Xuyên Không: Ta Gả Cho Đại Phản Diện - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:03
8
Từ ti hoa phòng trở về, sắc mặt Ngô Cẩn cứ âm trầm suốt cả quãng đường.
Hộp gấm trong tay bị hắn trực tiếp ném thẳng vào n.g.ự.c ta:
“Hôm nay hạ triều sớm, tiện đường mua cho nàng bộ trâm cài này.”
Ta liếc trộm sắc mặt hắn rồi mở tung hộp gấm ra.
Bên trong nằm gọn gàng một bộ trang sức phỉ thúy nước trong vắt.
Sợt nhớ lại sáng nay lúc bước chân ra cửa, Ngô Cẩn từng ngập ngừng hỏi ta thích loại trang sức gì.
Ta khi đó chỉ tiện miệng đáp lại một câu, không ngờ hắn lại thực sự ghi tạc tận đáy lòng.
Ta cài cắm bộ trang sức lên đầu xong xuôi, bước chân vào trong phòng bếp, liền bắt gặp Ngô Cẩn đang mặt nặng mày nhẹ đứng nấu cơm.
Ta rón rén bước tới gần, định bụng từ phía sau ôm chầm lấy vòng eo của hắn.
Lại bị hắn lặng lẽ né tránh một cách không dấu vết.
“Ta đeo có đẹp không?”
Vất vả lắm mới chớp được khoảng trống lúc Ngô Cẩn không bận rộn gì, ta bèn kéo lấy tay áo hắn, cất lời.
Sắc mặt Ngô Cẩn vẫn lạnh ngắt như băng, thế nhưng một mảng phấn hồng đã sớm bay phấp phới lên tận gò má.
Ánh mắt hắn nhìn ta đong đầy vẻ kinh diễm:
“Đẹp. Sắc phỉ thúy này càng tôn lên vẻ xinh đẹp của nàng.”
Ta mỉm cười định đưa tay ra nắm lấy bàn tay hắn, nhưng lại một lần nữa bị hắn tránh phắt đi.
“Khói bếp trong này nặng lắm, nàng ra ngoài phòng khách ngồi chờ ăn là được rồi.”
Tên này lại bắt đầu giở trò trốn tránh ánh mắt của ta rồi đây.
Ta kiễng chân lên, áp sát nâng khuôn mặt hắn hôn chốc một cái rõ kêu.
Chỉ là chẳng ngờ sau khi dọn cơm lên bàn, tên này vẫn cứ giữ nguyên cái bộ dạng mặt lạnh như tiền ấy.
Ba món một canh đã được Ngô Cẩn dọn ngay ngắn lên bàn, thế nhưng vị sư phụ họ Ngô vất vả đầu tắt mặt tối nãy giờ lại chẳng hề có lấy một chút ý định động đũa nào cả.
Quăng lại một câu “Nàng ăn trước đi”, hắn liền lủi thủi không một tiếng động đi thẳng ra khu vực sân sau.
Ta cầm lấy một miếng hoành thánh chiên giòn vừa nhai tóp tép vừa đi theo.
Bước ra đến sân sau, liền phát hiện ra tên này đang mang cái bộ mặt lạnh băng, ngồi cặm cụi vò giặt chiếc áo lót hồi sáng ta để quên.
Những ngón tay thon dài của Ngô Cẩn khẽ lướt qua họa tiết đôi uyên ương thêu trên chiếc yếm màu tím, làm ta thẹn thùng đến mức mặt mũi nóng bừng lên.
“Tướng công không chịu ăn cơm sao?”
Ngô Cẩn dứt khoát quay phắt đầu đi thẳng sang hướng khác.
“Cục tức dồn đầy bụng thế này thì no ngang rồi còn gì nữa.”
9
Ta lon ton chạy tới ôm chầm lấy cánh tay Ngô Cẩn rồi kéo ngồi xuống, mở miệng là tuôn một tràng giải thích.
“Ai bảo là ta thích kẻ eo dẻo dai đâu chứ…”
Lời vừa ra đến nửa chừng, ta ngẩng phắt đầu lên thì thấy trong khóe mắt Ngô Cẩn lúc này đã ngấn đầy những nước là nước:
“Thế mà tối qua chính miệng nàng còn khen ta lắc dẻo lắm cơ mà!”
