Xuyên Không: Mang Theo Nhà Cũ Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 99
Cập nhật lúc: 03/02/2026 05:01
Thẩm Văn Sơn lập tức giơ chiếc đài thu thanh trong tay lên, chiếc đài cũng khá lớn, cao chừng bằng bàn tay một người đàn ông trưởng thành.
“Đồng chí Bạch, tôi biết chắc chắn cô đang thiếu thứ gì đó để giải khuây, thế nên tôi mới mang nó đến cho cô đây.”
Nói đoạn, anh ta kéo ăng-ten ra, ấn vào một nút, bên trong lập tức vang lên tiếng xè xè, tiếp sau đó là giọng một người đang đọc những câu danh ngôn đỏ.
Bạch Hoan Hỷ thực sự bị chiếc đài thu thanh trước mắt thu hút, còn có chút hoài niệm về công nghệ cao thời hậu hiện đại, tuy lớp vỏ bên ngoài có vài vết trầy xước nhưng quả thực vẫn còn dùng tốt.
“Vậy rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Thẩm Văn Sơn cười hì hì:
“Chỉ là muốn nhờ đồng chí Bạch sau này thỉnh thoảng nấu cơm giúp tôi với, tay nghề tốt như cô mà không có ai thưởng thức thì chẳng phải là lãng phí sao.”
Khóe miệng Bạch Hoan Hỷ giật giật, thèm ăn thì cứ bảo là thèm ăn đi, việc gì phải tìm cớ vòng vo thế.
“Không nhiều đâu, cứ hai ngày cô nấu giúp tôi một bữa là được, cô làm món gì tôi ăn món đó, ưu điểm của tôi là không hề kén ăn đâu. Chỉ cần cô đồng ý, sau này chiếc đài này cô cứ cầm lấy mà dùng, tôi còn bảo hành nữa cơ.”
Thẩm Văn Sơn vỗ n.g.ự.c đảm bảo, chúng ta ngay cả dịch vụ hậu mãi cũng đã tính đến rồi, thật là chu đáo quá đi mà.
“Năm ngày!”
Thẩm Văn Sơn ngẩn ra, lập tức mặc cả:
“Ba ngày!”
“Sáu ngày!”
“Bốn ngày!”
Thẩm Văn Sơn nghiến răng.
“Bảy ngày!”
Thẩm Văn Sơn vội vàng đặt chiếc đài thu thanh vào tay Bạch Hoan Hỷ:
“Được rồi, được rồi, bảy ngày thì bảy ngày, đừng có thêm nữa nhé.”
“Vậy lúc đó anh phải báo trước một tiếng là ngày nào, để tôi còn chuẩn bị.”
Để lúc đó khi đi lên công sở cải thiện bữa ăn còn có thể tránh được nhau ra. Bạch Hoan Hỷ để lại cho anh ta một bóng lưng, xua xua tay nói:
“Để xem hôm nào tâm trạng tôi tốt đã nhé!”
Thẩm Văn Sơn quay người thầm nghĩ, hay là lên núi dạo một vòng xem có đồ gì tốt không. Lên núi xuống núi một chuyến, thu hoạch không lớn nhưng cũng bắt được hai con thỏ.
Lúc xuống núi gần đến chân núi thì gặp Tề Tú đang lên núi, Thẩm Văn Sơn nở một nụ cười đầy ẩn ý:
“Đồng chí Tề sức khỏe không tốt mà còn lên núi, không sợ mệt đến mức nôn ra m.á.u à?”
Một câu nói khiến Tề Tú nghẹn ứ ở cổ họng, ngày đầu năm mới sao lại nói năng kiểu đó chứ, Tề Tú vén lại lọn tóc mai lòa xòa.
“Chẳng phải ở nhà mãi cũng buồn chán sao, nên em muốn ra đây dạo một chút, cũng coi như là rèn luyện sức khỏe. Nhưng thanh niên Thẩm vẫn còn nhớ tới sức khỏe của em, thật là thụ sủng nhược kinh, cảm ơn thanh niên Thẩm đã quan tâm.”
