Xuyên Không: Mang Theo Nhà Cũ Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 136
Cập nhật lúc: 03/02/2026 07:04
Người đàn bà đó còn đắc ý nói.
"Trưa ăn thịt, đây chẳng phải vừa hay kẽ răng còn sót lại, không được lãng phí."
Lời này vừa nói ra, những người bên cạnh cũng là hâm mộ, có thể ăn được thịt là khiến người ta hâm mộ rồi.
Lam Mộng Nhị suýt chút nữa là nôn ra, dùng tay che miệng ép mình không nôn ra, nhưng cổ họng vẫn một trận khan nôn.
Tình hình này vừa xảy ra, mấy người bên cạnh lập tức nhìn nhau, đôi mắt đều mở to ra vài phần.
Một người đàn bà mặt dài trực tiếp hỏi luôn.
"Thanh niên tri thức Lam đây là được mấy tháng rồi?"
Nói đoạn còn nhìn vào bụng cô.
Lam Mộng Nhị bị hỏi tới mức ngẩn người.
"Cái gì được mấy tháng rồi?"
Nhưng để ý thấy mấy người đều nhìn vào bụng mình, cô lập tức phản ứng lại, gượng cười.
"Mấy dì thật biết đùa, chuyện liên quan đến sự trong trắng của con gái như thế này thì đừng nên nói bừa."
Cô thực sự có chút tức giận rồi, chuyện như thế này sao có thể nói bừa, danh dự của cô còn cần nữa không đây.
"Vậy cô và thanh niên tri thức Thẩm?"
Lam Mộng Nhị lập tức vờ như bừng tỉnh đại ngộ.
"Cháu và thanh niên tri thức... Thẩm là hàng xóm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai nhà chúng cháu quan hệ đặc biệt tốt, đây chẳng phải cháu xuống nông thôn, nhưng người nhà biết cháu và thanh niên tri thức Thẩm đến cùng một nơi, nên mới yên tâm rồi."
Dẫu cho quan hệ với Thẩm Văn Sơn không tốt, nhưng cô vẫn phải nói là tốt, bởi vì ở cái nơi xa lạ này, cô còn cần danh tiếng của Thẩm Văn Sơn để tạm thời đứng vững gót chân.
Tuy mới đến chưa đầy một ngày, nhưng cô đã nghe ngóng sơ qua rồi, danh tiếng của Thẩm Văn Sơn khá tốt, ít nhất là rất được chào đón ở cái làng này, thế thì cô càng không thể bỏ qua rồi.
"Hai người không phải là một đôi vợ chồng nhỏ sao?"
Người đàn bà mặt dài có gì hỏi nấy.
Lam Mộng Nhị tức khắc giả vờ thẹn đỏ mặt.
"Dì đừng nói bừa, chúng cháu đều là những đồng chí cùng xuống nông thôn."
Chỉ có điều càng nói mặt càng đỏ, dẫu sao cô chẳng nói dối, Thẩm Văn Sơn cũng nói bọn họ là đồng chí rồi.
Mấy người bên cạnh cười đầy ẩn ý, lộ ra vẻ mặt "tôi hiểu rồi".
Lam Mộng Nhị bị cười tới mức càng thẹn thùng không dám ngẩng đầu.
Đột nhiên người đàn bà khều kẽ răng vừa nãy lên tiếng.
"Đã cô và thanh niên tri thức Thẩm là hàng xóm, thế nhà cô và nhà thanh niên tri thức Thẩm có phải giàu giống nhau không?"
Câu hỏi này hỏi thật là kỳ quặc, Lam Mộng Nhị muốn nói là tất nhiên rồi, nhưng nghĩ tới lời người nhà dặn phải khiêm tốn, bèn lắc đầu.
"Nhà chúng cháu chỉ là nhà bình thường thôi, cũng giống mọi người cả."
Mấy người nhìn nhau, đây là đang giả nghèo nè.
Người đàn bà mặt dài trực tiếp ra tay sờ vào áo khoác của Lam Mộng Nhị.
"Cứ cái áo mới này của cô, màu sắc này tươi tắn biết bao, sờ vào mềm mại biết bao, cô dâu mới cũng chẳng mặc được đồ tốt thế này đâu, thế này mà còn nói là người bình thường ở đâu ra."
