Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 172
Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:05
"Giải độc hoàn, có thể giải các loại nọc rắn, mười vạn tích phân một viên, xin hỏi ký chủ có muốn đổi không...".
Sau khi cảm giác lạnh lẽo ở cổ chân biến mất, Hàn Nhất Nhất mới thấy mình như sống lại, phải nói trên thế giới này Hàn Nhất Nhất sợ nhất thứ gì, nếu cái thứ lạnh lẽo trơn tuột này xếp thứ hai thì không có thứ gì xếp thứ nhất cả.
Vì vậy khoảnh khắc vừa rồi, Hàn Nhất Nhất bị dọa cho cảm thấy linh hồn mình như suýt lìa khỏi xác.
Hồi thần lại, lúc này mới nghe thấy âm thanh máy móc quen thuộc bên tai, vội vàng đáp lại trong đầu.
"Đổi".
Hệ thống Tiểu Hoa nghe thấy lời đáp của Hàn Nhất Nhất, dường như rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, dùng giọng máy móc không chút thăng trầm nói.
"Bản hệ thống cứ tưởng phải thay ký chủ mới rồi chứ".
Hàn Nhất Nhất: ...
Vì vậy lời Hàn Nhất Nhất vừa dứt, chỉ trong chốc lát, trên tay đã có thêm hai viên t.h.u.ố.c màu trắng, nhìn viên t.h.u.ố.c quen thuộc, Hàn Nhất Nhất theo bản năng cau mày.
Viên d.ư.ợ.c hoàn này nhìn rất giống viên lần trước cứu Nam Cung Uyên, Hàn Nhất Nhất nhớ rõ, lần trước chỉ mất ba vạn tích lũy, sao giờ lại biến thành mười vạn rồi.
Nhưng lúc này cũng không phải lúc để suy nghĩ chuyện đó, nàng vừa định bỏ viên d.ư.ợ.c hoàn trong tay vào miệng thì cả người ngã nhào xuống đất, viên d.ư.ợ.c hoàn trong tay cũng bị văng ra ngoài. Dược hoàn kia vốn dĩ gặp nước là tan, nay rơi xuống nước, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
Nhưng nhìn Vân Tiêu lúc này đang ôm lấy cổ chân mình, từng hớp từng hớp hút độc ra ngoài, đáy mắt Hàn Nhất Nhất xẹt qua một tia phức tạp.
Hóa ra là Vân Tiêu nhìn thấy vết Răng rắn c.ắ.n trên cổ chân Hàn Nhất Nhất, liền theo bản năng nhấc chân Hàn Nhất Nhất lên định hút độc cho nàng.
Chân đột ngột bị nhấc bổng, Hàn Nhất Nhất đứng không vững nên mới ngã ngồi xuống đất.
Nhưng lúc này cũng không lo được nhiều như vậy, nàng vội vàng mở miệng đổi với hệ thống một lần nữa.
Nào ngờ lúc này cái hệ thống rách nát kia lại thừa nước đục thả câu, trực tiếp hét giá lên đến hai mươi vạn tích lũy một viên.
Nghe thấy mức giá hệ thống đưa ra, Hàn Nhất Nhất không khỏi nghiến c.h.ặ.t răng hàm.
Nhưng nhìn bờ môi đã bắt đầu hơi xanh xao của Vân Tiêu trước mặt, và cơ thể mình ngày càng vô lực, thậm chí hô hấp cũng có chút khó khăn, nàng không có thời gian để dùng Mồm Mép mặc cả với cái loại thừa nước đục thả câu này, vội vàng bỏ ra bốn mươi vạn tích lũy, đổi lấy hai viên.
Dược hoàn vừa xuất hiện, Hàn Nhất Nhất lập tức tống một viên vào miệng, nhìn người có khuôn mặt trắng như tờ giấy kia vẫn đang liều mạng hút độc cho mình, hơn nữa vừa hút vừa quay đầu nói với Hàn Nhất Nhất.
"Nhất Nhất, đừng sợ, có ta ở đây, nhất định sẽ không để nàng gặp chuyện gì đâu".
Nghe thấy giọng nói có chút run rẩy của Vân Tiêu, đáy lòng Hàn Nhất Nhất dâng lên một cảm giác khác lạ.
Thực ra sau khi Hàn Nhất Nhất từ kinh đô trở về, nhìn thấy Vân Tiêu với vẻ mặt chật vật thương tang ở nhà mình, đáy lòng đã gợn chút sóng lăn tăn, cảm thấy có lẽ người này đối với mình không phải là hứng thú nhất thời như nàng từng nghĩ.
Nay lại thấy y vì mình mà không màng đến Sinh Mệnh của bản thân, nội tâm sâu thẳm của Hàn Nhất Nhất lại bị chạm động mãnh liệt.
Hàn Nhất Nhất lặng lẽ nhìn Vân Tiêu, trong mắt xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp.
Người đàn ông trước mặt này dường như vẫn luôn âm thầm giúp đỡ nàng, không, cũng không phải âm thầm giúp, y có bày tỏ tâm ý của mình, chỉ là lần nào cũng bị nàng phớt lờ.
Hàn Nhất Nhất còn đang mải suy nghĩ thì nghe "bộp" một tiếng, Vân Tiêu đối diện thế mà trực tiếp ngất xỉu đi.
