[xuyên Không] Sau Khi Xuyên Vào Phim Kinh Dị, Tôi Bị Nam Chính Nhắm Tới Rồi - Chương 31
Cập nhật lúc: 27/12/2025 04:07
Giữa trưa trong khu rừng, mọi thứ tĩnh lặng, chỉ còn vài tiếng chim hót vang lên lẻ loi.
Chúng chẳng hiểu vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Sau khi tiếng va chạm chấm dứt, vài con chim lại đậu về cành cây cách đó vài mét.
Vì bên trong xe im ắng, một con chim sẻ táo bạo thậm chí còn bay xuống đậu trên tấm kính chắn gió đã vỡ nát.
Nó nghiêng đầu, như đang tò mò tại sao hai “sinh vật hai chân” kia lại bất động như vậy.
Ánh sáng nhàn nhạt tụ lại nơi n.g.ự.c “Vu Duyệt”, chỗ vết thương vốn chảy m.á.u không ngừng giờ lại dần dần khép miệng.
Anh ta nhìn con chim sẻ nhỏ bé kia, hàng mi khẽ run, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
Nếu Vu Duyệt có mặt ở đây, chắc chắn cô sẽ nhận ra kẻ đang chiếm lấy thân thể mình lại lộ ra biểu cảm ấy —
Cô độc, buồn bã, lạc lõng...
Những cảm xúc ấy thoáng hiện trên người anh ta rồi lại dần tan biến — không để lại chút dấu vết nào.
Khi m.á.u đã ngừng chảy và vết thương khôi phục như cũ, anh ta duỗi tay, mở cửa xe.
Con chim sẻ bị động tác ấy làm hoảng sợ, vỗ cánh bay đi mất.
Anh ta quay đầu, nhìn theo hướng nó biến mất, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi lại khôi phục vẻ bình thản thường ngày, nhấc chân trái bước ra khỏi xe.
Anh ta rút điện thoại, bấm gọi 120.
“Alô, trung tâm cấp cứu phải không? Tôi đang ở đường sau núi Nguyệt Tinh Sơn, có một chiếc xe bị tai nạn, tài xế hôn mê bất tỉnh.”
“Vâng? Có mấy người bị thương vậy?”
“Vu Duyệt” quay đầu nhìn người đàn ông bị chôn trong túi khí, khẽ nhếch môi, chậm rãi nói:
“Một người.”
Sau đó, anh ta lại mở danh bạ, gọi đến một số khác.
Điện thoại vừa nối máy, đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông trơn tru: “Alô, bảo bối. Có chuyện gì thế?”
“Lý Duy, tôi đang ở đường sau núi Nguyệt Tinh Sơn, đến đón tôi.”
Lý Duy hơi sững lại — Vu Duyệt chưa từng nói chuyện với hắn bằng giọng điệu này.
Lạnh lùng, khinh miệt, như ra lệnh.
Trong lòng hắn dấy lên chút tức tối, đôi chân đang gác trên giường khẽ rung, nhưng miệng vẫn dịu dàng như cũ:
“Nhưng bảo bối à, vết thương của anh vẫn chưa lành, anh đang nằm viện mà.”
“Lý Duy.” — giọng bên kia đột nhiên biến đổi, khàn khàn, âm trầm như giọng máy, chẳng phân biệt nổi nam nữ.
Trước khi hắn kịp sợ hãi, đã nghe thấy câu tiếp theo: “Đến đường sau núi Nguyệt Tinh Sơn.”
Ngay lập tức, Lý Duy như bị thôi miên, bật người ngồi dậy.
Đồng tử hắn co lại, rồi lại giãn ra; ánh mắt trống rỗng, miệng lặp đi lặp lại: “Được... được...”
“Tới nhanh.” — Trác Tinh nói, trong khoảnh khắc định ngắt máy, ánh mắt anh ta lướt qua n.g.ự.c cô gái nơi bị đ.â.m thủng.
Làn da tái nhợt dưới ánh nắng gần như trong suốt, lộ ra đường cong nhẹ khẽ phập phồng.
Khiến người ta không khỏi nảy sinh liên tưởng...
Anh ta vô thức nhíu mày, siết chặt ngón tay đang đeo nhẫn.
“Đem theo một chiếc váy mới.”
Anh ta nói.
Trác Tinh cúp máy, quay đầu nhìn về phía chiếc xe.
Người đàn ông trong đó vẫn chưa tỉnh.
Bình xăng còn nguyên, không có dấu hiệu rò rỉ hay sắp phát nổ.
Anh ta cụp mắt, xoay nhẹ chiếc nhẫn trên tay, lặng lẽ bước đi.
Vu Duyệt tỉnh dậy trong nhà mình.
Đầu cô nặng trĩu, mơ hồ cảm thấy hình như buổi trưa mình đã “lên gặp tiên tổ” rồi...
Sau đó thì sao nhỉ?
Cô vỗ vỗ cái đầu choáng váng của mình.
Không nhớ được...
Cảm giác trời đất xoay chuyển khiến cả người cô trở nên nhẹ bẫng.
