Xuyên Không: Mang Theo Nhà Cũ Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 240
Cập nhật lúc: 03/02/2026 08:06
Người ta còn đang chúc mừng ông ta sắp được hưởng phúc rồi, kết quả là ông ta vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Sau đó mới vỡ lẽ ra là cô con gái út sắp lấy chồng.
Quan trọng nhất là, con rể tương lai không phải hạng tầm thường, gia thế bên nhà trai cực kỳ có bối thế, so với con trai xưởng trưởng Liễu hồi trước thì đúng là một trời một vực.
Đừng nói là so với con trai xưởng trưởng Liễu, ngay cả bản thân xưởng trưởng Liễu đứng trước mặt con rể ông ta cũng chẳng bằng một sợi lông.
Vả lại người con rể này chính là cậu thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn rồi cùng về với con gái út, thảo nào hồi đó con gái út chẳng thèm đồng ý con trai nhà xưởng trưởng Liễu.
Chuyện này mà đặt vào bản thân ông ta thì ông ta cũng tuyệt đối chẳng thèm liếc mắt nhìn nhà xưởng trưởng Liễu lấy một cái.
Càng nghĩ lòng càng rạo rực, thế là vừa tan làm chẳng kịp về nhà đã phi thẳng đến nhà họ Triệu.
Có thể thấy lúc này Bạch Viễn Sơn đang rất nỗ lực đóng vai một người cha hiền từ, nhưng tiếc là kỹ năng diễn xuất quá tệ.
Bạch Hoan Hỷ liếc mắt một cái là biết Bạch Viễn Sơn đang tính toán điều gì, chắc chắn là đã biết chút gì đó về thân phận của Thẩm Văn Sơn, nếu không sao hôm nay lại chủ động tìm đến cửa.
“Tôi kết hôn thì liên quan gì đến ông, giống như hồi tôi xuống nông thôn, ông cũng chẳng màng tới, giờ cũng không cần ông quản.”
Bạch Viễn Sơn căn bản chẳng để tâm đến lời mỉa mai của Bạch Hoan Hỷ, so với việc làm thông gia với một gia đình như vậy thì chút chuyện này của con gái út chẳng đáng là bao.
Nếu được làm thông gia với gia đình như thế, sau này chẳng phải mình sẽ được oai phong ở xưởng cơ khí, nói không chừng còn vắt vai được chức xưởng trưởng mà làm ấy chứ.
Bạch Viễn Sơn của hiện tại đã sớm chẳng coi xưởng trưởng Liễu ra gì, sau này mình làm xưởng trưởng rồi thì ông ta chẳng là cái thá gì cả, còn oai với ai nữa.
“Hoan Hỷ, con xem dù gì bố cũng là bố ruột của con, chuyện đại sự như kết hôn của con sao bố lại không tham gia cho được.
Còn về phần của hồi môn mà con nói, bố về sẽ thu xếp ngay.
Đến lúc đó bố sẽ mang sang nhà thông gia, đảm bảo sẽ làm đẹp mặt con.”
Hóa ra mục đích của ông ta vẫn là nhắm tới nhà họ Thẩm, đúng là đuôi cáo lòi ra nhanh quá.
Bạch Tống Hỷ trực tiếp lên tiếng:
“Thôi đi, nếu ông thực sự muốn làm đẹp mặt Hoan Hỷ thì tốt nhất là đừng có xuất hiện.
Thật không biết bản thân mình là cái đức hạnh gì nữa.”
Nói thật, cô sống gần ba mươi năm rồi chưa từng thấy Bạch Viễn Sơn lộ ra vẻ mặt lấy lòng với mình, đủ thấy sức nặng của nhà họ Thẩm lớn đến mức nào mới khiến Bạch Viễn Sơn thay đổi lớn như vậy.
Bạch Viễn Sơn chẳng thấy ngượng ngùng chút nào, vì ông ta biết đây đều là con đường tất yếu để tiến tới chức xưởng trưởng.
“Tống Hỷ, dù gì bố cũng sống bấy nhiêu năm rồi, chắc chắn hiểu biết nhiều hơn tụi con.