“…”
Tiêu đời ta rồi.
Ngô Cẩn phũ phàng rút cánh tay mình ra khỏi khuỷu tay ta, thần sắc trông còn lạnh lẽo hơn lúc trước mấy phần.
Cả vành mắt lẫn sống mũi đều vì khóc lóc mà đỏ ửng lên, nhìn qua lại càng thêm phần tủi thân đáng thương.
“Thanh Hòa cô nương không cần phải nhọc công giải thích nữa đâu, ta đều hiểu rõ cả mà.”
Nói dứt câu xanh rờn đó, Ngô Cẩn cúi đầu tự lau khô nước mắt, rồi lại lủi thủi ngồi thụp xuống tiếp tục mặt lạnh lùng giặt chiếc yếm.
Hiểu cái quái gì cơ chứ?
Ta đành ngồi xổm xuống một bên, lẳng lặng nhìn hàng lông mi thanh tú của hắn cứ run rẩy không ngừng.
Khuôn mặt hắn lúc này đã đỏ lựng lên đến tận mang tai.
“Cái thân thể tàn tạ thế này mà lại có thể được Thanh Hòa cô nương chiếu cố và yêu thích, ta thật sự vô cùng vinh hạnh.”
Ta tức đến mức suýt chút nữa ngã ngửa ra đất.
Tên ngốc này vắt óc suy nghĩ cả buổi trời mà lại ngẫm ra được cái kết luận trớt quớt này đấy à?
“Ngô Cẩn! Ta thích chàng! Ta chỉ thích mỗi mình chàng thôi! Người khác có đẹp đến mấy, eo có dẻo đến đâu thì cũng chẳng có nửa xu liên quan gì đến ta cả! Chàng có hiểu chưa hả!”
Đôi mắt đen thẳm như hắc diệu thạch của Ngô Cẩn trừng trừng nhìn thẳng vào mặt ta, ngây người ra hồi lâu không hề dời đi.
Ta đang giận tím người, nói xong liền trừng mắt lườm hắn một cái rồi quay ngoắt người đi thẳng một mạch về phòng.
Đến tận cửa phòng rồi mà vẫn không nhịn được thói quen quay đầu liếc nhìn hắn thêm cái nữa.
Trong tay Ngô Cẩn lúc này đang siết c.h.ặ.t chiếc yếm màu tím nhăn nhúm, trên gương mặt tuấn tú bỗng nở một nụ cười ngốc nghếch đến lạ thường.
Đồ ngốc nghếch.
Ta quay người bước vào, khóe môi cũng không kìm được mà cong tít lên.
Khi trăng đã treo lơ lửng giữa đỉnh đầu, vị tổ tông khó chiều này cuối cùng mới chịu lề mề ăn xong bữa tối.
Ta cầm theo chiếc áo vừa tự tay thêu xong bước đến bên cạnh Ngô Cẩn.
“Hôm nay không cẩn thận lỡ tay chọc cho chàng giận dỗi, đây là món quà tạ lỗi bồi thường cho chàng đấy.”
Ngô Cẩn đón lấy chiếc áo được khâu vá xiêu vẹo méo mó, trong đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc ngỡ ngàng.
Mặt ta đỏ bừng lên, đành giả vờ dữ dằn lên tiếng đe dọa:
“Nữ hồng của ta vốn dĩ chỉ có thế thôi đấy! Chàng cấm không được phép chê bai đâu đấy! Ngày mai phải ngoan ngoãn mặc ngay vào cho ta!”
Trong ánh mắt Ngô Cẩn lúc này ngập tràn sự kinh ngạc lẫn mừng rỡ khôn tả, đến cả giọng điệu khi cất lời cũng run lẩy bẩy.
“Được, món quà Thanh Hòa tặng, ta nhất định sẽ trân trọng cất giữ kỹ càng.”
Đêm hôm đó, Ngô Cẩn vậy mà lại chủ động quyến rũ, tìm đến ta để ân ái mặn nồng.
Sau đó hai chúng ta cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy nhau chìm vào giấc ngủ sâu.
Thế nhưng đến giữa nửa đêm, Ngô Cẩn lại bị tiểu thái giám trực ban ở Dưỡng Tâm Điện hốt hoảng gọi đi mất.