Lời này vừa nói ra, những người khác lập tức nảy sinh hứng thú, đều muốn tiến lên sờ thử.
Lam Mộng Nhị vốn dĩ bị người ta đột ngột sờ vào quần áo đã đủ khó chịu rồi, vốn dĩ cô nghĩ phải khiêm tốn, nhưng ai ngờ đây chính là quần áo bình thường của cô, vậy mà vẫn bị bọn họ hâm mộ như thế.
Nhưng nhìn người đàn bà vừa khều răng xong còn định sờ vào quần áo mình, cô thực sự không thể tưởng tượng nổi cái cảm giác đó.
Sau đó cô nhanh tay nhanh mắt, từ trong túi móc ra mấy viên kẹo cứng bình thường.
"Mấy dì ăn kẹo đi, mọi người cứ chia nhau trước, cháu về dọn dẹp đồ đạc trước đã."
Nói đoạn chẳng màng đến việc người khác nghĩ thế nào, vội vàng rút lui chạy mất, mấy người còn lại lo chia kẹo, làm gì còn rảnh mà đuổi theo.
Chương 178 Giải thích
Sáng sớm hôm sau, khi Thẩm Văn Sơn biết được cả đại đội thế mà đang truyền tai nhau anh và Lam Mộng Nhị là thanh mai trúc mã gì đó, hoang đường hơn nữa là nói bọn họ hai người đã kết hôn rồi.
Trong lòng Thẩm Văn Sơn vừa gấp vừa giận, chuyện này nếu để Bạch Hoan Hỷ hiểu lầm thì phải làm sao, anh phải mau ch.óng tìm cô giải thích rõ ràng.
Khó khăn lắm mới nhịn được tới lúc buổi trưa tan học, Thẩm Văn Sơn cũng chẳng để ý trên tay đang cầm thứ gì, nhìn thời gian liền vội vàng lao tới trước cửa nhà Bạch Hoan Hỷ.
Vừa hay gặp được Bạch Hoan Hỷ vừa trở về, Bạch Hoan Hỷ thắc mắc nhìn anh.
Thẩm Văn Sơn bị nhìn tới mức tức khắc có chút lắp bắp, mới sực nhận ra không thể lỗ mãng như thế được, để ý thấy đồ vật trên tay.
"Ồ, tôi đến hỏi thanh niên tri thức Bạch xem làm sao để nấu cà rốt cho ngon."
Nói đoạn còn giơ củ cà rốt trong tay lên, cười gượng hai tiếng.
Bạch Hoan Hỷ liền hiểu ra, xem ra thanh mai tới rồi, đây là muốn tranh thủ đẩy nhanh tiến độ, vội vàng tới học tập đây mà.
"Cách làm cái này thì nhiều lắm, anh có thể nộm, xào thanh đạm..."
Bạch Hoan Hỷ nói rất nhiều, nhưng Thẩm Văn Sơn lúc này làm sao nghe lọt tai được, trong lòng đang nghĩ phải làm sao để giải thích rõ ràng quan hệ với Lam Mộng Nhị cho Bạch Hoan Hỷ nghe.
Trong lòng Thẩm Văn Sơn càng thêm nôn nóng, sau khi Bạch Hoan Hỷ để ý thấy, bèn nghĩ thầm thanh niên đúng là dễ nôn nóng, nhưng nôn nóng thì không ăn được đậu phụ nóng đâu.
Đợi đến khi Bạch Hoan Hỷ nói xong, Thẩm Văn Sơn mới ra vẻ mặt nghiêm túc mở lời.
"Thanh niên tri thức Bạch, nhìn những thanh niên tri thức mới đến, không khỏi khiến người ta nhớ lại lúc mình mới tới."
Dẫu cho việc chuyển chủ đề có gượng ép đến mức nào, dẫu cho trong lòng ngượng ngùng ra sao, Thẩm Văn Sơn vẫn cố gắng thể hiện ra mặt vẻ bình thản.
