Xuyên Không Làm Nàng Trù Nương Chốn Thôn Quê - Chương 8
Cập nhật lúc: 21/04/2026 01:01
Lý Hà Hoa vẫn bình chân như vại, không chút nao núng: "Thật nực cười! Nương ngươi bảo ta đ.á.n.h thì là ta đ.á.n.h chắc? Vậy bà ta bị thương ở đâu? Cho mọi người chiêm ngưỡng xem nào?" Rõ ràng vừa nãy nàng chẳng mảy may động đến nửa sợi tóc của phụ nhân này, để xem bà ta lấy gì làm chứng cứ.
Thấy tình hình không ổn, phụ nhân vội vàng lau nước mắt, gân cổ cãi: "Cô đẩy mạnh ta một cái, làm ta ngã nhào xuống đất, cô bảo ta bị thương ở đâu? Vết thương ấy làm sao ta vạch ra cho người khác xem được? Cô rắp tâm giở trò gì đây!"
Lý Hà Hoa được phen mở mang tầm mắt. Cuối cùng thì nàng cũng lĩnh hội được thế nào là vô liêm sỉ tận cùng. Được thôi, nếu bà ta đã muốn giở thói lưu manh, thì nàng cũng chẳng cần phải khách khí.
Lý Hà Hoa giơ ngay đôi bàn tay rướm m.á.u, nay bị nước giặt làm cho càng thêm sưng tấy đáng sợ ra trước mặt đám đông, rành rọt tuyên bố: "Được, vậy bà đ.á.n.h ta thì tính sao? Bà đ.á.n.h rách bươm hai bàn tay ta thế này, chúng ta phải tính toán cho sòng phẳng chứ."
Phụ nhân liếc nhìn đôi bàn tay bê bết m.á.u của Lý Hà Hoa, ánh mắt rụt lại sợ sệt, nhưng ngay tắp lự lại gào lên phản bác: "Cô ngậm m.á.u phun người! Ta đ.á.n.h cô hồi nào! Vết thương đó là do cô tự làm tự chịu!"
Lý Hà Hoa cười ha hả, đem nguyên văn câu nói của Ngô Đại Trụ vừa nãy đập thẳng vào mặt bà ta: "Đánh người rồi định chối bay chối biến phải không! Ta nói bà đ.á.n.h ta, bà còn muốn giảo biện thế nào nữa!"
"Cô!" Người nhà họ Ngô á khẩu, chẳng cãi được nửa lời.
Đúng lúc này, trong đám đông hóng hớt chợt vang lên một tiếng hô: "Thiết Sơn về rồi!"
Ngay lập tức, đám đông dạt sang hai bên nhường đường, một hán t.ử cao lớn bước vào sân.
Lý Hà Hoa chỉ vừa liếc mắt nhìn người nam nhân ấy, trong lòng đã thầm xuýt xoa khen ngợi: Thật là một bậc nam nhi uy dũng! Nhìn qua cũng phải cao hơn thước tám, vóc dáng vạm vỡ săn chắc, chân mày rậm sắc sảo, đường nét khuôn mặt góc cạnh nam tính. Nước da màu đồng hun càng tôn lên vẻ phong trần rắn rỏi, toàn thân toát lên khí phách nam nhi hừng hực.
Thật không ngờ chốn thôn quê hẻo lánh này lại có một nam nhân xuất chúng đến vậy.
Kỳ thực, những ai quen biết Lý Hà Hoa đều rõ nàng có một đặc điểm: mắc bệnh "mê trai đẹp" cực nặng, là hội viên thâm niên của câu lạc bộ những người yêu cái đẹp. Đối với trai đẹp, nàng chưa hẳn đã rung động, mà đơn thuần chỉ là niềm say mê và ngưỡng mộ cái đẹp, hễ nhìn là muốn nhìn mãi không thôi.
Cái tật này của nàng chẳng biết đã bị đám bạn thân châm chọc bao nhiêu lần.
Lúc này, được chiêm ngưỡng dung nhan của người tới, Lý Hà Hoa bất giác đứng đực ra nhìn chằm chằm, mãi cho đến khi tiếng gào the thé của phụ nhân kia kéo nàng về thực tại.
"Thiết Sơn à, con về rồi đấy, con phải đòi lại công bằng cho thím. Côn Lý Hà Hoa này thật quá đáng, nó hại con gái thím ra nông nỗi đó chưa đủ, giờ còn ra tay đ.á.n.h đập thân già này. Con không thể nhắm mắt làm ngơ được."
Lý Hà Hoa còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời phụ nhân kia nói, chỉ nắm bắt được một thông tin quan trọng bị rò rỉ: Nam nhân này tên là Thiết Sơn! Ban nãy phụ nhân này có nhắc tới chuyện nàng có một phu quân tên Thiết Sơn, lẽ nào chính là hắn? Không thể nào, một người đàn ông xuất chúng thế này sao lại rước một ả như nguyên chủ về làm thê t.ử được? Trông chẳng xứng đôi vừa lứa chút nào.
Đang lúc Lý Hà Hoa còn đang lơ lửng trên mây, Trương Thiết Sơn cũng đang dõi mắt nhìn nàng. Thấy bộ dạng dửng dưng không chút e dè của nàng, hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hít một hơi thật sâu nén cục tức nghẹn ứ nơi cổ họng, trầm giọng nói: "Thím, chuyện này quả thực là con có lỗi. Con sẽ dạy dỗ lại ả. Thím xem muốn bồi thường thế nào, cứ đưa ra một cái giá, con sẽ đền bù cho thím."
Lời này khiến nét mặt phụ nhân giãn ra đôi chút, bà ta đắc ý liếc xéo Lý Hà Hoa một cái, rồi làm bộ từ bi khuyên nhủ Trương Thiết Sơn: "Con là đứa thím nhìn từ bé đến lớn, thím sao nỡ lấy tiền của con. Nhưng thím nói thật, con đàn bà này tệ quá, cứ để nó trong nhà, sớm muộn gì cũng mang họa vào thân. Con mau hưu ả đi, rước cái đồ yêu tinh hại người này về làm gì cơ chứ."
Trương Thiết Sơn không đáp lại lời phụ nhân, chỉ từ tốn nói: "Thím, lỗi lầm thì phải bồi thường. Thím xem, năm mươi văn tiền có đủ không?" Nói đoạn, hắn moi từ trong túi ra năm chục đồng tiền đưa cho phụ nhân.
Phụ nhân nhìn xâu tiền giơ ra trước mặt, tỏ vẻ chần chừ, nhưng Ngô Đại Trụ đứng cạnh đã nhanh tay đẩy lại: "Thiết Sơn, huynh đệ ta lớn lên cùng nhau, sao có thể lấy tiền của huynh được. Bọn đệ đến đây chỉ mong nhận được một lời tạ lỗi, chứ con ả nhà huynh quả thực quá quắt. Số tiền này huynh cứ giữ lấy, huynh mà đưa là coi như dứt tình huynh đệ đấy."
