Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 205
Cập nhật lúc: 09/04/2026 07:13
Hàn Nhất Nhất nghe những lời Vân Lão phu nhân mắng nhiếc mình, đáy mắt xẹt qua một tia hàn ý.
Nàng vẫn còn nhớ rõ, ban đầu chính là Lão Thái Bà này sai khiến Phạm Đình bắt cóc mình, chẳng qua là nàng nể mặt Vân mới không thèm chấp nhặt với mụ ta, không ngờ mụ ta lại còn đến tìm rắc rối với mình, thế là trực tiếp không khách khí mắng lại.
"Lão Thái Bà c.h.ế.t tiệt, sáng nay bà ra khỏi cửa không súc miệng sao? Cái mồm thối tha đến vậy".
"Đồ tiện tì, ngươi dám mắng ta, ta chính là lão phu nhân của Vân gia".
Vân Lão phu nhân vốn đã tức đến nổ phổi, nay nghe thấy Hàn Nhất Nhất lại dám mắng mình trước mặt bao nhiêu người như vậy, càng thêm nổi trận lôi đình, thế là lại định giơ tay muốn cho Hàn Nhất Nhất một cái tát.
Diệp Nhất thấy vậy không những không ngăn cản, lại còn lùi ra sau một chút, không vì gì khác, vì hắn đã thấy Nam Cung Uyên đang sải bước đi tới phía sau Vân Lão phu nhân.
Vân Lão phu nhân giơ tay lên, thấy Diệp Nhất lùi sang một bên, trong lòng vui mừng, cho rằng đối phương nghe thấy danh tính Vân gia của mình nên bị dọa sợ, dù sao Vân gia họ hiện giờ là hoàng thương đích thân hoàng thượng chỉ định.
Chỉ là mắt thấy bàn tay mình sắp giáng xuống mặt Hàn Nhất Nhất, lòng bàn tay lại đột ngột truyền đến một hồi kịch thống, khi quay đầu nhìn lại mới Phát Hiện lòng bàn tay mụ ta không biết bị thứ gì đ.â.m xuyên qua một cách thô bạo, lúc này m.á.u đang chảy xuống ròng ròng.
Hạ nhân Vân gia thấy cảnh này, ai nấy đều mặt mày xám ngoét, vội tiến lên nâng đỡ kêu la.
"Lão phu nhân, tay của người...".
"Đồ tiện tì, ngươi dám làm bị thương lão phu nhân của chúng ta, ta thấy ngươi là không muốn giữ mạng rồi".
Ban đầu khi Hàn Nhất Nhất thấy Vân Lão phu nhân đ.á.n.h về phía mình, Diệp Nhất lại lùi sang một bên, trong lòng liền thầm c.h.ử.i, cái tên này thật không đáng tin.
Thế là vội vàng lấy dùi cui điện từ trong không gian ra, chỉ là dùi cui điện trong tay còn chưa kịp chạm tới người đối diện đã nghe thấy mụ ta t.h.ả.m khiếu một tiếng, tiếp đó liền thấy bàn tay m.á.u chảy như suối của mụ ta.
Thấy vậy, Hàn Nhất Nhất không khỏi nhướng mày, thầm nghĩ, hóa ra tên Diệp Nhất này muốn chơi đòn hiểm, vừa định quay đầu khen ngợi hắn một phen, liền nghe thấy giọng nói lạnh thấu xương của Nam Cung Uyên vang lên.
“Dám tát Công Chúa Bắc Thần của ta ngay giữa đường, ta thấy các người chán sống rồi”.
Nhìn trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Hàn Nhất Nhất vẫn còn hằn rõ năm dấu ngón tay, và khuôn mặt nhỏ đã sưng đỏ của T.ử Thành, ánh mắt Nam Cung Uyên nhìn về phía Vân Lão Thái Bà tràn ngập sương lạnh.
Vân Lão Thái Bà nhìn thấy Nam Cung Uyên đột nhiên xuất hiện, lại nghe thấy lời nói đó, trên khuôn mặt vặn vẹo xẹt qua một tia nghi hoặc, nhưng vẫn nhịn đau mở miệng nói.
“Nam Cung Tướng Quân đây là ý gì, chẳng lẽ Tướng quân cũng bị con điếm nhỏ này mê hoặc tâm trí rồi.”.
“Vả miệng”.
Lời Nam Cung Uyên vừa dứt, Diệp Nhất liền tiến lên tặng cho Vân Lão Thái Bà hai cái Đại Chủy ba, nhìn khuôn mặt Vân Lão Thái Bà sưng vù lên ngay tức khắc, liền biết tên Diệp Nhất này ra tay không hề nương tình.
“Công nhiên đ.á.n.h đập lăng nhục Công Chúa Bắc Thần của ta, ta thấy người Vân gia các ngươi đều không muốn sống nữa rồi.
Người đâu, đem những kẻ này Hoàn Toàn giải tới đại lao Kinh Triệu Phủ cho bản tướng quân, đợi bản tướng quân bẩm báo hoàng thượng rồi mới Định Đoạt”.
Nói xong liền ôm hai đứa trẻ vào lòng, sau đó xoay người, vẻ mặt đau lòng nhu giọng nói với Hàn Nhất Nhất.
“Có cần để thái y tới xem cho nương con muội không”.
