[xuyên Không] Sau Khi Xuyên Vào Phim Kinh Dị, Tôi Bị Nam Chính Nhắm Tới Rồi - Chương 74: Ngoại Truyện 1 (nhánh If, Cân Nhắc Trước Khi Đọc) (3)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 18:01
Anh cúi xuống, đưa tay đỡ cô gái đang nằm sấp trên mặt đất dậy: “Không được đâu, Vu Duyệt.”
Trác Tinh rút ra khỏi miệng cô một khỏi đoạn tay quỷ ngắn ngủi, giọng khẽ khàng: “Không được ăn, bẩn lắm.”
Vừa nói, anh vừa khẽ rạch cổ tay mình, giơ lên trước mặt cô. Những giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống, nở bung như hoa anh túc, rực rỡ và mê hoặc.
Trác Tinh dường như chẳng cảm thấy đau, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười vô hại, giọng trầm thấp mà dụ dỗ: “Chúng đâu có thơm bằng anh, đúng không?”
Ánh mắt anh nhuốm màu độc chiếm, chẳng chút che giấu.
Anh mãi mãi là một con quái vật—một kẻ chỉ muốn chiếm trọn cô gái của mình. Trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực của Trác Tinh lóe lên, rồi trầm thấp nói: “Tha thứ cho lòng ích kỷ của anh nhé, Vu Duyệt.”
Bị hơi thở của anh dẫn dụ, Vu Duyệt ngừng giãy giụa. Người đàn ông trước mắt rõ ràng “ngon miệng” hơn hẳn. Nhưng cô không thích nhìn thấy anh tự làm mình tổn thương.
Cô cố nhịn, nuốt xuống thứ nước dãi tràn ra khỏi miệng, nghiến c.h.ặ.t răng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ—phải ăn thứ khác. Ăn thật nhiều, thật thỏa thích, không cần kiềm chế.
Ánh mắt cô lại trôi về phía miếng “thức ăn” trên đất. Vu Duyệt giương nanh múa vuốt.
Đúng lúc ấy, một bác sĩ nữ mặc áo blouse trắng bước đến:“Trác Tinh.” Cô gọi tên anh.
Tai Vu Duyệt khẽ động—cái tên này quen quá. Trong cơ thể cô, dường như có thứ gì đó muốn thức tỉnh.
Trác Tinh quay đầu lại, ánh mắt thoáng chạm vào vạt áo blouse trắng.
Trong bệnh viện này, chưa từng có ai gọi anh bằng cái tên ấy. Giọng nói thanh trong ấy vang lên, khiến anh thoáng hoảng hốt.
Anh lại nhìn thấy cô gái buộc tóc thấp, khoác blouse trắng, đứng trong ánh sáng—chính là dáng vẻ mà Vu Duyệt từng có. Khuôn mặt tròn mềm, đôi mắt đen láy, bờ môi đỏ mọng...
Nhưng khi ngẩng đầu lên, gương mặt ấy đã biến thành người khác. Ánh mắt anh lập tức trầm lạnh.
“Em… em có thể gọi anh như vậy không?” cô bác sĩ hỏi, hơi run.
Không được.
Anh muốn nói thế.
Nhưng lại nhớ đến lời Vu Duyệt từng dặn—
“Phải sống thật tốt.”
Bao gồm cả việc đối xử hòa nhã với đồng nghiệp.
Vì thế, anh nở nụ cười lịch sự, giọng điềm đạm: “Xin lỗi, tôi vẫn quen được gọi là bác sĩ Trác hơn.”
Cô bác sĩ ngẩn người nhìn anh, đến khi hoàn hồn mới nhận ra mặt mình đỏ bừng. Bác sĩ Trác… chưa từng mỉm cười với ai như vậy.
Lúc ấy, Vu Duyệt cảm giác bàn tay đặt trên người mình đã buông lơi. Cô liền ngậm lấy đoạn tay đứt, ôm theo miếng “thức ăn” bị c.ắ.n dở, lom khom chạy trốn đi thật nhanh.
Cô cuối cùng cũng có thể ăn uống thỏa thích rồi!
Chạy vội vã như sợ ai đó đuổi theo. Người đàn ông ấy luôn không cho cô ăn đồ bên ngoài.
Nhưng lần này anh không đuổi theo. Vu Duyệt không còn ngửi thấy mùi của anh. Có lẽ anh vẫn đang nói chuyện với người khác, hoặc có thể là vì cô chạy quá nhanh.
Cô chẳng nghĩ nhiều—chỉ thấy vui. Cuối cùng có thể thoải mái cắm sâu răng vào thức ăn, không cần e dè, không cần sợ làm tổn thương người đàn ông ấy.
Bởi trong lòng cô luôn có một tiếng nói—anh không phải là thức ăn.
Vu Duyệt ngồi xổm dưới gốc cây đa gần đó, thả miếng “lương khô” trong tay xuống, cắm đầu xé nát cái tay quỷ trong miệng.
“Vu Duyệt.” Giọng người đàn ông vang lên, anh đã phát hiện ra cô.
Cô sợ bị cướp mất đồ ăn, nên cúi đầu ăn càng dữ dội hơn. Mùi của anh đến gần, cùng với mùi của người phụ nữ mặc áo trắng kia.
“Vu Duyệt.”
Trác Tinh nhìn cô gái gần như trong suốt trước mặt, gọi tên cô.