Thẩm Văn Sơn nhún vai:
“Chỉ là hy vọng cô lên núi đừng có gặp phải hổ lang, kẻo ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm thấy đâu.”
Nụ cười trên mặt Tề Tú suýt chút nữa không giữ nổi. Cái anh Thẩm Văn Sơn này cô luôn cảm thấy có chút không nhìn thấu được, quan trọng là còn rất khó đối phó, cũng tại lần đầu tiên cô đã quá nóng vội, để lại ấn tượng xấu cho anh ta, từ đó về sau, anh ta cứ gặp cô là lại mỉa mai vài câu.
Tề Tú không đáp lại nữa, trực tiếp lên núi, không muốn nói chuyện với Thẩm Văn Sơn thêm nữa. Thẩm Văn Sơn nhìn bóng lưng Tề Tú nhanh ch.óng biến mất trước mắt, cười lạnh một tiếng rồi quay đầu về nhà.
Thẩm Văn Sơn vừa đi chưa được bao lâu, dưới chân núi lại có thêm một người đến, chính là Nhậm Anh đang đeo chiếc gùi trên lưng, sau Tết cô vẫn chưa lên núi, cô định đi xem xem trong bẫy có con mồi mới nào không.
Kết quả vừa định đi lên thì phía sau lại có thêm một người nữa đến.
“Đồng chí Nhậm, cô cũng lên núi à, chúng ta đi cùng nhau đi, vừa hay tôi cũng có thể chăm sóc cô.”
Khuôn mặt Nhậm Anh đột nhiên lạnh lùng hẳn đi, còn lạnh hơn cả trước đây, quay đầu nhìn người đàn ông trước mắt, đó là Chu Đại Lực của đại đội. Tuy tên là Đại Lực nhưng người lại gầy như khỉ, mấy ngày nay cứ bám theo cô dai như đỉa đói.
Nhậm Anh quay người nhìn Chu Đại Lực, khuôn mặt đó suýt chút nữa dọa anh ta lùi lại hai bước.
“Anh lên núi làm gì?”
Chu Đại Lực cố nén sự căng thẳng:
“Thì là... đi nhặt chút củi, vừa hay cũng để bảo vệ cô.”
Mẹ anh ta đã nói rồi, Nhậm Anh tuy là thanh niên trí thức nhưng một năm kiếm được không ít đâu, năm nay một mình cô kiếm được còn nhiều hơn cả mấy lão già trong đại đội, nếu lấy được cô ấy thì sau này cơm no áo ấm không phải lo nữa. Quan trọng nhất là, lấy một thanh niên trí thức cũng chẳng tốn tiền, đây quả là một vụ làm ăn quá hời còn gì. Chu Đại Lực mấy ngày nay chẳng phải là đã bám lấy Nhậm Anh rồi sao.
Nhậm Anh nhìn quanh một vòng, sau đó đi tới bên cạnh một cây nhỏ, cái cây này chỉ to bằng bắp chân đàn ông, Nhậm Anh đặt tay lên trên, bên dưới trực tiếp dùng chân đạp một cái, một cái cây vậy mà kêu "rắc" một tiếng rồi gãy lìa. Sau đó Nhậm Anh trực tiếp bẻ vụn ra, cái cây lập tức biến thành nhiều đoạn. Nhậm Anh trực tiếp đặt đống củi vào tay Chu Đại Lực, Chu Đại Lực bị sức nặng này làm cho lảo đảo, chạy về phía trước hai bước, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi mà "bẹp" một cái ngã sấp mặt xuống đất.
