Xuyên Không Cùng Hệ Thống Siêu Thị: Ta Nuôi Đàn Con Cháu Phản Diện - Chương 83: Kinh Ngạc, Đại Hoa Lấy Khổ Làm Vui

Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:18

Dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của Mạnh Lan, Hà Đại Hoa bắt đầu thao thao bất tuyệt khen ngợi Hà Thiên Tứ.

"Nương, rốt cuộc vẫn là tiểu đệ của con có tiền đồ nhất, từ nhỏ đã thông minh, lại biết đọc sách. Nay đệ ấy đã thêm người nối dõi cho Hà gia chúng ta. Nếu phụ thân có linh thiêng dưới suối vàng, chắc hẳn cũng được an lòng rồi."

Hà Đại Hoa nói xong, còn chắp hai tay lại, hướng về phía Đại Tuyền thôn mà vái lạy, vẻ mặt đầy thành kính.

Nhưng Mạnh Lan vì thế mà cảm thấy hoang mang và khó hiểu.

Tại sao phản ứng của Hà Đại Hoa lại hoàn toàn không giống với những gì bà tưởng tượng. Nàng không có sự tê dại và giãy giụa như trên người Hà Nhị Hoa, cũng không có sự oán hận và cam chịu như Hà Tam Hoa.

Mạnh Lan chỉ thấy trên người nàng hiện rõ bốn chữ... Lấy khổ làm vui.

Đúng, chính là lấy khổ làm vui!

Mạnh Lan nhớ lại Hà Đại Hoa trong ký ức của nguyên thân, cố gắng kết nối với người phụ nữ trước mắt này.

Trong ký ức của nguyên thân, Hà Đại Hoa là người chịu thương chịu khó, yêu thương các đệ muội, cũng biết xót thương nương mình. Đối với cái gia đình nát bấy và sự thiên vị của nguyên thân, nàng không hề có lấy một lời oán thán.

Bà nghĩ, Hà Đại Hoa chắc hẳn thuộc kiểu người có tâm lý luôn muốn làm hài lòng người khác. Tâm lý đó không những không thuyên giảm theo tuổi tác, mà nhìn tình hình hiện tại, dường như tình trạng của Hà Đại Hoa còn nghiêm trọng hơn xưa.

Trong lòng Mạnh Lan có chút xót xa, dáng vẻ hiện giờ của Đại Hoa còn khiến bà đau lòng hơn cả Nhị Hoa và Tam Hoa.

Chỉ cần một người còn biết khóc, còn biết hận, thì người đó vẫn còn cứu được. Nhưng nếu một người hoàn toàn chấp nhận hoàn cảnh của mình, thậm chí còn tìm thấy niềm vui trong đau khổ, thì e rằng khó cứu vô cùng...

Tuy nhiên, dù có khó khăn đến đâu, Mạnh Lan cũng không có ý định từ bỏ Hà Đại Hoa.

Hoàn cảnh và tư tưởng hiện tại của Hà Đại Hoa không phải do nàng tự lựa chọn hay tạo ra. Chính là nguyên thân, là Gẩu gia, là cái xã hội này đã từng bước đẩy nàng vào vị trí đó.

Nhìn nụ cười hớn hở của Hà Đại Hoa vì vợ Hà Thiên Tứ sinh được đích tôn cho Hà gia, lòng Mạnh Lan nghẹn lại. Đứa con gái bà yêu quý nhất lại trở thành dáng vẻ mà bà từng ghét nhất, cảm giác đó thật khó tả.

Mạnh Lan không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, thế là bà xoay chuyển câu chuyện, chủ động trò chuyện với Hà Đại Hoa về những đứa cháu gái trong nhà.

Đã vậy, Hà Đại Hoa bị môi trường nhào nặn thành thế này từng chút một, thì bà cũng sẽ từng chút một thấm nhuần ngược lại cho nàng!

Nếu không giải cứu được tư tưởng của Hà Đại Hoa, thì cho dù thân thể nàng có thoát khỏi hố lửa này, linh hồn nàng vẫn sẽ mãi bị thiêu đốt.

Bà sẽ để Đại Hoa dần dần nghe thấy, nhìn thấy bản lĩnh của những đứa trẻ gái, để nàng nhận ra rằng phụ nữ cũng có thể dựa vào chính mình mà sống, phụ nữ không phải chỉ có thể dựa dẫm vào đàn ông.