Cả ngày hôm nay, ký ức của cô rối loạn như tơ vò.
Nhà rất yên tĩnh, khi gió đêm thổi qua, căn phòng trống trải chẳng mang chút hơi người.
Vu Duyệt bật tivi cho có tiếng, rồi nhấp một ngụm nước đường đỏ trên bàn, cố gắng sắp xếp lại những gì đã xảy ra.
Cô mở phần ghi chú trong điện thoại, bắt đầu ghi lại ký ức rời rạc:
Học sinh nhảy lầu, bác bảo vệ và học sinh hôn mê, đến trường của Tiểu Thần...
Vu Duyệt dừng tay, nhớ đến bức ảnh cậu thiếu niên bị treo trước cửa phòng hiệu trưởng.
“Trác Tinh...”
Cô khẽ đọc cái tên ấy, và nhận ra mình đã gõ hai chữ đó vào ô tìm kiếm.
Cô tưởng sẽ chẳng ra kết quả gì —
Dù sao cũng không phải người nổi tiếng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hàng loạt tiêu đề luận văn và tin tức hiện ra, cùng những giải thưởng mà anh từng nhận.
Vu Duyệt bấm vào xem, nhưng không hề thấy bức ảnh nào có anh. Người cầm cúp đều là một ông già vui vẻ — có lẽ là giáo sư hướng dẫn.
“...”
Nhớ lại đôi mắt điềm đạm kia — Không đi nhận giải, dường như cũng chẳng có gì lạ.
Vu Duyệt lại đọc thêm nhiều tin về Trác Tinh.
Mỗi bài báo, mỗi mẩu tin đều có hai chữ “thiên tài”.
Nhưng tất cả tin tức ấy đều dừng lại ở một thời điểm...
Ba mươi năm trước.
Anh ta mất tích.
“Có lẽ ông trời công bằng thật — những người làm kinh diễm thời đại, thường bị lấy đi trước khi người khác kịp nhận ra.”
Câu kết trong một bài viết viết như vậy.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Vu Duyệt đặt điện thoại xuống, nhìn qua lỗ nhòm.
Là dì Lý ở tầng trên, trên tay còn cầm một túi nilon trong suốt đựng vài quả trứng gà.
Thấy không có gì lạ, cô mở cửa.
“Tiểu Vu à, cảm ơn cháu lúc nãy nhé.”
“?” Vu Duyệt ngẩn ra.
Cô vẫn ở nhà suốt mà?
“Cháu thật tốt bụng.” Dì Lý nhìn cô bằng ánh mắt hiền hậu, “May có cháu giúp dì khiêng mấy thùng hàng lên, chứ không thì dì chắc trẹo lưng rồi.”
Vu Duyệt c.h.ế.t lặng.
“Lúc nãy” — dì ấy nói vậy sao?
Giọng dì ấy vẫn tiếp tục vang lên:
“Dạo này cháu gầy đi nhiều, sắc mặt cũng không tốt lắm.”
Dì Lý lấy trứng ra:
“Đây là trứng gà quê nhà gửi lên, cháu lấy mà ăn nhé.”
“Dì... dì Lý...” Giọng Vu Duyệt run rẩy, “Dì nói là... khi nào cháu giúp dì cơ?”
“Ngay mười phút trước, ở cổng khu chung cư mà?”
Tiễn dì đi rồi, Vu Duyệt ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường màu xanh hình quả bơ.
10:10.
Đó là thời điểm cô thường về nhà từ bệnh viện.
Sáng nay cô chỉ xin nghỉ nửa ngày.
Vậy chiều nay... cô đã đi làm thật sao?
Ký ức mù mịt như sương, thỉnh thoảng lóe lên vài hình ảnh rõ ràng, nhưng ngay sau đó lại tan biến.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo lên.
Là Lý Hiểu Hiểu.
Cô bắt máy.
“Alô, Tiểu Duyệt~”
Giọng bên kia vẫn tươi vui: “Cảm ơn cậu đã giới thiệu cuốn sách chiều nay nhé! Tớ đang lo lắng vì kỳ thi, cậu đúng là cứu tinh đó.”
“...Tớ... chiều nay có đi làm sao?” Vu Duyệt bàng hoàng — trong trí nhớ cô hoàn toàn không có chuyện đó.
“Cậu nói gì thế, như người chưa tỉnh ngủ ấy.” Hiểu Hiểu đáp, giọng đầy thắc mắc.
Cùng lúc đó, tivi vang lên bản tin:
【Được biết, ngôi sao Trịnh Hinh Kiều đã gặp t.a.i n.ạ.n tại phim trường chiều nay, hiện đã được đưa vào bệnh viện, sống c.h.ế.t chưa rõ...】
Màn hình chiếu cảnh người phụ nữ mặc váy trắng, n.g.ự.c nhuốm máu, bất ngờ bị một thanh sắt nhọn xuyên qua người.
Gương mặt cô ta méo mó, tràn đầy kinh hoàng.