Lúc này Hàn Nhất Nhất mới hoàn hồn, vội vàng nhét viên d.ư.ợ.c hoàn trong tay vào miệng y.
Thấy sắc mặt Vân Tiêu khôi phục huyết sắc rõ rệt bằng mắt thường, trái tim treo lơ lửng của Hàn Nhất Nhất mới hạ xuống.
Phải thừa nhận rằng, d.ư.ợ.c hoàn này đắt thì có đắt thật nhưng hiệu quả rất tốt, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà, Hàn Nhất Nhất đã cảm thấy mình khôi phục được sức lực.
Nhưng nghĩ đến cái hệ thống rách nát này lại nhân cơ hội đào mỏ của nàng mấy chục vạn tích lũy, nàng liền tức đến ngứa cả chân răng.
Lại qua một lát, Vân Tiêu cũng từ từ mở mắt, tuy nhiên câu đầu tiên y nói khi mở mắt ra là:
"Nhất Nhất, nàng không sao, nàng không sao thì tốt quá rồi", giọng nói tuy còn chút hư nhược nhưng lại đầy vẻ quan thiết và hân hoan.
"Ta không sao, cảm ơn huynh, Vân Tiêu".
Vân Tiêu bị những lời Ôn Nhu chưa từng có của Hàn Nhất Nhất làm cho giật mình, đột nhiên nghĩ đến, đây chắc hẳn là huynh Hùng Cứu Mỹ thành công rồi nhỉ, thế là toe toét miệng cười, vẻ mặt đầy ngốc nghếch.
Hàn Nhất Nhất cũng chẳng buồn quản xem tên này lại nghĩ đến cái gì, giờ vẫn đang mưa to, cả hai đều đã bị ướt sũng, phải mau ch.óng về thay quần áo, nếu không nhất định sẽ bị phong hàn.
Lo lắng lại gặp phải cái thứ lạnh lẽo kia, Hàn Nhất Nhất nhặt một chiếc gậy trên mặt đất, hai người lúc này mới dìu dắt nhau về nhà.
Suốt dọc đường, Vân Tiêu nhìn Hàn Nhất Nhất đang vịn tay mình, khóe miệng thật sự muốn kéo đến tận mang tai.
Về đến nhà, Hàn Nhất Nhất vội vàng nấu hai bát trà gừng, hai người uống xong mới thấy trong người ấm áp hơn đôi chút.
Không biết có phải do mưa to hay không mà Hàn Nhất Nhất cảm thấy nhiệt độ này thấp đến mức căn bản không giống thời tiết tháng sáu.
Hai người vừa uống xong trà gừng thì nghe thấy tiếng cửa lớn bị vỗ đập thình thình, nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập này, Hàn Nhất Nhất không khỏi chùng lòng xuống, có một loại dự cảm không lành.
Quả nhiên mở cửa ra liền thấy sắc mặt trắng bệch của thôn trưởng, không đợi Hàn Nhất Nhất mời vào, thôn trưởng đã sốt sắng mở lời.
"Hàn nha đầu, là thế này, nhà cửa của mọi người trong thôn hầu như đều bị mưa làm sập cả rồi, mọi người không có chỗ trú, giờ chỉ có nhà cháu, nhà lão phu, và nhà của Dì Trương là không sao, cháu xem có thể sắp xếp cho một số người đến nhà cháu tránh mưa được không?".
Vì nhà Hàn Nhất Nhất ở khá xa những nhà khác trong thôn nên không Phát Hiện ra trận mưa này lại đổ xuống khiến nhà cửa của dân làng bị sập hết.
Hàn Nhất Nhất nhìn thôn trưởng đang lo lắng, lại nhìn ra bên ngoài trời vẫn đang mưa không ngớt, vội vàng đáp lời.
"Tự nhiên là được ạ".
Nghe thấy Hàn Nhất Nhất đồng ý, thôn trưởng mới hơi yên tâm.
Thôn Trúc Sơn có hai ba mươi hộ gia đình, tính ra dân số cũng gần trăm người.
Trong ba nhà thì nhà Hàn Nhất Nhất được coi là lớn nhất, vì vậy được sắp xếp cho bốn mươi năm mươi người, trong bốn mươi năm mươi người này còn có hai người mà Hàn Nhất Nhất quen thuộc nhất, Phạm Đình và Phạm lão bà t.ử.
Phạm Đình nhìn cái sân lớn nguyên vẹn không sứt mẻ trước mặt, lại nghĩ đến cái túp lều tranh của nhà mình bị mưa cuốn trôi mất quá nửa, đáy mắt xẹt qua một tia âm u rất nhanh.
Mà Phạm lão bà t.ử ở phía sau y thì cứ cúi gằm mặt, không biết đang suy tính điều gì.
Nhà Hàn Nhất Nhất tổng cộng có bốn gian phòng, một gian nàng ở, một gian khác Vân Tiêu ở, còn lại hai gian để trống.
Hàn Nhất Nhất bèn để họ chia làm hai tốp, trong đó nữ nhân một gian, nam nhân một gian, còn một gian phòng chứa đồ được dọn dẹp đơn giản để cho những phụ nữ mang theo con nhỏ ở.