Bạch Hoan Hỷ không khỏi nhìn về phía anh, đây là ý gì đây, tôi đây là người đến sớm hơn anh một năm còn chưa kịp cảm thán, anh đã cảm thán rồi.
Vả lại anh tới đây xong cũng chẳng chịu uất ức gì nhỉ, trong số thanh niên tri thức thì anh là người thảnh thơi nhất, sống tự tại nhất.
Thẩm Văn Sơn trong lòng cầu nguyện Bạch Hoan Hỷ mau ch.óng hỏi về quan hệ của anh và Lam Mộng Nhị, như vậy anh có thể giải thích rõ ràng với cô.
"Đúng vậy!"
Bạch Hoan Hỷ không biết phải nói gì, chỉ có thể tùy tiện nói hai chữ.
Thẩm Văn Sơn thấy Bạch Hoan Hỷ không có ham muốn nói tiếp, sau đó vội vàng mở lời.
"Cô nói xem nếu lúc chúng ta mới tới mà có thể gặp được một người quen, có phải sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều không?"
Ánh mắt Bạch Hoan Hỷ nhìn Thẩm Văn Sơn càng lạ lùng hơn, thằng nhóc này có phải đang nói Lam Mộng Nhị không.
Được lắm, anh đây là muốn khoe ân ái với tôi đúng không, nhồi nhét cho tôi một họng đầy cơm ch.ó.
Bạch Hoan Hỷ cười như không cười mở lời.
"Ừm!"
Tôi cứ cố tình không tiếp lời đó, xem thằng nhóc anh khoe kiểu gì!
Thẩm Văn Sơn nhìn Bạch Hoan Hỷ mà suýt chút nữa là hét lên rồi, cô hỏi đi, hỏi đi chứ, sao cứ không chịu hỏi vậy.
Nhìn Thẩm Văn Sơn có chút nản lòng, Bạch Hoan Hỷ trong lòng cười thầm, nhóc con, thất vọng rồi chứ gì, tôi chính là không hỏi đó.
Thẩm Văn Sơn chẳng màng gì nữa, trực tiếp đi thẳng vào chủ đề.
"Thực ra tôi và Lam Mộng Nhị..."
Bạch Hoan Hỷ trong lòng thầm nghĩ, biết ngay thằng nhóc anh nhịn không nổi mà, lần này nói ra rồi chứ gì, sau đó vội vàng giơ tay ngắt lời anh, nhướng mày với anh.
"Tôi hiểu, tôi hiểu, chẳng phải là chuyện đó sao..."
Được rồi, lần này không cần khoe ân ái với tôi nữa nhé.
Thẩm Văn Sơn để ý thấy ánh mắt trêu chọc của Bạch Hoan Hỷ, trong lòng đã gào thét điên cuồng.
Cô không hiểu, không hiểu đâu, người tôi thích không phải cô ấy, á á á...
Lần này Thẩm Văn Sơn hạ quyết tâm, bất kể Bạch Hoan Hỷ nói gì, tốc độ nói nhanh hơn, giọng nói cũng không khỏi cao lên.
"Nhà tôi và nhà Lam Mộng Nhị chỉ là hàng xóm thôi, không phải là thanh mai trúc mã gì như trong làng nói đâu, tôi và cô ấy căn bản không thân đến thế."
"Hồi nhỏ tôi ở trong làng lớn lên cùng với ông bà nội, sau này mới về thành phố ở một thời gian, chỉ là biết Lam Mộng Nhị là người như thế, chứ căn bản không thân thiết với cô ấy."
"Tôi về thành phố là vì gia đình gọi điện nói chuyện này, bởi vì hai nhà quan hệ tốt, nói để tôi ở nông thôn chăm sóc cô ấy, chỉ là thấy một cô gái xuống nông thôn không dễ dàng gì, căn bản không có quan hệ khác, cũng sẽ không dính líu đến quan hệ khác."
Sau khi nói xong một lèo, Thẩm Văn Sơn lúc này mới dám ngẩng đầu cẩn thận quan sát biểu cảm của Bạch Hoan Hỷ, anh đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là không thân rồi.
