Xuyên Không Làm Chủ Sở Thú: Đệ Nhất Ngự Thú Sư Chữa Lành Thế Giới - Chương 393
Cập nhật lúc: 24/04/2026 00:07
“Một nguyên nhân là cô không ngờ chúng lại có thể đi theo cô xuyên không, còn nữa là sợ chúng không thích nghi được với môi trường xã hội hiện đại, ai biết được liệu có ảnh hưởng gì không tốt đến chúng hay không.”
Đến cũng đã đến rồi, ngoài việc linh lực giảm sút ra thì cũng không có gì bất thường, cô liền không muốn để chúng truyền tống về ngay, lần tới cô quay về rồi hãy mang chúng về cùng vậy.
“Đây là một thế giới khác, linh khí rất ít, không có tu luyện, đều là người thường và động vật bình thường.
Đã đến đây rồi thì phải tuân thủ quy tắc của thế giới này, không được làm loạn, biết chưa?”
Mắt Thủy Tịch sáng lên, Lâm Linh đồng ý cho chúng chơi ở đây rồi, nó vui vẻ gật đầu:
“A!
Vâng!”
Quân Trạch hắng giọng:
“Ở đây cũng chẳng có gì ghê gớm cả.”
Nó bay lên ghế sofa giẫm giẫm, cũng khá êm.
Đại Bằng và Tiểu Thuần đều ngoan ngoãn đứng bên cạnh.
Lâm Linh nói:
“Các người phải thay đổi hình tượng, không thể để con người biết các người là linh thú, nếu không chị sẽ tống các người về.”
“Vâng!”
Thủy Tịch hợp nhất với hình dáng bạch sư, nhưng biến thành bạch sư thì phải ở vườn thú, Thủy Tịch nói:
“Em không muốn ở vườn thú, em muốn thường xuyên ở cùng Lâm Linh.”
“Em cứ ở vườn thú đi, tối đến có thể tìm chị.”
“Vậy cũng được.”
Lâm Linh truyền linh lực cho nó, Thủy Tịch liền biến thành một chú sư t.ử con màu trắng, nhưng có chút khác biệt so với sư t.ử bình thường, đôi mắt màu xanh lam, trên tai và đuôi cũng có vài túm lông màu xanh lam:
“Oao oao!
Em giống không?”
“Giống, thật đáng yêu.”
Quân Trạch nói:
“Tối em cũng muốn tìm chị, em muốn ở trong ký túc xá của chị.”
Nhưng nó biến thế nào thì cũng xinh đẹp đến mức nhìn là biết loài quý hiếm, Lâm Linh đành bảo nó, ban ngày ở vườn thú cũng có thể bay tới tìm cô, tối cũng vậy.
Cuối cùng nó vẫn biến thành một chú chim nhỏ xinh đẹp.
Đại Bằng cũng chỉ có thể biến thành chim, nó biến thành dáng vẻ một loài mãnh cầm lớn, ban đêm cũng có thể lén bay ra.
Dù sao loài chim ở vườn thú cũng khá tự do.
Linh lực của Tiểu Thuần vốn không mạnh bằng mấy đứa kia, không thể huyễn hóa, chỉ có thể biến thành một con bạch lộc bình thường, Lâm Linh nói tối cũng mang nó đi chơi cùng.
“Nhưng mà, chị có rất nhiều việc phải xử lý ở đây, đôi khi còn phải đi công tác, các em muốn ở lại đây thì vẫn phải thích nghi với cuộc sống ở đây, chị sẽ nghĩ cách đưa các em đi xem thế giới này.”
“Vâng!
Vâng!”
Đến đây thì tất cả đều hưng phấn và hài lòng, đến cả Đại Bằng tương đối trưởng thành cũng có chút mong đợi.
Cuộc sống của Lâm Linh ở đây là như thế nào nhỉ?
Cô sống ở đây có vui vẻ không?
Chúng sắp biết được rồi.
Sau khi bàn bạc xong, Lâm Linh còn phải sắp xếp để chúng hợp lý dọn vào vườn thú.
Mấy ngày này chúng tạm thời ở cùng Lâm Linh trong căn nhà của cô.