Giọng nói của Nhậm Anh từ phía trên truyền xuống:
“Tôi là hạng người không thích sự rườm rà, nhưng lại thích động tay động chân, càng thích lúc rảnh rỗi bẻ gãy thứ gì đó chơi, ai mà làm tôi không vui, tôi sẽ bẻ người đó ra làm đôi.”
“Vừa hay đống củi ở đây cũng đủ cho anh dùng một thời gian rồi, anh cứ mang về đi.”
Một câu nói khiến Chu Đại Lực càng thêm sợ hãi run rẩy, anh ta cảm thấy cánh tay mình còn chẳng chắc chắn bằng cái cây trước mắt. Thôi bỏ đi, mạng nhỏ của anh ta quan trọng hơn, người phụ nữ như thế này dù có cho không anh ta cũng chẳng thèm, ngộ nhỡ có lúc nào đó cô ấy không vui, mạng anh ta coi như xong đời.
Nhậm Anh quay người trực tiếp lên núi, phía sau không còn ai bám theo nữa, cô cũng không nhịn được thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng cắt đuôi được cái kẻ phiền phức đó rồi, hy vọng anh ta biết quý trọng cơ hội, nếu còn dám đến làm phiền cô thì sẽ không đơn giản như thế này đâu.
Nhậm Anh đồng thời cũng đang nghĩ, có nên làm cho danh tiếng của mình "vang xa" một chút không, nếu không sau này lại có kẻ không có mắt mò đến thì sao. Dù sao bản thân cũng đã có tuổi, sau này cũng phải kết hôn thôi. Nhưng bản thân hiện tại vẫn chưa muốn để mấy chuyện này làm phiền mình, mấy chuyện rắc rối này cứ để sau này hãy tính vậy.
Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều không biết điều như Chu Đại Lực, Lâm Phong Mậu thì khá tốt. Nhậm Anh nghĩ ngợi về những điều này nhưng chân vẫn không hề chậm lại, bước đi trên núi mà cứ như đi trên đất bằng vậy, bởi vì nơi này cô đã không biết tới lui bao nhiêu lần rồi. Bản thân có thể khỏe mạnh như thế này, ngọn núi lớn này có công lao không nhỏ. Ngọn núi đối với cô mà nói, chính là một kho báu bí ẩn, bên trong ẩn chứa vô vàn bất ngờ. Nhưng nghĩ tới lúc trước khi đến đây còn nhìn thấy một đàn sói, hy vọng chúng có thể đi xa một chút, đừng làm ảnh hưởng đến việc cô bắt thú rừng. Cô còn muốn đổi thêm ít trứng gà và lương thực với Bạch Hoan Hỷ, bởi vì lương thực đại đội phát không đủ ăn.
Chương 129 Xuống núi
Nhậm Anh đi một vòng, còn đi sâu vào bên trong một chút, thậm chí cả nơi nhìn thấy đàn sói lần trước cũng đã đi qua, nhưng cuối cùng cũng chỉ thu hoạch được hai con gà rừng. Nhậm Anh không nhịn được thở dài một tiếng, xem ra động vật trong núi cũng ăn Tết rồi, đều trốn kỹ hết cả.
Thấy mặt trời đã ngả về tây, Nhậm Anh cũng không dự định ở lại lâu, quay người chuẩn bị xuống núi. Tai Nhậm Anh khẽ động, chân lập tức di chuyển nhanh về phía đông, mạnh tay gạt đám cỏ khô ra, liền bắt gặp một khuôn mặt có chút hoảng hốt.
Ánh mắt Nhậm Anh tối sầm lại, vốn dĩ tưởng là con mồi, không ngờ lại là một con người. Vẻ mặt Tề Tú thay đổi liên tục, cuối cùng nặn ra một nụ cười:
“Thật là trùng hợp quá, không ngờ đồng chí Nhậm cũng lên núi.”
Nói đoạn còn liếc nhìn chiếc gùi sau lưng cô. Nhậm Anh không nói gì, chỉ gật đầu một cái.