Ánh mắt Bạch Hoan Hỷ càng thêm thắc mắc, đây là ý gì đây, sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả, hai người là hàng xóm thì cứ hàng xóm thôi, dính líu hay không dính líu quan hệ thì có liên quan gì đến tôi.
Nhìn Bạch Hoan Hỷ vẫn còn chút mịt mờ, cuối cùng Thẩm Văn Sơn mặc kệ Bạch Hoan Hỷ nghĩ thế nào, cuối cùng có chút nản lòng xoay người đi về luôn.
Bạch Hoan Hỷ càng cảm thấy hôm nay Thẩm Văn Sơn sao mà cứ kỳ quặc thế nào ấy, bất kể là lời nói hay hành động.
Sau đó chẳng thèm để ý nữa, về nhà nấu cơm thôi, hôm nay phải ăn sườn cừu, từ sáng sớm cô đã bắt đầu hầm ở nhà cũ rồi, buổi trưa nhất định sẽ đ.á.n.h một bữa no nê, ngay cả nước dùng cũng trắng như sữa.
Canh cừu thơm ngon ta tới đây!
Trên đường về trong lòng Thẩm Văn Sơn không khỏi nản lòng, sao anh lại không muốn trực tiếp nói rõ với Bạch Hoan Hỷ cơ chứ, anh cũng muốn nói rõ ràng, người anh thích chính là cô.
Nhưng nhìn thấy Bạch Hoan Hỷ căn bản chẳng có chút tình ý nào với mình, anh sợ chuyện này nói ra rồi, sau này ngay cả cái cớ tìm cô chỉ dẫn nấu ăn cũng chẳng còn nữa.
Càng nghĩ, trong lòng càng thấy đắng chát.
Kể từ sau khi được Bạch Hoan Hỷ cứu, trong lòng anh chỉ có cô.
Vốn dĩ anh tưởng là vì Bạch Hoan Hỷ là ân nhân cứu mạng của mình, cho nên anh mới luôn nhớ tới cô.
Nhưng theo thời gian trôi qua, anh dần dần hiểu ra rồi.
Người anh thích không phải là ân nhân cứu mạng Bạch Hoan Hỷ, mà là chính con người Bạch Hoan Hỷ.
Anh lớn lên cùng ông bà nội từ nhỏ, nhìn thấy hạnh phúc chung thủy của họ, con người anh cũng chưa từng nghĩ đến việc yêu một người mãnh liệt đến nhường nào, chỉ tưởng tượng sẽ bình bình đạm đạm như ông bà nội vậy.
Mùa hè ngồi dưới gốc cây trong sân trên ghế mây nói nói chuyện, buổi tối sau khi ăn cơm xong cầm quạt nan cùng nhau đi tản bộ...
Nhưng bây giờ anh sợ ngay cả như thế cũng không làm được, càng nghĩ trong lòng càng loạn.
Không khỏi cười khổ một tiếng, Thẩm Văn Sơn ơi Thẩm Văn Sơn, anh vốn dĩ trời không sợ đất không sợ, sao đến bước này lại sợ thế này.
Chương 179 Suy đoán
Buổi chiều lúc đi làm, Bạch Hoan Hỷ còn thấy Đội trưởng Chu và lão bí thư đứng bên cạnh ruộng lúa buồn rầu.
Bạch Hoan Hỷ nghĩ thầm cán bộ đại đội cũng chẳng dễ làm gì, sau khi chào hỏi bọn họ xong liền chuẩn bị đi trang trại gà làm việc.
Kết quả Đội trưởng Chu gọi cô lại.
"Đội trưởng Chu, nhìn chân mày chú nhíu tới mức sắp thắt được nút bướm rồi, chú đang rầu chuyện gì thế?"
Lão bí thư nhìn về phía một mảnh lúa mì xanh mướt ở phía Bắc, trên ruộng lúa còn có người gánh đòn gánh tưới nước.
Đội trưởng Chu thở dài một tiếng.
"Thanh niên tri thức Bạch, chẳng phải mắt thấy đã trung tuần tháng ba rồi sao, nhiệt độ ngày một cao, ông trời vẫn không chịu mưa, mùa đông cũng không có tuyết, tôi và lão bí thư còn đang bàn xem có phải nên tưới nước cho lúa mì không."
