Xuyên Không Gả Cho Tiểu Tướng Quân Đoản Mệnh - Chương 13
Cập nhật lúc: 13/04/2026 09:46
Dạo gần đây, Mục Uyển tuy ít khi ra khỏi cửa nhưng những ngày trôi qua lại vô cùng thú vị, bởi hầu như ngày nào cũng được nghe chuyện cười về Lý tam thái thái và hai mẹ con Thẩm thị.
Để việc từ hôn diễn ra nhanh ch.óng, chỉ vài ngày sau khi Lý Diệc Thần viết từ hôn thư, hắn và Lý tam thái thái đã bắt đầu tất bật tham gia các buổi tiệc thơ, yến tiệc ngắm hoa để thanh minh cho danh tiếng của Mục Uyển.
Nghe nói ban đầu Lý tam thái thái chỉ định làm cho có lệ. Khi có người hỏi về việc từ hôn với Mục Uyển, tuy bà ta không dám trực tiếp nói xấu nhưng lời lẽ lại đầy ẩn ý chê bai. Cũng may nhờ ơn họ đã ép nàng "thoái vị nhường hiền", nên chuyện hôn sự của Lý Diệc Thần gần như ai trong giới của họ cũng biết. Chuyện ở Mục gia lại ầm ĩ không nhỏ, nên những người vốn thiếu chuyện để bàn tán dĩ nhiên sẽ không bỏ qua diễn biến tiếp theo.
Thấy Lý tam thái thái tham dự tiệc, dù bà ta không nói thì cũng có người chủ động hỏi. Kết quả là Lý tam thái thái vừa mới buông một câu mỉa mai đã bị Nam Khê hương quân dọa cho một câu: “Xem ra Lý tam thái thái vẫn chưa có ý định từ hôn với Mục gia đại cô nương”, khiến bà ta sợ đến mức không dám giở thêm trò gì nữa.
Mọi người không biết là hóng chuyện hay chế giễu, nhưng cũng hùa theo khen ngợi Mục Uyển đủ điều. Dù sao đi nữa, nếu có ai dám nói Mục Uyển không tốt, Lý tam thái thái cũng phải là người đầu tiên lên tiếng phản bác.
Chúc Nam Khê vốn tính thích náo nhiệt, lại thêm không vừa lòng với Lý gia nên gần như ở đâu có Lý tam thái thái là ở đó có nàng. Có khi không tiện đến tìm Mục Uyển, nàng cũng viết thư để kể lại một cách sống động. Trong thư có đoạn: "Có kẻ nói cô nương thô lỗ, Lý tam thái thái trong lòng vô cùng tán đồng, nhưng bị ta nhìn chằm chằm, đành phải vắt óc suy nghĩ ưu điểm của cô nương, cuối cùng nói rằng cô nương là người phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết... Ha ha ha ha, cô nương không thấy được vẻ mặt méo mó của Lý tam thái thái lúc đó đâu, thú vị vô cùng."
Mỗi lần nghe chuyện, Mục Uyển đều rất vui vẻ, mà Vân Linh đứng bên cạnh còn vui hơn: “Lý tam thái thái đã đành, thái thái và nhị cô nương mới là người muốn khóc đây này.”
Nếu Lý Diệc Thần và Lý tam thái thái chỉ là dung túng và thêm dầu vào lửa thì mẹ con Thẩm thị chính là kẻ chủ mưu. Lúc trước các nàng bôi nhọ thanh danh của Mục Uyển hả hê bao nhiêu, thì bây giờ lại sốt ruột bấy nhiêu.
Thẩm thị bây giờ thậm chí còn muốn tổ chức một bữa tiệc để Mục Uyển xuất hiện thật lộng lẫy, để nàng tự mình thể hiện sự ưu tú nhằm xoá tan tin đồn. Nhưng Mục Uyển nào có quan tâm. Nàng không chỉ phớt lờ, mà còn cho mời cả gánh hát đến nhà, rồi đi khắp các phố phường mua sắm trang sức mới lạ, khiến Thẩm thị tức đến miệng nổi đầy mụn nước, phải vắt óc nghĩ lời hay ý đẹp để nói về nàng, chẳng khác gì Lý tam thái thái.