“Không sao, không cần phiền phức, lát nữa về dùng trứng gà chườm một chút là khỏi thôi”.
Lúc này Vân Lão Thái Bà bị người của Nam Cung Uyên mang tới khống chế, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Hàn Nhất Nhất.
“Ngươi, ngươi là Công Chúa, ngươi là vị Công Chúa vừa được hoàng thượng sắc phong, không thể nào, ngươi, cái đồ điếm nhỏ như ngươi sao có thể là Công Chúa”.
Hàn Nhất Nhất thấy vẻ mặt không thể tin nổi và cái miệng vẫn còn bẩn thỉu của Vân Lão Thái Bà, không kìm được bước tới trước mặt thị một bước, nhe răng cười, lộ ra một nụ cười cực kỳ đáng yêu, nói.
“Ê!
Ta chính là Công Chúa đấy, thế nào, không phục à, tức c.h.ế.t bà, tức c.h.ế.t bà luôn”.
Vân Lão Thái Bà tự nhiên biết, Bắc Thần Đế vì để thưởng công cho người đã giải quyết dịch bệnh lưu hành ngoài thành, lại vì người đó là nữ t.ử, nên đã sắc phong người đó làm Trường Ninh Công Chúa.
Lúc đó thị còn thầm nghĩ, nữ t.ử này thật có bản lĩnh, cũng chỉ có nữ t.ử như vậy mới xứng đáng với Đại Thiếu Gia Vân gia nhà thị, nhưng thị thế nào cũng không ngờ tới, người đó thế mà lại là Hàn Nhất Nhất.
Vì vậy, lúc này nghe thấy lời Hàn Nhất Nhất, sắc mặt Vân Lão Thái Bà lập tức trở nên trắng bệch, không biết là vì đau hay là vì bị dọa.
Người Vân gia bị giải tới Kinh Triệu Phủ, Hàn Nhất Nhất xoa xoa khuôn mặt còn hơi đau, không kìm được lại lườm Diệp Nhất một cái, Diệp Nhất thấy vậy liền chột dạ trốn ra sau lưng Nam Cung Uyên.
Náo loạn một trận như vậy, Hàn Nhất Nhất và hai đứa trẻ cũng không còn tâm trạng tiếp tục dạo chơi, liền dưới sự hộ tống của Nam Cung Uyên trở về phủ Công Chúa.
Nhìn Hàn Nhất Nhất dẫn hai đứa trẻ vào cổng phủ, Nam Cung Uyên há miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, xoay người đi về phía hoàng cung.
Trong ngự thư phòng, Bắc Thần Đế vẻ mặt giận dữ nhìn thông tin về Vân gia do mật thám gửi tới.
Qua điều tra của mật thám, Bắc Thần Đế mới biết, lần này đám Thương Nhân tâm đen nâng cao giá lương thực, Đại Phát nạn quốc gia, cầm đầu thế mà lại chính là Vân gia này.
Bắc Thần Đế tự nhiên biết việc kinh doanh của Vân gia rất lớn, gần như phủ khắp Bắc Thần, ông cũng biết hạng Thương Nhân như vậy đều là phường trọng lợi khinh nghĩa.
Trên thương trường, để mưu lợi, bọn họ thường xuyên dùng một số thủ đoạn hèn hạ không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nhưng nể mặt số thuế bọn họ nộp cho triều đình hàng năm, triều đình đều chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng nào ngờ, hiện nay bọn họ thế mà lại Đại Phát nạn quốc gia vào lúc đất nước gặp khó khăn, còn đem mồ hôi nước mắt kiếm được trên người t.ử dân Bắc Thần, quyên lại cho vị hoàng đế Bắc Thần là ông, từ đó có được cái danh hiệu hoàng thương.
Nghĩ đến đây, Bắc Thần Đế cảm thấy vị hoàng đế là mình thế mà lại bị người Vân gia quay như chong ch.óng.
Lúc này nghe thấy thái giám thông truyền nói Nam Cung Uyên cầu kiến bên ngoài, liền tức giận gầm lên.
“Cầu kiến cái gì mà cầu kiến, có việc thì trực tiếp cút vào đây nói cho trẫm”.
Nghe thấy tiếng gầm thét của Bắc Thần Đế, Nam Cung Uyên dường như đã sớm quen rồi, thế là không đợi Tiểu Thái Giám dẫn đường, liền đi thẳng vào trong.
Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Bắc Thần Đế, Nam Cung Uyên theo bản năng liếc nhìn bản tấu chương trước mặt ông, khi nhìn thấy nội dung bên trên, ánh mắt không kìm được lóe lên, trầm ngâm một lát mới mở miệng nói.
“Hoàng thượng, Trường Ninh Công Chúa Phương Tài bị người ta đ.á.n.h ở trên phố, vi thần đã đưa kẻ đ.á.n.h nàng tới Kinh Triệu Phủ, chờ bệ hạ Định Đoạt”.
Bắc Thần Đế vốn đang trong cơn thịnh nộ, nay nghe thấy vị Công Chúa ông vừa sắc phong bị người ta đ.á.n.h, càng thêm tức lộn ruột, thế là trực tiếp nói.
“Đợi trẫm Định Đoạt cái gì, dám đ.á.n.h đập Công Chúa đương triều, trực tiếp xử t.ử là xong, loại chuyện vặt vãnh này cũng đáng để tới phiền trẫm”.