"Đại Hoa, Thiên Tứ giờ không đi học nữa rồi, nó về phụ giúp việc nhà, đồng thời cũng dạy dỗ các cháu của con nữa."

"Con chắc là chưa gặp đứa cháu gái lớn Hà Chiêu Đệ nhỉ, nó là một đứa trẻ vô cùng chu đáo, học hành rất nghiêm túc, còn chăm chỉ hơn tiểu đệ của con nhiều. Còn đứa cháu thứ hai là Phán Đệ, nó thông minh lắm, nếu nữ t.ử mà được đi thi khoa cử, không phải ta nói khoác đâu, nó nhất định sẽ có tên trên bảng vàng!"

Mạnh Lan nói đến khô cả cổ, nhưng thấy Hà Đại Hoa cứ háo hức nhìn mình, bà liền nuốt nước miếng, tiếp tục kể.

"Còn đứa cháu thứ ba là Liên Liên, tuy không thông minh bằng hai tỷ tỷ của nó, nhưng cũng rất chịu khó. Đúng rồi, còn có con gái của Nhị tỷ con là Dẫn Chương nữa, ôi dào, cái trí nhớ của ta. Dẫn Chương mới là đứa lớn nhất."

"Đứa cháu ngoại Dẫn Chương đó với Nhị Hoa lúc nhỏ giống hệt như đúc từ một khuôn ra! Ta nói nhé, nếu đám trẻ gái mà được đi thi, bốn đứa cháu này của ta chắc chắn đều có thể làm nên chuyện lớn."

Mạnh Lan vừa nói, vừa thầm tiếc nuối thay cho bốn đứa trẻ sinh ra không gặp thời.

Nếu chúng có thể sinh ra ở thời đại của bà.

Được đi học, được tham gia kỳ thi đại học.

Chắc chắn đều có thể đỗ vào một trường đại học tốt, tự bước đi trên con đường của riêng mình.

Tiếc thay, trên đời này làm gì có chữ 'nếu'.

Nếu thế gian này có chữ 'nếu', điều bà mong mỏi nhất chính là năm đó, mẫu thân bà đừng bước lên chuyến bay kia.

Nếu mẫu thân bà không lên máy bay, bà ấy đã không qua đời vì t.a.i n.ạ.n hàng không.

Nếu mẫu thân bà không mất, thì phụ thân bà đã không vì tinh thần hoảng loạn mà gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, người mất xe nát.

Nếu phụ thân bà không c.h.ế.t vì tai nạn, thì tổ mẫu bà cũng sẽ không vì cảnh 'người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh' mà đau buồn quá độ, cuối cùng đổ bệnh mà sớm lìa bỏ thế gian.

Những bi kịch trên thế gian này đôi khi cứ nối tiếp nhau như một chuỗi xích, nếu có một mắt xích nào đó không xảy ra, thì kết quả cuối cùng đã không tồi tệ đến mức này.

Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã rồi, Mạnh Lan cũng chẳng muốn nghĩ ngợi thêm nữa, bà chỉ muốn giữ vững tâm thế, sống tốt cho hiện tại và trân trọng những gì trước mắt.

Thời đại này không cho phụ nữ con đường học hành, vậy thì bà sẽ tìm con đường khác.

Bốn đứa cháu gái này của bà, nếu mỗi đứa đều có một kỹ năng để mưu sinh, lại có thêm chủ kiến và tư tưởng riêng, thì dù thế nào đi nữa, chúng cũng có thể sống tốt cả đời này.

Bà cũng không mong cầu chúng làm nên danh tiếng gì to tát, chỉ mong chúng một đời bình an thuận lợi.

Kể xong về bốn đứa cháu gái, Mạnh Lan liền dừng lại không nói nữa. Còn về đứa cháu nội nhỏ Hà Quang Tổ?

Dù biết đó cũng là một đứa trẻ ngoan, nhưng hiện tại nó mới chỉ là một đứa nhỏ ba tuổi, thì nhìn ra được điều gì chứ?

Đợi đến khi nó thật sự biết làm cái gì đó có ích, e là còn phải chờ thêm vài năm nữa.

Vì vậy Mạnh Lan mới không nhắc tới Hà Quang Tổ.

