Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 83
Cập nhật lúc: 06/04/2026 07:06
Nam Cung Uyên khóa ánh mắt vào mặt hắc y nhân, đôi mắt thâm trầm, một lát sau mới chậm rãi nhả ra một chữ:
"Nói".
Giọng nói trầm thấp mà đầy uy lực, dường như mang theo một loại Uy Áp vô hình.
Hắc y nhân cảm nhận được Uy Áp tỏa ra từ Nam Cung Uyên, cư nhiên khiến gã nảy sinh một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng, biết rằng hôm nay nếu không khai báo t.ử tế thì có lẽ sẽ không thấy được Mặt Trời ngày mai nữa, thế là trực tiếp mở miệng nói:
"Ta...Ta cũng là lấy tiền của người ta, giúp người tiêu tai mà thôi".
Nghe lời hắc y nhân, chân mày Nam Cung Uyên hơi nhíu.
"Kẻ chủ mưu đứng sau!".
Hắc y nhân do dự một lát, cuối cùng vẫn nói ra cái tên Diệp Thiên An.
Bọn họ làm sát thủ, vốn dĩ sống cuộc đời l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao, gã có thể lọt vào top 5 bảng xếp hạng, võ công đương nhiên cũng là một phần nguyên nhân, nhưng chủ yếu nhất là gã biết thức thời.
Nghe thấy cái tên Diệp Thiên An, chân mày Nam Cung Uyên càng nhíu c.h.ặ.t hơn, bởi vì y không hề biết Diệp Thiên An là ai, do đó ánh mắt nhìn hắc y nhân sắc lẹm, giọng nói cũng lạnh đi vài phần.
"Nói cho rõ.".
Hắc y nhân thấy sát ý trong mắt Nam Cung Uyên, tim thắt lại, vội vàng mở miệng:
"Đại hiệp minh giám, tiểu nhân chỉ nghe người đó nói người phụ nữ này biết một số chuyện không nên biết, nên mới bỏ tiền thuê tiểu nhân qua đây g.i.ế.c cô ta, những chuyện khác tiểu nhân thực sự Hoàn Toàn không biết gì cả".
Hắc y nhân nói xong, thấy sát ý trong mắt Nam Cung Uyên không hề thuyên giảm, vội vàng mở miệng bổ sung thêm:
"Ồ, đúng rồi, người tên Diệp Thiên An kia ngoài việc bảo tiểu nhân g.i.ế.c người phụ nữ nhà này ra, còn có một bà lão thuộc một gia đình họ Phạm, sống ở giữa làng nữa.
Vì nhà đó ở trong làng, tiểu nhân sợ gây ra động tĩnh nên mới đến đây trước".
Nói rồi gã còn bảo trong n.g.ự.c mình có họa tượng, chính là người tên Diệp Thiên An kia đưa cho gã.
Lúc này tay chân hắc y nhân đều bị trói, nghe gã nói vậy, Nam Cung Uyên liền thò tay vào n.g.ự.c gã lôi ra, quả nhiên từ bên trong lôi ra hai tờ giấy tuyên thành.
Một tờ trong đó vẽ chính là Hàn Nhất Nhất,, còn người vẽ trên tờ kia thì thời gian qua Nam Cung Uyên tự nhiên cũng đã thấy, chính là Phạm, Vợ.
Nam Cung Uyên nhìn họa tượng bên trên, đôi mắt lạnh lùng trầm xuống, y gấp tờ của Hàn Nhất Nhất, lại cất vào tay áo mình, còn tờ của Phạm, Vợ thì vẫn để lại trong n.g.ự.c hắc y nhân.
"Dẫn ta đi tìm hắn".
Diệp phủ, không, nên nói là một tiểu viện mà Diệp Thiên An mua ở bên ngoài.
Vì thường xuyên phải tư thông cùng Diệp Thúy Hoa, ở Diệp phủ không tiện nên mới mua căn nhà này.
Diệp Thiên An có chút nôn nóng đi tới đi lui trong phòng, thấy hiện giờ đã qua giờ Tý từ lâu mà vẫn chưa thấy hắc y nhân quay lại, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không tên.
Đột nhiên nghe thấy trong viện có tiếng vật nặng rơi xuống đất, Diệp Thiên An vội vàng mở cửa đi ra, thấy người tới liền vội vàng hỏi:
"Thế nào, việc đã thành chưa".
Chỉ là lời hắn vừa dứt thì thấy phía sau hắc y nhân lại bước ra thêm một người nữa.
Còn chưa đợi Diệp Thiên An làm rõ tình hình trước mắt, hắc y nhân liền lách người một cái định tháo chạy, chỉ là bước chân Đương Sự vừa nhấc lên, người đã bị Nam Cung Uyên chưởng một phát đ.á.n.h ngất xỉu.
Diệp Thiên An thấy hắc y nhân ngã rũ rượi xuống đất, sắc mặt cũng bắt đầu trở nên khó coi.
"Ngươi, ngươi là hạng người nào."
Nam Cung Uyên không trả lời lời Diệp Thiên An, mà là trước tiên đá hắc y nhân dưới đất sang một bên, đi thẳng vào trong phòng.
Nam Cung Uyên ngồi trên ghế, nhìn người đàn ông đen nhẻm, vẻ mặt khiếp nhược trước mặt, không nghĩ ra được Hàn Nhất Nhất sẽ có liên can gì với người này.
