thể ngay lập tức ứng phó.
Bên phía nhà họ Hồ có thể nói là một phen thần hồn nát thần tính, cỏ cây cũng ngỡ là binh đao; thế nhưng nhà họ Hà chỉ cách một bức tường lúc này lại tràn ngập không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng.
Mạnh Lan đợi mãi vẫn không thấy trưởng t.ử nhà họ Hồ là Hồ Minh Đức sang, thầm nghĩ chắc là trong nhà có việc gì đó nên nhất thời không qua được.
Thấy mọi người đều đã đói bụng, bà cũng dứt khoát không đợi nữa. Đợi lát nữa lúc bảo ba đứa nhỏ nhà họ Hồ về, cứ để chúng mang bát này về là được.
Nghĩ đến đây, theo một tiếng ra lệnh của Mạnh Lan, mọi người trên bàn ăn tranh nhau cầm đũa, bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.
Sau khi ăn no uống đủ, không chỉ ba tỷ muội Hà Chiêu Đệ, Hà Phán Đệ, Hà Liên Liên trong lòng cảm kích Mạnh Lan - vị Tổ mẫu này, mà ngay cả Hồ Tiên Tiên và hai vị ca ca của nàng cũng có cái nhìn khác hẳn về Mạnh Lan.
Đây tuyệt đối là người tốt! Nếu Mạnh tổ mẫu không phải người tốt, sao có thể nấu món ăn ngon như vậy cho bọn họ ăn chứ?
Hồ Tiên Tiên lập tức hạ quyết tâm, lát nữa sau khi về nhà, nàng nhất định phải đính chính lại quan điểm sai lầm trước kia của Tổ mẫu nàng.
Tuy không biết tại sao Tổ mẫu lại hiểu lầm Mạnh tổ mẫu sâu sắc đến vậy, nhưng miệng nàng sinh ra là để nói chuyện, nàng có thể thay Mạnh tổ mẫu giải thích với Tổ mẫu nhà mình.
"Tiên Tiên, đại ca cháu chắc là có việc gì đó bận rộn nên không qua được, mọi người cũng không đợi nó nữa. Cái này cháu mang về cho nó, để nó nếm thử tay nghề của bà."
Mạnh Lan tiễn ba đứa nhỏ nhà họ Hồ ra tận cửa lớn, còn nhét bát thịt chân giò đầy ắp vào tay Hồ Tiên Tiên.
"Mạnh tổ mẫu, cảm ơn bà, cái này tặng bà ạ." Hồ Tiên Tiên nhận lấy bát thịt của Mạnh Lan, cũng không quên lấy túi hạt dẻ nhỏ trong tay nhị ca mình làm quà đáp lễ cho Mạnh Lan.
Mạnh Lan thoáng do dự, nhưng thấy vẻ mặt đầy mong đợi của Hồ Tiên Tiên, không nỡ làm tiểu nha đầu thất vọng, bà bèn đưa tay nhận lấy túi vải nhỏ: "Cảm ơn Tiên Tiên, vậy bà nhận nhé."
Hồ lão thái Mạnh Xuân Thảo thấy tôn nhi, tôn nữ nhà mình trở về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hồ Tiên Tiên vừa đi đến cửa nhà, đang định gõ cửa, tay vừa chạm vào đã thấy cửa không khóa, nàng đẩy một cái là cửa mở.
Đập vào mắt nàng chính là khuôn mặt lớn của Tổ mẫu Mạnh Xuân Thảo.
"Tổ mẫu?" Hồ Tiên Tiên nghi hoặc nhìn Mạnh Xuân Thảo.