Bà không nhắc, nhưng không có nghĩa là Hà Đại Hoa không muốn nghe.

Thấy nương kể xong về Phó Dẫn Chương rồi im bặt, Hà Đại Hoa có chút sốt ruột, liền mở miệng giục nương.

"Nương, vẫn còn nữa mà?" Đứa cháu mà nàng muốn biết nhất là Hà Quang Tổ, nương vẫn chưa nói tới.

"Còn gì nữa?" Mạnh Lan thắc mắc, những gì cần kể bà đều đã kể cả rồi.

"Nhi t.ử của tiểu đệ con ấy! Người vẫn chưa nói về nó mà." Hà Đại Hoa tiếp tục giục.

Mạnh Lan nhìn dáng vẻ này của con gái lớn, trong lòng khẽ thở dài, bất lực tự nhủ rằng sự thay đổi phải đến từ từ, không thể vội vàng được.

"Chuyện đó có gì mà kể, Quang Tổ mới ba tuổi, chưa thấy được gì đâu!" Mạnh Lan nói sự thật.

Không nghe được điều mình mong muốn, Hà Đại Hoa cúi đầu, trong mắt thoáng qua vài phần thất vọng, miệng lại lẩm bẩm, nâng niu cái tên Hà Quang Tổ như báu vật.

"Quang Tổ, Hà Quang Tổ, đó là tên của cháu đích tôn của con sao. Quang tông diệu tổ, quả là một cái tên hay, sau này Quang Tổ nhất định có thể làm rạng danh dòng họ Hà chúng ta!"

"Ừm."

Thấy Hà Đại Hoa trọng nam khinh nữ đến mức này, ngay cả thái độ của Mạnh Lan cũng không tránh khỏi trở nên lạnh nhạt hơn.

Bà nghĩ, mình cần phải bình tĩnh lại một chút.

Đồng thời, bà thầm tự nhủ trong lòng: Không giận, không giận, Đại Hoa là con ruột, là con ruột.

Tâm trạng phức tạp của Mạnh Lan còn chưa kịp bình phục, ngoài sân bỗng vang lên từng hồi ch.ó sủa, sau đó bà thấy một khối thịt tròn vo từ bên ngoài xông thẳng vào.

Cái khối thịt này vừa lao vào đã lập tức quát tháo nhặng xị, mặt nặng mày nhẹ với Hà Đại Hoa.

"Này, sao bà vẫn còn ở đây? Nội ta bảo quần áo và việc hôm nay vẫn chưa làm xong, cơm cũng không nấu, ta thấy bà muốn làm phản rồi đấy. Nếu còn muốn ở lại cái nhà này thì cút đi làm việc ngay!"

"A Thắng, con đừng giận, ta đi ngay đây. Hôm nay ngoại bà, nhị di và tam di của con đến, con mau qua đây chào một tiếng."

Nghe thấy lời của nhi t.ử Gẩu Thắng, sắc mặt Hà Đại Hoa khựng lại một chút, rồi nhanh ch.óng khôi phục, mỉm cười nịnh nọt với Gẩu Thắng.

Dường như cái khối thịt xấu xí trước mặt không phải con trai nàng, mà là tổ tông của nàng vậy.

"A Thắng, con vẫn chưa gặp ngoại bà và các dì đúng không? Hôm nay ngoại bà đặc biệt đến thăm con, còn mang theo bao nhiêu đồ ngon này! Con xem, có trứng gà, cải trắng, còn có cả thịt viên nữa, lát nữa ta sẽ nấu cho con ăn nhé."

Hà Đại Hoa biết tính tình của Gẩu Thắng, nghĩ bụng nương và các muội muội khó khăn lắm mới đến thăm mình một lần, nàng không thể để Gẩu Thắng chọc giận nương và các muội được.

Thế là, Hà Đại Hoa vừa đi lấy giỏ tre trên bàn, vừa dùng đồ ăn ngon để dỗ dành cảm xúc của Gẩu Thắng.

Mạnh Lan nhìn dáng vẻ này của Hà Đại Hoa, trong lòng lạnh toát.

Đồng thời bà cũng thấy may mắn vì lần này không mang quá nhiều đồ tốt đến, chứ với tình trạng của Gẩu Thắng và Hà Đại Hoa hiện giờ, đồ có tốt đến mấy cũng chỉ tổ chui vào bụng bọn họ mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.