Máu, ống thép, lồng n.g.ự.c bị xuyên thủng——
“...Ọe!”
Vu Duyệt không kìm được, nôn khan.
Cô nhớ ra rồi!
Cô nhớ hết rồi!
Người bị đ.â.m xuyên n.g.ự.c đó — chính là cô!
Nhưng cô không c.h.ế.t.
Trên người thậm chí chẳng còn một vết thương nào!
Vết thương biến mất...
Vu Duyệt cầm con d.a.o gọt trái cây trên bàn, rạch mạnh lên cổ tay —
Máu tuôn trào, nhưng chỉ trong chốc lát, nó ngừng hẳn.
Vết rách màu hồng khép lại, như có những xúc tu bò trườn, dần dần liền lại.
Ngoài vệt m.á.u khô, cô thậm chí không cảm thấy đau.
Cơ thể này...
Cơ thể này...
Vu Duyệt quỳ sụp xuống, lại nôn khan.
“Alô? Tiểu Duyệt, cậu sao thế?”
Vu Duyệt run rẩy cầm điện thoại, “Hiểu Hiểu...”
Cô bật khóc: “Cơ thể tớ... lạ lắm...”
Nức nở từng tiếng: “Có lẽ... tớ không còn là người nữa rồi...”
“Ngốc à,” Hiểu Hiểu nhận ra giọng cô bất thường, “Chiều nay chúng ta vẫn nói chuyện vui vẻ mà.”
Đúng thế...
Thứ đó — mang khuôn mặt cô, giọng nói của cô — đang sống giữa bạn bè cô, chẳng ai nhận ra.
Vu Duyệt không kìm nổi nữa.
Một cơn buồn nôn ập đến, dạ dày quặn thắt.
“Ọe——”
Cô chạy vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn khan.
Dịch vị, nước bọt và nước mắt trào ra cùng nhau.
“Ọe——”
Cô nôn mãi, như muốn móc cả dạ dày ra.
Cảm giác ấy như thể — sau khi mất tích thật lâu, bạn trở về, thấy gia đình, bạn bè, tất cả đều như xưa.
Không ai biết rằng —
Đã có một thứ khác, đội lốt bạn, sống giữa họ bấy lâu!
Rất nhanh, cô nôn không nổi nữa.
Bởi ngay cả phản ứng “buồn nôn” ấy cũng bị rút khỏi cơ thể cô rồi.
Nước mắt khô cạn trên má.
Cô cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể đang tràn trề sinh khí — khỏe mạnh hơn bao giờ hết.
Nhưng...
Đó là cái giá bằng mạng của người khác.
Ba sinh mạng — đổi lấy cô, một con quái vật hoàn mỹ.
Chỉ để tạo ra một “vỏ bọc” hoàn hảo?
Nước mắt chẳng thể rơi thêm giọt nào.
Bên ngoài, Hiểu Hiểu đã cúp máy.
Ti vi vẫn vang tiếng rì rì.
Vu Duyệt bỗng thấy tất cả thật nực cười.
Cô bị “nuôi lớn” như heo vậy —
Nuôi cho trắng trẻo béo tốt, rồi g.i.ế.c một phát.
Ngón tay chạm đến chiếc nhẫn kia.
Cô hoàn toàn tin — đó chính là nơi “Nó” tồn tại.
Vương Tiểu Như từng nói: linh hồn sẽ quanh quẩn nơi mình c.h.ế.t, trừ khi có vật dẫn.
Vật dẫn có thể là người bị nhập xác — hoặc một chiếc nhẫn.
Cô chạy về phòng khách, nhìn con d.a.o rơi dưới đất.
Cắt bỏ, tách rời, thoát khỏi...
Những từ đó hiện lên trong đầu.
Nhưng khi cô cúi xuống, đầu ngón tay vừa chạm vào lưỡi d.a.o lạnh băng,
Thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Vu Duyệt cầm d.a.o bước đến, nhìn qua mắt mèo, rồi lạnh mặt mở cửa——
“Bảo bối.”
“Chát——” Cùng lúc người đàn ông mở miệng, cái tát của cô giáng thẳng vào mặt hắn.
Lực mạnh đến mức đầu hắn bị hất sang một bên chín mươi độ.
“Bảo bối, em——” hắn vừa nói.
“Chát——”
Vu Duyệt không chút biểu cảm, lại vung tay tát thêm một cái.
Rồi trong ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, cô lạnh giọng: “Anh thật sự... thèm được làm người đến vậy sao?”
“Bảo bối, em đang nói gì thế?” Lý Duy ngơ ngác bước vào, “Anh lo cho em lắm, vừa nghe Hiểu Hiểu nói em không ổn liền chạy đến.”
Cơ thể Vu Duyệt dần mềm nhũn, đầu tựa vào n.g.ự.c hắn, nức nở không ngừng.
Rồi bàn tay trái cầm d.a.o của cô giơ lên —
Miệng lại lặp lại câu hỏi ấy:
“Anh thật sự muốn làm người đến thế sao, Trác Tinh?”
Cô vung d.a.o c.h.é.m xuống.