Anh không hiểu vì sao cô lại trốn đi, vì sao lại cố chấp với thứ bẩn thỉu trên mặt đất như thế. Chẳng lẽ trong mắt cô, anh còn không bằng những tiểu quỷ yếu ớt ấy sao?
Nhưng cô chẳng đáp, vẫn say sưa gặm nhấm bàn tay khô quắt, như thể đó là món ngon nhất trần đời.
Hắc khí từ bàn tay quỷ tỏa ra, quấn quanh cơ thể cô.
Dáng người mảnh mai ấy chập chờn trong bóng đen, móng tay đen sì cắm sâu vào khúc thịt lạnh.
Cô chẳng còn chút lý trí nào—chỉ còn lại bản năng điên loạn, xé rách thân thể của quỷ.
Cảnh tượng ấy khiến lòng Trác Tinh đau nhói. Anh khẽ cúi người, xoa đầu cô: “Về nhà thôi.”
Anh hối hận vì đã dẫn cô ra ngoài.
Cảm nhận được cái chạm ấy, cô ngẩng đầu, miệng vẫn ngậm nửa ngón tay, đôi mắt mơ hồ nhìn anh.
Trác Tinh nghiêng người hôn lên trán cô. Anh muốn tin cô ngẩng đầu là vì nghe hiểu lời gọi của mình—nhưng không phải. Anh khẽ thở dài, ánh mắt rơi xuống ngón tay trong miệng cô, dần tối lại.
“Nghe lời, nhả ra nhé.” Anh dịu giọng dỗ dành. “Cái này không ngon đâu, ăn rồi sẽ ngu đi đó.” Ngay cả bản thân anh cũng thấy lời nói ấy thật buồn cười.
Hơi thở cô đã vấy bẩn bởi mùi m.á.u hắc ám. Trác Tinh nắm lấy ngón tay kia, cố kéo ra khỏi miệng cô.
Nhưng Vu Duyệt c.ắ.n c.h.ặ.t, đôi mắt tròn xoe trừng anh, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Anh bật cười khẽ—cô đang bảo vệ thức ăn sao?
Anh đành buông tay, đứng dậy, xắn tay áo lên.
Vết thương trên cổ tay chưa kịp liền da, m.á.u vẫn rịn ra từng giọt.
Vu Duyệt không thể cưỡng lại mùi hương ấy, cũng ngẩng đầu nhìn theo.
Đúng lúc đó, có người chen vào giữa hai người:
“Bác sĩ Trác, anh không sao chứ?”
Vu Duyệt hít hít mũi—là mùi quen thuộc. Người phụ nữ mặc áo trắng. Cô ta nhìn không thấy cô, chỉ nói chuyện với người đàn ông.
Vu Duyệt mờ mịt nhìn người phụ nữ cúi xuống, nâng cánh tay anh, để lộ vết thương dài mảnh. Cô ta lục túi tìm thứ gì đó, nói là để băng bó.
Vu Duyệt không hiểu, nhưng cảm nhận được đối phương không có ác ý. Thế mà khi thấy người phụ nữ cúi đầu xử lý vết thương cho anh, n.g.ự.c cô lại nhói lên—một cảm giác lạ lẫm, chát đắng và đau đớn.
Cô thấy khó chịu, buông miếng “đồ ăn”, vò đầu bứt tai, phát ra những tiếng gầm gừ thấp nhỏ.
Đó là thức ăn của cô.
Người đàn ông kia là của cô.
Ý nghĩ ấy đột nhiên bùng lên.
Bất an và ghen tức cuộn trào. Cô ngẩng đầu, lao vào lòng anh, c.ắ.n mạnh lên vai anh.
Cô không nhận ra người phụ nữ kia đã bị anh đẩy ra,
chỉ càng c.ắ.n sâu hơn, điên cuồng hơn.
Trác Tinh ôm c.h.ặ.t lấy cô, giọng khẽ run: “Sao thế?”
Anh biết mình chẳng thể chờ được câu trả lời, chỉ khẽ vuốt dọc sống lưng cô, cảm nhận hơi lạnh lan ra từ da thịt cô.
Rồi anh nghe thấy—một giọng nói.
Rõ ràng, mang theo nức nở:
“Trác Tinh, của em.”
Anh nghe thấy giọng nói của Vu Duyệt.
Không phải tiếng gầm, không phải lời vô nghĩa—
là lời gọi, là tên anh.
Đôi mắt Trác Tinh mở lớn, ươn ướt.
Giọng anh run run:
“Vu Duyệt, nói lại lần nữa đi.”
Cô nới lỏng răng, khẽ l.i.ế.m vết m.á.u trên vai anh:
“Trác Tinh, của em.”
Giọng mềm mại như gió, rơi vào tai anh, anh chẳng còn để tâm đến cơn đau trên vai—chỉ ôm cô thật c.h.ặ.t, như sợ mất đi lần nữa.
Ông trời dường như cuối cùng cũng nghe thấy lời cầu nguyện của anh. Vu Duyệt… cuối cùng cũng đáp lại anh rồi.
Anh hôn lên khóe môi cô, nếm vị mằn mặn, ánh mắt anh khắc sâu từng đường nét gương mặt ấy.
Nhưng chỉ chốc lát sau, cô lại trở về dáng vẻ vô hồn.
Trác Tinh chậm rãi buông cô ra, siết c.h.ặ.t bàn tay nhỏ nhắn ấy. Không sao. Anh nghĩ. Anh sẽ chờ.
Chờ đến ngày Vu Duyệt nhớ lại tất cả.
Bởi bây giờ—họ có vô tận thời gian để chờ đợi.