"Tại sao ngươi lại muốn g.i.ế.c Hàn Nhất Nhất."
Diệp Thiên An nhìn người đối diện, cho dù Đương Sự đang ngồi, khí thế trên người cũng không phải hắc y nhân kia có thể so bì được, lại nghe lời hỏi của Đương Sự, tự nhiên hiểu rõ là chuyện của mình đã bại lộ, bởi vậy, liền không chút suy nghĩ xoay người chạy trốn, hơn nữa còn vừa chạy vừa hét: "Cứu mạng...".
Chỉ là chưa chạy được hai bước, chữ "mạng" trong miệng còn chưa hét ra, người đã trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
Hóa ra là Nam Cung Uyên bốc một hạt Đậu Phộng trên bàn, dùng Nội Lực b.úng vào khoeo chân Diệp Thiên An.
"Nếu ngươi không muốn bây giờ đi gặp Diêm Vương thì hãy ngoan ngoãn nói rõ sự tình, tại sao lại muốn lấy tính mạng Hàn Nhất Nhất..."
"Đại, Đại Ca tha mạng, Ta, ta nói, ta nói Hoàn Toàn, cũng là vì nàng ta, nàng ta đã biết tư tình của ta và đường muội, lo lắng nàng ta sẽ đem chuyện này nói cho Phạm Đình, ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng Ta, lúc này mới nhất thời hồ đồ, xin Đại Ca khai ân, sau này ta nhất định không dám nữa."
"Đường muội của ngươi lại là hạng người nào, có quan hệ gì với Phạm Đình, nói cho rõ ràng vào..."
Thấy người đối diện đầy sát khí, Diệp Thiên An suýt chút nữa sợ đến mức tè ra Quần, liền đem mọi chuyện khai báo rành mạch, tự nhiên bao gồm cả việc Diệp Thúy Hoa lúc này trong bụng đang mang cốt nhục của Đương Sự cũng đều nói ra hết.
Nam Cung Uyên nghe thấy đường muội trong miệng Diệp Thiên An thế mà lại là Thê T.ử hiện tại của Phạm Đình, vả lại đứa trẻ nàng ta đang mang hiện giờ thế mà cũng không phải của Phạm Đình, đáy mắt y lóe lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Nam Cung Uyên trải qua những ngày này, tự nhiên cũng biết Phạm Đình năm đó chính là vì người tên Diệp Thúy Hoa này và Diệp gia phía sau nàng ta mà mới hưu Hàn Nhất Nhất, không ngờ hóa ra chẳng qua chỉ là một màn l.ừ.a đ.ả.o.
Nam Cung Uyên hừ lạnh, y thật sự muốn xem xem, cuối cùng khi người đàn ông kia biết được tất cả những điều này thì sẽ có tâm trạng thế nào.
Dĩ nhiên, Nam Cung Uyên không định tốt bụng nói cho gã biết tất cả, tự nhiên là để gã biết càng muộn càng tốt.
Đã như vậy, người trước mặt tự nhiên là không thể c.h.ế.t, nếu không sau này sẽ thành c.h.ế.t không đối chứng.
Nam Cung Uyên nghĩ đến những ngày này Hàn Nhất Nhất chăm sóc mình rất chu đáo, bèn quyết định trút giận giúp nàng, cũng coi như đơn giản cảm ơn ơn cứu mạng của nàng.
Nam Cung Uyên liếc mắt nhìn kẻ đang quỳ dưới đất run rẩy, ánh mắt lạnh lẽo, nhấc chân đá tới.
Cú đá này thế mà trực tiếp khiến Diệp Thiên An bay ra ngoài, đập vào một cái cây trong sân, nấc ra một ngụm m.á.u rồi ngất lịm đi.
Nam Cung Uyên vốn không định lấy mạng Diệp Thiên An, bởi vậy chỉ đá Đương Sự ngất đi, tiếp đó liền xách đai lưng của Đương Sự Phi Việt ra khỏi tiểu viện.
Còn về hắc y nhân, lúc nãy Nam Cung Uyên đã phế bỏ võ công của Đương Sự, thân là sát thủ mà không còn võ công thì có thể sống tiếp được hay không, cái đó phải xem tạo hóa của chính Đương Sự thôi.
Khi Nam Cung Uyên trở về nhà Hàn Nhất Nhất thì đã là cuối Giờ Dần, đầu tiên là nói với Diệp Nhất tình hình tối nay để Đương Sự đừng lỡ miệng trước mặt Hàn Nhất Nhất.
Còn về Diệp Thiên An, thì bảo Đương Sự tìm một nơi để nhốt lại.
Hiện giờ tình thế trong Triều Trung không rõ ràng, theo tình hình Diệp Nhất nói, giờ đa số người trong Triều Trung đều nghĩ y đã mất mạng, nếu trong Triều Trung thực sự có người cấu kết với Đông Ly, nghĩ chắc không bao lâu nữa người đó sẽ có hành động tiếp theo.
Ngay cả vị trên Long Ỷ kia có tâm tư gì với mình, bán đứng hành tung của mình cho Đông Ly, như vậy nếu tin tức mình đã c.h.ế.t truyền đến Đông Ly, với dã tâm của Đông Ly, nghĩ chắc không bao lâu nữa sẽ lại khai chiến với Yên Lãng Thành.
