Xuyên Không Làm Nàng Trù Nương Chốn Thôn Quê - Chương 38

Cập nhật lúc: 21/04/2026 01:03

Sau này, những đám ở gần, nàng vẫn tính giá năm văn một mâm cỗ. Nhưng đi xa thì phải thu tám văn một mâm mới mong có lãi. Nàng tin rằng tiếng lành đồn xa, chắc chắn sẽ có người tìm đến mượn nàng nấu cỗ. Nếu thấy tám văn quá chát, họ cứ việc đi tìm người khác. Nàng chỉ nhận lời những đám ở thôn lân cận thôi.

Tính toán xong xuôi, Lý Hà Hoa nhìn lên bầu trời, giờ đã khuya khoắt, muốn làm điểm tâm đi bán cũng chẳng kịp. Mai nàng sẽ tự thưởng cho mình một ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, mốt lại tiếp tục bày hàng bán điểm tâm.

Vì hôm sau không phải dậy sớm dọn hàng, Lý Hà Hoa thảnh thơi đ.á.n.h một giấc say sưa. Lúc tỉnh giấc, mặt trời đã lên cao bằng con sào.

Mở cửa bước ra sân, nhà cửa vắng tanh vắng ngắt. Ngay cả Trương Lâm thị cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, chắc hẳn bà đã đi giặt giũ.

Mắt Lý Hà Hoa sáng rỡ, nàng rảo bước đi thẳng xuống bếp. Nàng muốn gặp cậu nhóc kia.

Y như rằng, thằng bé vẫn ngồi thu lu trong bếp, với dáng vẻ quen thuộc như mọi khi.

Lý Hà Hoa mở lời trước: "Nhóc con, hôm nay con dậy sớm thế."

Vừa nói, Lý Hà Hoa vừa nhích lại gần chỗ góc bếp, nơi thằng bé đang thu mình.

"Nhóc con, con đã ăn sáng chưa? Bụng nhỏ của con có no không?" Nàng dừng lại khi cách thằng bé chừng nửa thước.

Lý Hà Hoa không bận tâm việc thằng bé cứ lầm lì chẳng đáp, nàng tiếp tục thủ thỉ: "Nhóc con, mấy ngày nay con không thấy ta đúng không? Con có nhớ ta không? Ta nhớ con lắm đấy. Ta kể con nghe, mấy hôm rồi ta đi nấu cỗ cho người ta đó. Con biết cỗ là gì không? Là khi người ta rước cô dâu mới về, đãi họ hàng một bữa tiệc linh đình đó. Ta nói cho con nghe..."

Lý Hà Hoa cứ thế thao thao bất tuyệt, kể cho cậu nhóc nghe tất tần tật những chuyện xảy ra với nàng mấy ngày qua, nói mãi cho đến khi khô cả họng mới thôi.

Nhìn cậu bé vẫn giữ vẻ mặt tĩnh lặng, chẳng mảy may phản ứng, Lý Hà Hoa khẽ thở dài: "Nhóc con à, sao con cứ phớt lờ ta vậy? Có phải người phụ nữ lúc trước đối xử tệ bạc với con lắm phải không? Nên con mới sợ hãi đến vậy? Nhưng con đừng sợ ta nhé, ta nói nhỏ cho con nghe một bí mật, ta không phải người phụ nữ kia đâu, ta không phải ả, ta cũng sẽ không bao giờ đ.á.n.h con. Ta mến con lắm, ta sẽ đối xử thật tốt với con, con tin ta được không?"

Bí mật động trời này, Lý Hà Hoa định giấu kín cả đời, nhưng chẳng hiểu sao nàng lại muốn san sẻ với cậu nhóc. Nàng hy vọng thằng bé có thể nhận ra sự khác biệt giữa nàng và nguyên chủ, để không còn cự tuyệt nàng nữa.

Nhưng thật đáng buồn, cậu nhóc vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chẳng biết những lời nàng nói có lọt vào tai thằng bé hay không.

Lý Hà Hoa tự nhủ không được nản chí, nàng đứng dậy: "Nhóc con, sao ta thấy con lại gầy đi thế này? Như vậy không được đâu, con phải ăn thật nhiều mới mau lớn và khỏe mạnh được. Giờ ta làm món gì ngon ngon cho con ăn thử nhé? Con phải ngoan ngoãn ăn hết đấy. Để ta xem nào, làm cơm trộn thịt nướng được không? Chắc con chưa từng thử món này đâu nhỉ? Hôm nay nếm thử xem sao nhé."

Tuy không có thịt nướng, nhưng mớ thịt nàng mang về tối qua vẫn còn khá nhiều, chỉ cần chế biến lại một chút là ngon lành. Nấu thêm nồi cơm nhỏ, loáng cái là xong.

Lý Hà Hoa bắc nồi cơm lên, lấy ít thịt thái nhỏ. Nàng cho dầu vào chảo đun nóng rồi đổ thịt vào đảo đều.

Món cơm trộn thịt nướng làm rất nhanh, chưa đầy nửa canh giờ đã xong. Lý Hà Hoa ốp thêm một quả trứng đặt lên bát cơm của cậu nhóc, thế là hoàn tất.

Trình bày bát cơm thật đẹp mắt, Lý Hà Hoa bê chiếc ghế con đến trước mặt cậu nhóc: "Bảo bối, cơm trộn thịt nướng xong rồi đây, con ăn thử xem, ngon lắm đấy."

Không đợi phản ứng của cậu nhóc, Lý Hà Hoa thầm nghĩ lát nữa Trương Lâm thị về sẽ dỗ thằng bé ăn, nàng quay đi múc bát cơm còn lại cho mình, xem như bữa trưa.

Sau khi cọ rửa nồi niêu bát đĩa xong xuôi, nàng bưng bát cơm của mình chuẩn bị về phòng. Vừa định chào tạm biệt cậu nhóc, nàng chợt khựng lại. Thằng bé khi nãy còn bất động, giờ đang cầm thìa tự xúc cơm nàng làm ăn ngon lành.

Lý Hà Hoa trân trân đứng nhìn, ngỡ mình đang nằm mơ. Nàng dụi mắt mấy lần, chớp chớp liên hồi. Trước mắt nàng, cậu bé kia đang từ từ đưa từng thìa cơm lên miệng, nhai nhóp nhép, rồi chậm rãi nuốt xuống, vẻ mặt vô cùng chăm chú.

Thằng bé tự mình xúc cơm ăn, lại còn là cơm nàng nấu.

Niềm hân hoan trào dâng trong lòng, Lý Hà Hoa không sao tả được sự xúc động. Cậu bé này chẳng giống những đứa trẻ bình thường, nàng đã dỗ dành bao phen mà chẳng mảy may lay chuyển. Nay thấy chút phản ứng nhỏ nhoi ấy, lòng nàng đã mừng rơn.

Nhưng điều khiến nàng vui sướng tột độ không chỉ là việc thằng bé chịu ăn đồ nàng nấu, mà là sự chủ động của nó. Nàng đã nhiều lần chứng kiến cảnh nhà họ Trương dùng bữa, thằng bé luôn miễn cưỡng, phải để Trương Thiết Sơn dỗ dành, ép uổng mới chịu ăn. Thậm chí có lúc còn nôn ọe, khiến mọi người lo lắng, nàng nhìn mà thắt ruột thắt gan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Làm Nàng Trù Nương Chốn Thôn Quê - Chương 38: Chương 38 | MonkeyD