Tề Tú trong lòng không nhịn được thầm mắng, sao mấy cái thanh niên trí thức này đứa nào đứa nấy đều lạnh lùng như vậy chứ. Thẩm Văn Sơn thì đúng là một tên thần kinh, Bạch Hoan Hỷ thì vẻ mặt lúc nào cũng cười tủm tỉm nhưng thực chất chẳng muốn đoái hoài gì đến mình. Còn Nhậm Anh trước mắt này thì đúng là một tảng băng trôi, cứ lại gần là thấy tỏa ra hơi lạnh. Thật là quái đản, quan trọng là cả ba người này đều có bản lĩnh, cô không tin là mình không kết giao được với ai.
Tề Tú bước ra ngoài, rủ rỉ với vẻ mặt đáng thương:
“Đồng chí Nhậm rất am hiểu về ngọn núi này sao? Em chẳng biết mình đi lạc tới đây từ lúc nào nữa, có thể đi cùng cô xuống núi được không, em sợ trời tối sẽ không tìm được đường xuống, vả lại trên núi còn có dã thú nữa.”
Nhậm Anh ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, không nói được hay không được mà quay người xuống núi. Tề Tú vội vàng đi theo, vừa đi vừa bắt chuyện với Nhậm Anh:
“Hôm nay thật sự cảm ơn đồng chí Nhậm quá, nếu không một cô gái yếu đuối như em chẳng biết phải làm sao nữa.”
Nhậm Anh vẫn không nói gì, bước chân lên những tảng đá gồ ghề tiếp tục cúi đầu tiến bước. Tề Tú vẫn không ngừng lên tiếng:
“Đồng chí Nhậm, sau này em có thể cùng cô lên núi được không? Em đi một mình sợ lắm, em nghe người trong đại đội nói trong núi còn có hổ, trước đây còn từng c.ắ.n c.h.ế.t người đấy.”
Thấy Nhậm Anh vẫn im lặng, Tề Tú không nhịn được c.ắ.n c.ắ.n môi nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc:
“Đồng chí Nhậm, cô ghét em sao? Tại sao vậy? Em có chỗ nào đắc tội với cô không, em có thể sửa mà.”
“Tại sao từ khi em một mình đến đây, mọi người đều không thích em? Em nhớ mẹ quá, trước đây còn có em ở bên cạnh bà, bây giờ bà ở thành phố một mình chẳng biết phải sống sao nữa?”
Nói đoạn liền mang theo tiếng khóc nức nở, nghĩ tới những uất ức kể từ khi đến đây, nước mắt quả thực không kìm được mà trào ra. Rõ ràng cô có thể ở lại thành phố, tại sao lại bắt cô phải xuống nông thôn chứ. Tề Tú đứng yên nhìn bóng lưng Nhậm Anh.
Nhậm Anh quay người lại nhìn Tề Tú, thấy cô ta khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, cô nhíu mày nhưng vẫn lên tiếng:
“Tôi không ghét cô.”
Động tác lau nước mắt của Tề Tú khựng lại.
“Nhưng tôi cũng không thích cô.”
Tề Tú cảm thấy nước mắt nơi khóe mắt càng trào ra dữ dội hơn:
“Tại sao?”
Nhậm Anh có chút thắc mắc nhìn cô ta:
“Chẳng tại sao cả, không thích cũng không ghét chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Nên nói là từ nhỏ tình cảm của cô đã khá nhạt nhẽo, thích hay không thích cũng đâu có mài ra mà ăn được.
Tề Tú bĩu môi tiến lại gần:
“Nhưng em muốn kết bạn với cô mà, tại sao cô không đồng ý chứ? Từ khi em đến đây, những người ở điểm thanh niên trí thức toàn bắt nạt lính mới như em, người trong đại đội cũng không thích em. Em cảm thấy cô rất tốt, cô chưa bao giờ bắt nạt em, nên em muốn làm bạn với cô.”