Vả lại nếu người ta biết Hoan Hỷ kết hôn mà bố ruột không có mặt, người ta sẽ khinh thường con bé.
Lúc này phải có một người đàn ông ra mặt mới trấn áp được họ, tuyệt đối không để con bé chịu thiệt.”
Càng nói càng hăng, ông ta còn không kìm được mà ưỡn n.g.ự.c vỗ n.g.ự.c khẳng định bản lĩnh của mình.
Bạch Hoan Hỷ suýt nữa thì phì cười, lúc này rồi còn dám đe dọa cô, cô không khỏi nhìn ông ta một lượt từ trên xuống dưới.
“Đàn ông?”
“Ông cũng xứng đáng tự gọi mình là đàn ông sao!”
Bất kể Bạch Viễn Sơn đang có tâm trạng gì, Bạch Hoan Hỷ cũng chẳng buồn quan tâm.
“Vậy ông không sợ tôi chỉ cần nói bừa vài câu là khiến ông mất luôn công việc hiện tại sao, ông cũng biết đấy, con gái út của ông bây giờ đã khác xưa rồi.”
Chẳng cần ông ta đe dọa, một câu nói của Bạch Hoan Hỷ đã khiến tâm trạng Bạch Viễn Sơn rơi xuống đáy vực.
Bạch Viễn Sơn vẫn cố nặn ra nụ cười.
“Hoan Hỷ, con làm thế thì gia đình cao quý như họ nhất định sẽ coi thường con, việc gì phải đưa ra quyết định lưỡng bại câu thương như vậy.
Vả lại dù gì chúng ta cũng là cha con ruột, kiểu gì cũng đáng tin hơn nhà họ.”
Nói lời này, trong giọng nói của Bạch Viễn Sơn mang theo sự tự tin.
Ông ta không ngờ con gái út lại có thể gả vào gia đình như vậy, đây đúng là cá chép hóa rồng, khác hẳn với họ rồi.
Lúc này, ông ta đương nhiên phải bám thật c.h.ặ.t lấy con gái út, tuyệt đối không thể để con bé gạt ông ta sang một bên.
Vừa rồi còn vỗ n.g.ự.c bảo mình là đàn ông, giờ đã bắt đầu đe dọa con gái ruột, lại còn mặt dày muốn làm một con đ*a bám trên người con gái ruột để hút m.á.u.
“Chẳng lẽ ông không biết, hồi ông định giới thiệu tôi cho con trai nhà xưởng trưởng Liễu là đã đắc tội với nhà họ Thẩm rồi sao.
Nếu không phải nể tình ông là cha sinh ra tôi thì ông nghĩ cái công việc hiện tại của ông còn giữ được chắc?”
Bạch Viễn Sơn đúng là không sợ c.h.ế.t thật.
Sắc mặt Bạch Viễn Sơn cứng đờ, nhưng vẫn cố chống chế giải thích:
“Hồi đó bố cũng đâu có biết thân phận của cậu ta, nếu không sao bố lại phản đối cho được.”
Nói đến đây, ông ta bỗng sực nhận ra, chỉ vào Bạch Hoan Hỷ hỏi với vẻ không thể tin nổi:
“Có phải là con không, có phải con cố ý giấu giếm thân phận của con rể không cho bố biết, rồi định phá hoại tình cảm giữa bố và con rể đúng không.
Bố là cha ruột của con mà, sao con có thể độc ác như vậy.
Không được, chuyện này bố tuyệt đối không thể để con rể hiểu lầm bố, bố nhất định phải tìm cậu ta giải thích cho rõ ràng.”
Hai chị em Bạch Hoan Hỷ nhất thời cạn lời.
Tự mình tưởng tượng vớ vẩn cái gì thế không biết, bản thân làm sai chuyện lại còn muốn đổ hết tội lên đầu cô.
Trước đây sao không phát hiện ra Bạch Viễn Sơn lại giỏi đổ vữa như vậy nhỉ.
Lại còn "tình cảm giữa các người"? Các người đã gặp mặt nhau bao giờ đâu mà đòi có tình cảm.
Bạch Viễn Sơn đúng là nói khoác không biết ngượng.
