Xuyên Không Làm Nàng Trù Nương Chốn Thôn Quê - Chương 28
Cập nhật lúc: 21/04/2026 01:02
Ăn chứ! Sao lại không ăn? Ả ta đã cuỗm của nhà họ bao nhiêu tiền của, mấy chiếc bánh trứng này thấm tháp vào đâu, tội gì mà không ăn.
Cắn miếng đầu tiên, cả ba người đều khựng lại. Trương Thiết Sơn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, còn Trương Lâm thị và Trương Thanh Sơn thì không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ.
Trương Thanh Sơn nhai ngấu nghiến, liếc nhìn về phía buồng chứa củi, giọng điệu đầy hoài nghi: "Ả tự làm thật à? Ả mà làm được bánh ngon thế này sao?"
Trương Lâm thị cũng đồng tình. Tuy nhiên, bà thừa biết những chiếc bánh này không phải đồ mua ngoài tiệm, bởi bà chưa từng thấy loại bánh trứng nào như thế. Còn bánh đậu đỏ thì bà có từng ăn, nhưng vị không ngon bằng.
Trương Thiết Sơn ăn xong một miếng, im lặng một lát, rồi bẻ một mẩu nhỏ đưa đến miệng Thư Lâm: "Thư Lâm, ăn bánh nào."
Thư Lâm vốn rất nghe lời Trương Thiết Sơn, ngoan ngoãn há miệng đón lấy mẩu bánh, nhai chầm chậm, nét mặt không hề có vẻ chán ghét. Tuy ăn chậm nhưng thằng bé có vẻ rất thích thú.
Trương Thiết Sơn lại nhớ đến bát bánh chẻo chiên sáng nay. Lúc ấy Thư Lâm cũng ăn rất ngon lành, ăn hết sạch mà không hề nôn trớ.
Ả đàn bà này từ khi nào lại nấu ăn giỏi như vậy?
................................
Trong buồng chứa củi, Lý Hà Hoa đang lụi cụi sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho buổi bán hàng sáng mai trên trấn. Xong xuôi, nàng c.ắ.n vội một chiếc bánh rồi bắt tay vào tập yoga để giảm mỡ. Tập đến khi mồ hôi nhễ nhại mới thôi. Đợi bên ngoài yên ắng hẳn, nàng mới ra bếp đun nước lau mình và súc miệng.
Tờ mờ sáng hôm sau, khi bầu trời còn chưa hửng sáng, Lý Hà Hoa đã thức giấc. Vệ sinh cá nhân qua loa, nàng rảo bước về phía trấn. Lúc tới nơi, trời đã sáng rõ, phiên chợ cũng rục rịch bắt đầu.
Lý Hà Hoa chọn một chỗ tương đối sạch sẽ, ngồi thụp xuống, hạ chiếc rổ trên tay. Nàng khẽ kéo tấm vải bố trắng, hé lộ những chiếc bánh đậu đỏ và bánh trứng gà bên trong. Đoạn, nàng lôi ra một bọc giấy dầu, bên trong là những mẩu bánh nhỏ xíu được nàng cẩn thận cắt sẵn từ nhà, dùng để cho khách ăn thử.
Chuẩn bị tươm tất, Lý Hà Hoa cất cao giọng rao: "Ai mua bánh trứng gà, bánh đậu đỏ đây! Bánh to, bánh thơm ngon đây! Mời mọi người nếm thử miễn phí, không ngon không lấy tiền!"
Nghe tiếng rao "nếm thử miễn phí", không ít người tò mò xúm lại, đặc biệt là đám trẻ con. Đôi mắt chúng hau háu dán c.h.ặ.t vào những chiếc bánh thơm lừng, đẹp mắt, nước dãi chực trào, cứ nhảy cẫng lên vòi vĩnh: "Con muốn ăn! Con muốn ăn!"
Thấy con đòi ăn, các bậc phụ huynh bèn hỏi giá: "Bánh này bán thế nào cô?"
Lý Hà Hoa đon đả đáp: "Bánh đậu đỏ và bánh trứng gà đồng giá hai văn một chiếc ạ."
Nghe giá hai văn, có người chê đắt, lắc đầu nguầy nguậy.
Lý Hà Hoa mỉm cười giải thích: "Bánh của cháu làm theo bí truyền gia tộc, hương vị đảm bảo là số một. Hơn nữa, mỗi chiếc bánh đều rất to, hai văn là giá hữu nghị nhất rồi ạ. Mọi người cứ nếm thử đi, nếu không ngon thì đừng mua." Vừa nói, nàng vừa thoăn thoắt phân phát những mẩu bánh cho cả người lớn lẫn trẻ em.
Đúng như Lý Hà Hoa dự đoán, ai nấy đều trầm trồ khen ngon. Đám trẻ con ăn xong lại nằng nặc đòi ăn thêm, người lớn đành ngậm ngùi móc hầu bao mua một hai chiếc.
Sau đó, Lý Hà Hoa không cần rao thêm lời nào nữa, tay năm tay mười thoăn thoắt gói bánh, thu tiền. Người qua đường thấy gian hàng của nàng tấp nập cũng xúm lại mua đông như trẩy hội.
Vì là buổi bán hàng đầu tiên, Lý Hà Hoa không dám làm nhiều, chỉ chuẩn bị đúng một rổ. Ai dè chưa đầy nửa canh giờ đã sạch bách, nhiều người đến muộn không mua được đành hậm hực tiếc nuối.
"Sao cô làm ít thế? Bọn tôi muốn mua mà chẳng còn!"
Lý Hà Hoa cười tươi rói, xin lỗi rối rít: "Dạ cháu xin lỗi ạ, hôm nay cháu làm hơi ít. Nhưng không sao, ngày mai cháu lại bán, ai muốn thưởng thức cứ ra đây nhé."
Nghe vậy, những người chưa mua được cũng yên tâm phần nào, tự nhủ ngày mai sẽ ra sớm hơn.
Nhìn chiếc rổ trống không, Lý Hà Hoa mừng rơn, xách rổ thẳng tiến đi mua thêm đậu đỏ và trứng gà để chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai. Lần này nàng sẽ làm hẳn hai rổ mang đi bán.
Mua sắm xong, Lý Hà Hoa hớn hở trên đường về nhà. Vừa bước qua cổng, nàng phi thẳng vào buồng chứa củi, chốt c.h.ặ.t cửa, rồi trút sạch tiền xu trong túi áo xuống giường, tạo nên một tiếng "leng keng" vui tai.
Mắt Lý Hà Hoa híp lại vì sung sướng, nàng nhặt từng đồng tiền xu lên đếm. Tổng cộng thu được năm mươi văn, trừ đi tiền vốn hôm nay, nàng lãi được ba mươi văn.
Chưa bao giờ Lý Hà Hoa thấy những đồng tiền xu này lại đáng yêu đến thế. Nàng sung sướng lăn lộn trên giường, ôm khư khư xâu tiền trong tay.
Khi niềm phấn khích lắng xuống, Lý Hà Hoa cẩn thận xâu những đồng tiền lại với nhau, ngắm nghía hồi lâu rồi khẽ thở dài, đứng dậy đi tìm Trương Thiết Sơn. Nàng dự định trả lại số tiền đã mượn, bởi nàng vốn không thích mang nợ ai.