Những lời chê bai trước kia như “kiêu căng ngang ngược”, “dốt nát vô học” giờ đều biến thành “biết cách tận hưởng cuộc sống” và “tuy tiêu tiền như nước nhưng lại có khí chất”.
Mục Nhu cũng thay đổi hẳn thái độ trốn trong nhà không dám ra cửa, bắt đầu thường xuyên tham gia các thi xã để che đậy cho những lời nói giả tạo, ý tại ngôn ngoại của mình trước kia. Nghe nói vị tiểu thư nhà quan mà nàng ta khó khăn lắm mới kết giao được cũng vì chuyện này mà nhận ra bộ mặt thật của nàng ta, không còn qua lại nữa.
Tóm lại, mỗi ngày nhìn họ tự nuốt lời mình nói, tâm trạng của Mục Uyển vô cùng thoải mái.
Thế nhưng, Mục Uyển cũng không làm khó họ quá lâu. Chuyện tin đồn vốn dĩ người thông thái tự có thể phân biệt, còn kẻ đã muốn tin thì sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến sự thật nên việc xoá sạch chúng là điều không thể.
Mục đích của Mục Uyển vốn là dùng một đề tài hấp dẫn hơn để đè bẹp những chuyện về nàng. Dù sao thì mọi người cũng chỉ thích xem náo nhiệt. So với một nữ nhi thương hộ không có địa vị gì, thì câu chuyện về Thám hoa lang Lý Diệc Thần vì yêu mà điên cuồng, lại si mê muội muội của vị hôn thê, một câu chuyện vừa mới lạ vừa có phần cấm kỵ, chẳng phải sẽ đáng xem hơn sao?
Sau khi chắc chắn hai mẹ con Lý gia và mẹ con Thẩm thị mỗi người đã tham dự ít nhất ba bữa tiệc, nàng liền dứt khoát từ hôn với Lý gia.
Hành động này của nàng lại khiến nhiều người không kịp trở tay. Rốt cuộc, hầu hết mọi người đều cho rằng Mục Uyển đưa ra điều kiện đó là để làm khó người khác, khiến Lý gia bẽ mặt, chứ cuối cùng sẽ không từ hôn. Ngay cả Lý Diệc Thần cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sau vài lần thanh minh sẽ dùng chút thủ đoạn để tạo ra một vỏ bọc giả rằng danh dự của Mục Uyển đã được khôi phục. Nào ngờ đối phương lại một lần nữa hành động ngoài dự đoán.
Mọi người kinh ngạc nhưng cũng hiểu ra ý của Mục Uyển. Nàng chỉ cần một thái độ, chỉ cần họ không vu oan cho nàng, thì dù Lý gia có chướng mắt nàng, nàng cũng không ép buộc.
Chuyện này vừa xảy ra, hiệu quả còn tốt hơn nhiều so với những lời thanh minh có phần khôi hài của Lý tam thái thái và những người khác. Ngay cả những người trước kia cho rằng Mục Uyển dốt nát không xứng với Lý Diệc Thần, giờ cũng cảm thấy cách hành xử của nàng trong chuyện này rộng lượng và khí phách hơn Lý gia nhiều.
Lý lão phu nhân nhìn Lý Diệc Thần đang cầm tờ từ hôn thư trở về, thất vọng thở dài: “Gặp chuyện không sợ hãi, kiến thức rộng rãi, thật đáng tiếc, con không có phúc phận đó.”
Lần này Lý Diệc Thần không nói gì. Sau hai lần gặp gỡ Mục Uyển, hắn cũng mơ hồ nhận ra rằng đối phương hoàn toàn không giống như lời đồn. Hắn có lẽ đã bỏ lỡ điều gì đó. Nhưng khi nghĩ đến những uất ức mà Mục Nhu phải chịu đựng trong thời gian qua, hắn lại nhanh ch.óng gạt bỏ ý nghĩ vừa chớm nở đó. Phải, người hắn thích là Mục Nhu, vì Mục Nhu, hắn phải theo chuyện này đến cùng.
Ngược lại, Lý tam thái thái cuối cùng cũng thoát khỏi một Mục Uyển thô lỗ vô lý, vui mừng khôn xiết, chỉ nghĩ xem làm thế nào để cưới được Mục Nhu hiểu biết lễ nghĩa về nhà.