Chương 315 Tìm đến
Thấy Bạch Viễn Sơn còn định chụp mũ cho mình, Bạch Hoan Hỷ cũng chẳng muốn phí lời với ông ta thêm nữa.
“Tôi nói cho ông biết, hôm nay coi như là thông báo cho ông chuyện kết hôn này.
Tốt nhất ông đừng có định giở trò gì, nếu không đừng trách tôi tuyệt tình.”
Nói đoạn lại nhớ ra điều gì đó:
“Tôi nghe nói dạo này ông đang định kiếm cho thằng con trai ông một vị trí nhân viên thời vụ ở xưởng cơ khí.
Tôi cảnh cáo ông, nếu ông dám giở trò mèo gì thì cái công việc của con trai ông cũng coi như bay màu luôn đấy.”
Bạch Thiên Bảo năm ngoái thi đại học trượt vỏ chuối không chút bất ngờ, năm nay cũng đã mười tám mười chín tuổi rồi, Bạch Viễn Sơn chẳng phải đang vắt óc tìm việc cho nó sao, nếu không sau này nó cưới vợ cũng khó.
Bạch Viễn Sơn nghe Bạch Hoan Hỷ nói vậy, ánh mắt không khỏi run lên.
Ông ta vừa định nói gì đó thì Bạch Hoan Hỷ chẳng muốn nghe ông ta lảm nhảm thêm, trực tiếp đẩy ông ta ra rồi bước vào nhà.
Bạch Viễn Sơn định đi theo vào, kết quả "rầm" một tiếng, suýt chút nữa thì cái mặt ông ta đã có màn tiếp xúc thân mật với cánh cửa gỗ.
Nhưng Bạch Viễn Sơn làm sao mà cam tâm được, mắt đảo liên tục, quay đầu lại ngày hôm sau dù không đi làm ông ta cũng phải tìm tới Thẩm Văn Sơn.
Vừa gặp mặt cái nhìn đầu tiên, Bạch Viễn Sơn đã cảm thấy đúng là gia đình quyền thế có khác, nhìn khí chất đã khác hẳn người thường rồi.
Bạch Viễn Sơn vốn định ra vẻ của một ông bố vợ:
“Cậu chắc là chưa gặp tôi bao giờ nhỉ, tôi là bố ruột của Hoan Hỷ, tên tôi là Bạch Viễn Sơn.”
Nói rồi ông ta ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng tắp, chờ đợi sự cung kính từ Thẩm Văn Sơn.
Thẩm Văn Sơn nhất thời có chút gượng gạo đứng đó, sao anh có thể chưa nghe nói về bố ruột của Hoan Hỷ cơ chứ, hơn nữa còn đã từng gặp ông ta rồi, chỉ là Bạch Viễn Sơn không gặp anh thôi.
Vả lại Hoan Hỷ đã dặn rồi, chuyện nhà cô ấy để cô ấy tự giải quyết, anh đừng có làm người tốt mù quáng, mà mục đích tìm đến đây của Bạch Viễn Sơn thì anh có dùng ngón chân cũng nghĩ ra được.
Thẩm Văn Sơn chỉ có thể nhàn nhạt chào một câu:
“Chào bác Bạch ạ!”
Bạch Viễn Sơn không nhận được sự cung kính như tưởng tượng thì có chút thất vọng.
Sau đó lại nghĩ Thẩm Văn Sơn thân phận không tầm thường, đúng là vậy mà, không chỉ thân phận đặc biệt mà tính cách cũng đặc biệt, ông ta thích kiểu con rể như thế này.
“Ái chà chà, cậu thanh niên à, tôi vừa nhìn cậu đã thấy yên tâm rồi, cậu với Hoan Hỷ ở bên nhau nhất định sẽ hạnh phúc.”
Thẩm Văn Sơn chỉ có thể ngoài mặt tỏ ra bình thản mà tiếp tục gật đầu, tỏ rõ vẻ không hề muốn tiếp chuyện chút nào.
Nhưng Bạch Viễn Sơn thì chẳng nghĩ thế, ông ta cho rằng công t.ử nhà quyền quý là phải giữ kẽ như vậy, không giống với dân đen bình thường họ.
Bạch Viễn Sơn hắng giọng hai tiếng.
