Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 103
Cập nhật lúc: 07/04/2026 07:04
Nhưng chuyện này Phạm Đình cũng không quá để ý, dù sao chỉ cần sự việc thành công là tốt rồi.
Nghĩ đến sau này căn nhà này và chuyện làm ăn với t.ửu lầu Vân Lai đều là của mình, khóe miệng Phạm Đình không kìm được mà nhếch lên, giây tiếp theo, hắn lại đè thân mình lên.
Mà Hàn Đại Tẩu vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê, đầu óc mơ màng, không hiểu tại sao hôm nay Tướng Công nhà mình lại nhiệt tình đến thế, nhưng cũng dốc sức đáp lại, Phạm Đình thấy nàng ta đáp lại, trong lòng càng thêm hoan hỷ.
Lại qua một tuần trà, Hàn Đại Ca thấy Vợ mình vẫn chưa quay lại thì có chút phẫn nộ, tự nhiên Hàn Mẫu cũng sinh khí, con dâu mình lại đi nghe lén góc tường của con rể, truyền ra ngoài thì cái mặt già này của bà còn biết để đâu, thế là bà lườm nguýt Hàn Đại Ca một cái thật sắc, mở lời.
“Còn không mau dắt Vợ huynh vào, truyền ra ngoài thì ra cái thể thống gì?”
Hàn Đại Ca vốn cũng có chút phẫn nộ, nghe thấy nương mình nói vậy liền lập tức đứng dậy rời khỏi khách phòng, đi về hướng phòng Hàn Nhất Nhất, chuẩn bị lôi Vợ mình về.
Mà ở phía bên kia, Hàn Nhất Nhất lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là thấy cách bài trí trong phòng không phải phòng mình, không khỏi kinh hãi, lại nhìn thấy bên giường là Nam Cung Uyên đã cởi y phục chỉ còn lại lớp trung y, nàng lại càng kinh ngạc hơn.
Mà lúc này Nam Cung Uyên vừa định nhấc chân lên giường, thấy đôi mắt Hàn Nhất Nhất đột nhiên trở nên Thanh Minh, lúc này lại đang nhìn mình với vẻ mặt sững sờ, nhất thời hắn cũng ngẩn ra tại chỗ, cái chân giơ lên không biết đặt vào đâu cho phải, cứ thế treo lơ lửng giữa không trung.
Nhưng chỉ trong chốc lát, đôi mắt vốn thâm thúy lại trở nên m.ô.n.g lung, hắn dùng vẻ mặt vô tri mở miệng nói.
“Cái người Hàn Đại Ca đó, hắn thả người xấu vào rồi, ta nghe thấy hắn nói muốn đưa vào phòng nương, làm chuyện xấu với nương, cho nên ta đã bế Nương Thân đến đây, Uyên Nhi bây giờ thấy buồn ngủ quá, Nương Thân có muốn ngủ cùng ta không?”
Nói xong, hắn còn cố ý ngáp một cái thật dài, nhưng trong lòng lại thầm mắng, t.h.u.ố.c của tên ngu ngốc kia mua chẳng lẽ là đồ giả, rõ ràng còn chưa hành Chu Công Chi Lễ mà, sao người đã tỉnh rồi.
Hàn Nhất Nhất nghe thấy lời Nam Cung Uyên nói, cái miệng đang kinh ngạc bấy giờ mới khép lại, nghĩ thầm chắc là Nam Cung Uyên vô tình nghe được chuyện đám người Hàn Đại Ca muốn làm nên mới bế nàng về phòng mình, thế là nàng khẽ trấn tĩnh Tâm Thần mở lời.
“Không đâu, Uyên Nhi tự ngủ đi”, nói rồi nàng đứng dậy bước xuống giường, nàng phải đi xem xem rốt cuộc đám người Hàn gia này muốn làm gì, Nam Cung Uyên thấy nàng đi ra, lo lắng nàng sẽ chịu thiệt nên cũng vội vàng mặc y phục đi theo.
Hai người vừa ra khỏi cửa phòng, ở giữa sân liền gặp được Hàn Đại Ca từ khách phòng đi ra, Hàn Đại Ca thấy Hàn Nhất Nhất lại đang đứng sờ sờ ở giữa sân, theo bản năng mở miệng nói: “Cô, sao cô lại ở đây?”
“Ta không ở đây, vậy dám hỏi đại ca, ta nên ở đâu mới phải?”
Nghe thấy lời Hàn Nhất Nhất nói, Hàn Đại Ca có chút á khẩu, nhưng hắn quả thực không hiểu nổi Hàn Nhất Nhất bây giờ sao lại có mặt ở đây, lúc này từ trong phòng Hàn Nhất Nhất vừa vặn truyền ra một tràng tiếng kiều mị thở dốc của nữ t.ử.
Hàn Nhất Nhất ở đây, vậy nữ t.ử trong phòng là...nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, Hàn Đại Ca chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại một trận, vội vàng sải bước lao về phía căn phòng.
Mà Hàn Nhất Nhất nghe thấy âm thanh truyền ra từ phòng mình, không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Nam Cung Uyên, thấy Nam Cung Uyên vẫn là dáng vẻ m.ô.n.g lung vô tri, Hàn Nhất Nhất lại càng nghi hoặc hơn.