Lý lão phu nhân đối với tam phòng đã hoàn toàn thất vọng, cũng lười nhắc nhở thêm điều gì, chỉ nói: “Đi đi, sau này chuyện hôn sự của ngươi, mẫu t.ử các ngươi tự quyết định là được, không cần phải báo cho ta, các ngươi tự vui vẻ là được rồi.”
Sắc mặt Lý Diệc Thần hơi thay đổi, đang định mở miệng thì Lý tam thái thái đã vui vẻ đồng ý: “Đa tạ mẫu thân.”
Lời của Lý Diệc Thần bị chặn lại nơi cổ họng, hắn cau mày nhìn Lý tam thái thái. Lý lão phu nhân cười một cách mỉa mai rồi nâng tách trà lên.
Dĩ nhiên, nói về người vui mừng nhất phải kể đến Thẩm thị và Mục Nhu.
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, việc họ tự nuốt lời mình nói đã trở thành trò cười cho thiên hạ, còn mang tiếng là kế mẫu độc ác và hồ ly tinh. Để cứu vãn hình tượng, cả hai lại phải tỏ ra mình bị oan ức, chịu đủ mọi tủi hờn. Thành ra, chuyện Mục Uyển từ hôn là một tin vui lớn như vậy, mà họ không những không thể vui mừng, còn phải tỏ ra đau lòng và tức giận.
Mục Nhu thậm chí còn từ chối lời mời của Lý Diệc Thần.
Có lẽ vì đã phải kìm nén quá lâu, lại cảm thấy mình bị Mục Uyển xem thường nên muốn tìm lại thể diện, hai người không nhịn được mà chạy đến trước mặt đương sự là Mục Uyển để khoe khoang.
Lúc đó, Mục Uyển đang ở trong sân xem xét các tài liệu mà chưởng quỹ của Vãn Phong Các đưa tới. Lần tình cờ gặp Tạ Hành trước đó đã khiến nàng nhận ra rằng Kinh thành trong những năm tới e là sẽ không yên bình.
Thực ra, những cuộc đấu đá trong triều đình thường không lan đến bá tánh, nhưng thương hộ lại là ngoại lệ, đặc biệt là những thương hộ giàu có. Bởi vì làm việc gì cũng cần đến tiền, mà thương hộ chính là ngân khố của các đại nhân vật. Đến lúc đó, bị ai nhắm trúng cũng khó lòng từ chối.
Mục Uyển không muốn dính dáng vào những chuyện này nên đã đổi đối tượng thành hôn từ quan viên ở Kinh thành sang quan viên ở địa phương. Như vậy không chỉ có thể tránh được tên sát thần Tạ Hành kia, mà còn có thể tránh được những biến động chính trị sắp tới.
Chỉ cần có tiền, ở một địa phương làm một "nữ hoàng" một cõi cũng là một lựa chọn không tồi.
Đang xem xét, Thẩm thị liền dẫn Mục Nhu cùng nhau vào Ngô Đồng uyển.
Thẩm thị vẫn giữ vẻ mặt hiền hòa, dịu dàng. Bà ta đưa một xấp giấy cho Mục Uyển, cười nói đầy khách khí: “Đây là một vài nam t.ử thích hợp mà ta gần đây đã chọn lựa, đại cô nương xem qua một chút.”
Mục Uyển liếc mắt một cái đã thấy được nội dung bên trên, tương tự như tài liệu trong tay mình. Chỉ có điều, ngoài họ tên, gia thế, công danh sự nghiệp thì những thông tin quan trọng như tuổi tác, hoàn cảnh gia đình lại hoàn toàn không có. Nhìn lướt qua thì có vẻ đều không tệ, có thương hộ môn đăng hộ đối với Mục gia, có cử nhân trông có vẻ tiền đồ vô lượng, thậm chí còn có cả quan viên ngũ phẩm.