“Tôi nói cho cậu nghe, Hoan Hỷ đôi khi hiểu lầm tôi thôi, tôi là bố nó mà, sao có thể không mong nó sống tốt cho được.
Tụi cháu còn trẻ, sau này có con rồi mới hiểu được nỗi lòng của người làm cha làm mẹ.
Năm xưa nếu không phải tôi nỗ lực kiếm tiền thì Hoan Hỷ sao có thể khôn lớn bình yên thế này, rồi lại có thể sống tốt ở dưới quê như vậy được.”
Thẩm Văn Sơn đã sớm biết sự không ra gì của Bạch Viễn Sơn, giờ thì coi như đã được nếm trải sự nói hươu nói vượn và độ mặt dày của ông ta.
Ông ta sẽ không tưởng rằng Hoan Hỷ chỉ kể đơn giản vài chuyện về ông ta, còn những chuyện khác thì ngại nói ra đấy chứ?
Vả lại anh cũng đã điều tra kỹ rồi, biết Bạch Viễn Sơn tuy bên ngoài mang hình ảnh người thật thà nhưng đối với Hoan Hỷ và chị gái thì thực sự chẳng bằng đối xử với người lạ ngoài đường.
Trong lúc Bạch Viễn Sơn còn đang lải nhải thanh minh cho bản thân, Thẩm Văn Sơn đành phải lên tiếng ngắt lời, anh nhìn đồng hồ đeo tay, đây là chiếc đồng hồ Hoan Hỷ chọn cho anh, cực kỳ hợp với anh.
“Bác Bạch ơi, xưởng có việc gấp, cháu phải quay lại làm việc đây ạ.”
Bạch Viễn Sơn thấy Thẩm Văn Sơn định đi, lúc này cũng chẳng màng giữ kẽ gì nữa, vội vàng kéo anh lại nói:
“Cậu thanh niên, xem này, tôi là bố ruột của Hoan Hỷ, tụi cháu cũng sắp kết hôn rồi, tôi có nên gặp bố mẹ cậu một chuyến để bàn bạc chuyện hôn sự của hai đứa không nhỉ.”
Bạch Viễn Sơn nghĩ rằng đưa ra chiêu bài này thì kiểu gì Thẩm Văn Sơn cũng phải suy nghĩ một chút.
Kết quả Thẩm Văn Sơn chẳng hề do dự:
“Bác Bạch ạ, chuyện của cháu với Hoan Hỷ đã định đoạt hết rồi.
Vả lại chuyện trong nhà sau này đều do Hoan Hỷ làm chủ, bác có yêu cầu gì thì cứ nói với cô ấy, chỉ cần cô ấy đồng ý là cháu đồng ý ngay.”
Nếu Hoan Hỷ đã nói chuyện nhà cô ấy anh đừng xen vào thì cứ nghe lời Hoan Hỷ thôi.
Mặc dù Bạch Viễn Sơn làm chuyện khốn nạn nhưng dù sao ông ta cũng là cha sinh ra Hoan Hỷ, anh không thể giống như trước đây mà dạy dỗ người ta một trận được.
Bạch Viễn Sơn nghe đến đây, suýt chút nữa thì chỉ vào mũi Thẩm Văn Sơn mà hỏi xem anh có còn là đàn ông không, một người đàn ông sao có thể nghe lời phụ nữ như vậy.
Nhưng nể sợ thân phận của Thẩm Văn Sơn nên ông ta vẫn không dám nói ra.
Thẩm Văn Sơn bỗng nảy ra ý định:
“Bác Bạch, cháu biết bác đang rất sốt ruột, hay là thế này đi, hôm nay cháu sẽ tìm Hoan Hỷ nói rõ ý định của bác, đến lúc đó xem cô ấy quyết định thế nào.”
Bạch Viễn Sơn nghe vậy lập tức ngăn lại:
“Chuyện này sao có thể nghe lời một cô gái nhỏ được.
Còn nữa, chuyện tôi tìm cậu hôm nay cậu tuyệt đối không được nói cho Hoan Hỷ biết đấy, nếu không coi chừng tôi không gả Hoan Hỷ cho cậu đâu.”