Hàn Đại Ca đi đến trước cửa, trực tiếp tung một cước đá văng cửa ra, trong phòng không có ánh nến, thế nên chỉ thấy mập mờ hai thân hình đang quấn quýt trên giường, căn bản không nhìn rõ mặt mũi, Hàn Nhất Nhất liền tốt bụng giúp hắn châm nến lên.
Ngọn nến được thắp lên, căn phòng u tối tức khắc sáng bừng, Hàn Nhất Nhất vừa định nhìn kỹ người trên giường thì mắt đã bị ai đó che lại, tiếp đó bên tai truyền đến giọng nói cố tỏ ra ngây ngô của Nam Cung Uyên.
“Nương, mau nhắm mắt lại, xấu hổ quá, bọn họ đang làm chuyện không tốt.”
Hàn Nhất Nhất: ...
Mà hai người trên giường thấy căn phòng đột nhiên bừng sáng, còn chưa kịp thích ứng, không khỏi khẽ nheo mắt lại mới nhìn rõ mấy người đang đứng đó.
Lúc này Hàn Đại Tẩu cũng nhìn rõ trong số những người đang đứng, thế mà lại có cả trượng phu mình, hơn nữa trượng phu mình bấy giờ đang nhìn mình với vẻ mặt bừng bừng nộ hỏa, trượng phu mình ở phía đối diện, vậy cái người trên người mình này là...nàng ta chậm rãi quay đầu, khi nhìn rõ gương mặt của kẻ trên người mình liền phát ra một tiếng hét ch.ói tai, sau đó đẩy người đó ra, miệng vội vàng giải thích.
“Tướng Công, thiếp, thiếp không biết, thiếp cứ ngỡ là chàng, thiếp không biết chuyện này là thế nào.”
Phạm Đình tự nhiên cũng nhìn thấy Hàn Nhất Nhất đang đứng bên cạnh, chỉ là mắt nàng đã bị tên “đồ ngốc” kia che lại, không nhìn ra biểu cảm của nàng, nhưng lúc này hắn cũng biết mình đã ngủ nhầm người.
Nghĩ đến việc mình thế mà lại ngủ với một mụ thôn phụ ngu dốt, hắn không khỏi thấy buồn nôn một trận, Hàn Đại Tẩu tuy không tính là xấu, nhưng so với Diệp Thúy Hoa và Hàn Nhất Nhất thì chắc chắn là không có cửa, thế là sau khi nôn ọe hai tiếng, hắn mới hướng về phía Hàn Nhất Nhất mở miệng giải thích.
“Nhất Nhất, huynh...huynh không biết, huynh cứ ngỡ, huynh cứ ngỡ đó là muội , nếu biết là cô ta thì huynh nhất định sẽ không chạm vào đâu” nói đoạn, hắn thế mà lại bắt đầu nôn ọe tiếp.
Tiếng hét vừa rồi của Hàn Đại Tẩu cũng khiến Hàn Mẫu giật mình chạy tới, nhìn thấy một màn trong phòng, còn có gì mà không hiểu nữa, nhưng bà không cho rằng là Nam Cung Uyên đ.á.n.h ngất người rồi đưa lên giường Phạm Đình, mà cảm thấy là do Hàn Đại Tẩu muốn làm phu nhân nhà Tú Tài này nên mới nghĩ cũng không thèm nghĩ, xông lên tát cho Hàn Đại Tẩu hai cái Đại Chủy thật mạnh.
“Cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ này, Hàn gia ta đối xử với cô không tốt sao, cô lại làm ra cái loại chuyện hạ tác này.”
Phạm Đình thấy vậy, tròng mắt đảo qua một vòng liền định vơ lấy y phục lén lút chuồn đi, chỉ là chưa đợi hắn ra khỏi cửa phòng đã cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên, chớp mắt sau, người hắn đã từ trong sân bay thẳng ra tận ngoài sân, tiếp đó liền nghe thấy một tiếng “bình” thật lớn.
Nghe thấy tiếng “rắc” truyền ra từ cánh tay và chân, tiếp đó là một trận đau đớn dữ dội ập đến, cánh tay và cẳng chân của Phạm Đình đã bị Nam Cung Uyên thẳng tay quật gãy.
Hàn Đại Tẩu cũng bị Hàn Đại Ca túm tóc lôi về khách phòng, nghe tiếng thét t.h.ả.m thiết truyền ra từ khách phòng, Hàn Nhất Nhất không khỏi nhướn mày, đẩy bàn tay lớn vẫn đang chắn trên mắt mình ra.
Nhìn chiếc giường của mình bị giày vò đến chẳng ra hình thù gì, trong lòng Hàn Nhất Nhất dâng lên một trận chán ghét, bộ chăn nệm này là không thể giữ lại được rồi, thế là nàng thức đêm bảo Nam Cung Uyên đem chăn nệm trên giường vứt ra sau núi, dĩ nhiên gối cũng vứt theo luôn.
May mà giường trong phòng là loại giường lò sưởi đóng trước đó, nếu không Hàn Nhất Nhất sợ là sẽ khiêng luôn cả cái giường ra ngoài vứt đi cho rồi.
Nam Cung Uyên ở bên cạnh nhìn chiếc giường trống huơ trống hoác, tia sáng trong mắt lúc mờ lúc tỏ, không biết đang suy tính điều gì.
Nhìn những vết xanh tím trên người Vợ mình, trong mắt Hàn Đại Ca toàn là nộ hỏa, không nhịn được lại giáng thêm một bạt tai nữa.