Thẩm thị cười tươi giải thích: “Ta cũng biết so với Lý gia thì có phần thiệt thòi cho đại cô nương nhưng chuyện từ hôn ảnh hưởng quá lớn. Tuy nói là lỗi của Lý gia, nhưng đại cô nương tự mình ra mặt giải quyết hôn sự, trong mắt các nhà cao cửa rộng quả thực là thất lễ. Con không biết đó thôi, tiểu thư khuê các xuất thân từ dòng dõi thư hương không thể nào…”
“Những cái này đã cho phụ thân xem qua chưa?” Mục Uyển cắt ngang cái cảm giác tự cho mình là hơn người đến từ "dòng dõi thư hương" của bà ta, “Là phụ thân bảo ngươi thu xếp sao?”
Thẩm thị cứng họng. Kể từ khi Lý gia bắt đầu ầm ĩ đòi từ hôn, Mục Hưng Đức đã không còn đến viện của bà ta nữa. Trong thời gian đó, ngoài việc bảo bà ta bù cho Mục Uyển ba nghìn lượng tiền tiêu vặt hàng tháng, ông ta không nói thêm một lời nào khác.
Mục Nhu đi theo sau Thẩm thị bỗng nhiên nói: “Hay là đại tỷ tỷ vẫn nên tiến cung đi?”
Mục Uyển nhướng mày.
Mục Nhu làm ra vẻ thanh cao, dịu dàng, nhưng trong giọng nói lại không giấu được sự chế giễu: “Dù sao với tình hình hiện tại, đại tỷ tỷ muốn tìm một gia đình có gia thế cao hơn Trung Dũng Bá phủ e là không thể. Nếu đại tỷ tỷ cảm thấy không cam lòng, chi bằng tiến cung. Với tài năng của đại tỷ tỷ, tất nhiên sẽ có được một tương lai không tồi.”
Đến cả phép khích tướng cũng dùng đến. Mục Uyển nghi ngờ kiếp trước mình đã làm chuyện gì có lỗi với Mục Nhu, khiến nàng ta nhất định phải ép mình tiến cung mới cam tâm.
Đáng tiếc, kế hoạch với Ngô quốc cữu đã thất bại. Bây giờ có biết bao nhiêu con mắt đang nhìn vào, mà Mục Hưng Đức, gia chủ của gia đình này lại không đồng ý nên việc Mục Nhu muốn ép mình vào cung là không thể.
Tuy nhiên, để đề phòng bất trắc, Mục Uyển vẫn quyết định tìm cho nàng ta chút chuyện để làm.
“Ta chẳng có gì không cam lòng cả, chẳng lẽ người nhà Tề mới xứng làm đối tượng của ta sao? Hơn nữa, điều ta theo đuổi lại chẳng phải quyền thế.” Mục Uyển nhìn Mục Nhu, cười tủm tỉm nói: “Điều ta theo đuổi chỉ là có quyền thế hơn ngươi mà thôi.”
Sắc mặt Thẩm thị biến đổi, ngay sau đó trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt: “Chẳng lẽ đại cô nương cho rằng mình vẫn có thể tìm được gia đình có gia thế cao hơn Trung Dũng Bá phủ sao?”
Mục Nhu lại tỏ ra điềm tĩnh, có lẽ cảm thấy mình đã thắng, không cần phải so đo với kẻ bại tướng chỉ biết la lối. Nàng ta rộng lượng cười: “Vậy thì chúc đại tỷ tỷ được như ý nguyện.”
Mục Uyển cũng cười: “Ta thấy cũng không khó lắm. Dù sao thì thanh danh của thái thái và nhị muội muội còn kém hơn ta một chút. Ta vì từ hôn nên mới trì hoãn hôn sự, còn nhị muội muội lại là vì dòm ngó vị hôn phu của người khác. Còn về Lý gia…”
Nàng nhìn hai người, khóe miệng nhếch lên một cách sắc sảo: “Tại sao các ngươi lại nghĩ rằng ta từ hôn rồi thì hôn sự với Lý gia sẽ thuộc về ngươi?”
Thấy Mục Nhu ngẩn ra, Mục Uyển nhắc nhở: “Các ngươi có lẽ đã quên, ngay từ đầu Lý gia không từ hôn với Mục gia là vì không muốn mang tiếng chê nghèo yêu giàu, bội tín phụ nghĩa. Vì vậy, trong hai nữ nhi duy nhất của Mục gia, so đo thiệt hơn thì ngươi hợp với hắn hơn.”