Bây giờ linh lực của chúng đã giảm đi rất nhiều, cần ăn đồ ăn giống như động vật bình thường, nhưng chúng không ăn thức ăn chăn nuôi, thịt sống cũng không ăn, chỉ ăn thức ăn của con người.
Lâm Linh mua cho chúng một ít trái cây, ức gà, bánh quy, sữa v.v., nhưng chúng đều không thích ăn, vì đồ ở đây không đủ tươi.
Lâm Linh cầm điện thoại lên, để chúng tự lựa chọn xem có gì muốn thử không, còn bản thân thì đi vào bếp úp một gói mì tôm ăn.
Kết quả mấy nhóc này tất cả đều vây quanh, khen nức nở món cô nấu thơm quá, mấy linh thú nhỏ uống sạch cả nước dùng, chép chép miệng đòi mua cái này ăn.
“…”
Lâm Linh ôm trán im lặng một lúc, quyết định không cho chúng cơ hội lựa chọn, “Không được, thứ này có nhiều chất phụ gia, chỉ được uống sữa, ăn trái cây thôi.”
Mấy linh thú nhỏ lập tức xụ mặt xuống, trước khi chúng ăn vạ, Lâm Linh khoanh tay nghiêm túc nhìn chúng.
Mấy nhóc:
“Sữa uống cũng rất ngon.”
Khi ra ngoài, Lâm Linh sẽ mở tivi cho chúng xem.
Chúng là linh thú, thông minh gần bằng con người, những thứ này đối với chúng đều vô cùng mới lạ, nghiên cứu cái điều khiển từ xa một buổi chiều, sau đó liền có thể tùy ý điều khiển thứ này.
Ban đầu chúng xem Đội Đặc Nhiệm Chó Cứu Hộ, sau đó đổi sang phim khác, còn có vài bộ phim thần thoại.
Lâm Linh mỗi tối quay về đều nghe thấy chúng làm ầm ĩ.
“Em muốn xem Đội Đặc Nhiệm Chó Cứu Hộ!”
“Này, cậu là kỳ lân chứ không phải ch.ó!”
“Em cứ muốn xem Đội Đặc Nhiệm Chó Cứu Hộ!”
“Em muốn xem Chú nai Bambi…”
Lâm Linh mua căn nhà này vài năm rồi, lúc đi công tác thường xuyên tới ở, lần đầu tiên náo nhiệt đến mức hơi đau đầu.
Cô xách gói bánh ngọt và mấy món đồ ăn vặt đóng gói đặt cạnh chúng, ấn tivi sang kênh khoa học giáo d.ụ.c, thế là lập tức yên lặng.
Sau đó cuộn tròn bên cạnh cô ngủ thiếp đi.
Chúng không có cảm giác an toàn, ban đêm tất cả đều chen chúc trên giường cùng cô.
“Lâm Linh, em không còn linh lực nữa, lỡ ma thú tới thì làm sao bây giờ.”
“Thế giới này không có ma thú.”
“Quay về tu tiên giới linh lực của em sẽ hồi phục chứ.”
“Ừm, ở đây ít là vì môi trường này thiếu linh khí, linh khí trong vườn thú nhiều hơn một chút, các em muốn tu luyện thì có thể tu, không muốn tu cũng không sao, dù sao bên kia cũng chỉ mới qua hơn nửa tháng thôi, nhưng không được để người khác phát hiện.”
“Vâng vâng!”
Đến ngày thứ ba, thủ tục đều đã làm xong, chúng có thể theo cô về vườn thú rồi.
Mấy con thú nhỏ rõ ràng rất phấn khích, đều đang mong chờ cuộc sống ở vườn thú.
Đại Bằng được Lâm Linh đưa từ trên núi về, tối cô mang nó đến chỗ đó, nó và Tiểu Thuần phải dùng xe chuyên dụng chở đến vườn thú, Thủy Tịch bị cô gửi ra nước ngoài, còn phải trải qua vài ngày kiểm dịch mới có thể về vườn thú.
Chỉ có Quân Trạch có thể đi theo cô về.
Vì vậy Quân Trạch là con đến đầu tiên, nó phát hiện ở đây quả nhiên không giống bên ngoài, không khí tốt hơn quá nhiều, linh khí đang chậm rãi bổ sung vào cơ thể, ở đây kỹ năng của nó thế mà có thể sử dụng một chút.