“Nhưng hắn đã từ hôn với Mục gia, vậy thì phạm vi lựa chọn của hắn đã mở rộng ra toàn bộ Kinh thành này. Chưa kể đến có quận chúa để ý, ngay cả đích nữ của Tôn thượng thư, nhị muội muội có so lại không?”
Mục Uyển chỉ vào tài liệu trong tay Thẩm thái thái: “Thái thái đã tốn công sức chọn lựa những mối hôn sự này chắc hẳn là rất tốt, hay là giữ lại cho nhị muội muội đi…”
“Không đúng, nếu hôn sự với Lý gia không thành, nhị muội muội lại mang tiếng hồ ly tinh, e rằng những gia đình này cũng không xứng. Thái thái còn có lòng rảnh rỗi lo cho ta, hay là nên lo cho nhị muội muội trước đi.”
“Ngươi!” Thẩm thị tức đến tái mặt nhưng cũng bị lời của Mục Uyển làm cho tâm thần bất an. Đúng vậy, đối với Lý gia, mặt mũi đã mất thì ít ra cũng phải tìm được lợi ích thực tế. Gia thế của Mục Nhu so với các quý nữ khác ở Kinh thành quả là một trời một vực…
Mục Nhu bỗng nhiên lên tiếng: “Đại tỷ tỷ có phải chưa từng thích ai, cũng chưa từng được ai thích phải không?” Nàng ta tỏ vẻ thương hại: “Vậy mà lại cho rằng hôn nhân phải dùng lợi ích để ràng buộc.”
Mục Uyển kinh ngạc. Sống lại cả một đời người, mà vẫn cho rằng hôn nhân được duy trì bằng tình yêu sao?
“Không dựa vào lợi ích thì dựa vào cái gì? Phụ thân và mẫu thân ta khi ở bên nhau cũng là tình cảm mặn nồng, kết quả cuối cùng chẳng phải vẫn mang thái thái về nhà đó sao? Ông ấy thà hòa ly cũng phải cưới thái thái, đó là tình yêu phải không? Kết quả là trong hậu viện, các di nương cứ lần lượt được đưa vào.” Mục Uyển hỏi Thẩm thị: “Những di nương đó là có ý gì? Là minh chứng cho tình yêu của phụ thân ta dành cho ngươi sao?”
Thẩm thị: …
Hai người cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng rõ ràng không còn tâm trí đâu để đôi co với Mục Uyển, ôm một bụng tức giận rời đi.
Không lâu sau, Mục Nhu lén lút có hành động nhỏ. Mục Uyển không nhịn được cười: “Xem ra nàng ta đối với tình yêu của mình cũng không tự tin đến vậy.”
Vân Linh bĩu môi: “Nàng ta không xem trọng lợi ích? Không xem trọng lợi ích sao lại cứ nhắm vào Lý công t.ử? Chẳng phải vì hắn là người có thân phận địa vị cao nhất trong số những người chúng ta quen biết sao.” Rồi lại hừ một tiếng: “Hiếm khi cô nương cho nàng ta một ý kiến hay, tiếc là nàng ta thiếu kiên nhẫn. Cứ vồ vập như vậy, cho dù thật sự đính hôn cũng sẽ bị người ta xem thường.”
Ý tưởng bảo Mục Nhu từ chối Lý Diệc Thần tuy là nói cho Mục Hưng Đức nghe nhưng cũng là Mục Uyển muốn xem thử thủ đoạn của Mục Nhu sau khi sống lại một đời sẽ ra sao.
Bây giờ xem ra, ngoài việc trở nên tàn nhẫn độc ác hơn, tâm tính của vị nhị muội muội này cũng không có nhiều tiến bộ.
Nhưng dù sao đi nữa, có việc để làm, hai người họ cũng không có thời gian đến làm phiền nàng. Mục Uyển lại được yên tĩnh không ít. Vân Linh lại tò mò: “Không biết lần này nhị cô nương sẽ dùng biện pháp gì?”
Mục Uyển cũng có chút tò mò, Mục Nhu muốn làm thế nào để nhanh ch.óng chiếm được Lý Diệc Thần đây?
