Xuyên Không: Ta Gả Cho Đại Phản Diện - Chương 8

Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:04

“Tạ ơn hảo ý của Thái hậu, chỉ là vị trí của Hạ thị vệ đây, nô tì tự biết bản thân trèo cao không tới.”

Thái hậu đương nhiên không dễ dàng gì buông tha cho ta rời đi ngay lập tức.

Bà ta sai người bố trí cho ta ở tạm trong một tòa thiên điện, bề ngoài thì ra vẻ đãi ngộ rất mực chu đáo, nhưng thực chất bên trong lại là giam lỏng.

Bà ta đang đ.á.n.h cược.

Đánh cược xem Ngô Cẩn đối với con nhóc thối tha là ta đây liệu có còn chút vương vấn tình cảm nào thật lòng hay không.

Ta thong dong tự tại tận hưởng những ngày tháng rảnh rỗi ở Thọ Khang Cung.

Thái hậu hoàn toàn không thể ngờ được rằng, sự sắp đặt này lại vừa vặn hợp ý ta đến thế.

18

Ba ngày sau, buổi lễ vây săn mùa thu diễn ra đúng như lịch trình dự kiến.

Ta cũng được Thái hậu cho phép mang theo theo hầu sát giá.

Ngô Cẩn đứng sát ngay cạnh vị trí của Hoàng đế, sắc mặt hắn trông đã hồng hào và có sức sống hơn trước rất nhiều.

Chỉ là ánh mắt có phần hơi tán loạn, thần trí đôi chỗ lơ đễnh.

Phía bên đoàn ngự giá của Thái hậu chướng khí rợp trời với vô số nghi vệ túc trực nên hắn từ xa hoàn toàn không nhìn thấy ta.

Chẳng mấy chốc, màn ám sát đã được dự báo từ trước cuối cùng cũng chính thức xảy ra.

Những kẻ xông đến lần này tuyệt đối không phải là đám tôm tép ô hợp dạo trước.

Mà là chính quy quân đội đã được Vĩnh Vương cất công huấn luyện ròng rã suốt năm năm trời.

Bởi vì kế hoạch chiêu binh mãi mã của Vĩnh Vương vẫn luôn được tiến hành trong vòng bí mật tối đa nên quy mô thực tế không tính là quá lớn.

Nếu đem ra đối đầu trực diện với cấm vệ quân trong cung, thoạt đầu ngó qua thì chẳng có mấy phần thắng.

Thế nhưng, bố cục phòng thủ kiên cố của cấm vệ quân lại bị nắm thóp như thể đã sớm bị kẻ gian bán đứng từ trước, khiến đại cục trong chớp mắt hoàn toàn vỡ trận, thua chạy dài không còn mảnh giáp.

Một mũi tên độc nhọn hoắt xé gió phóng thẳng về phía Hoàng đế.

Ngay lập tức bị một vị thị vệ đứng ngay bên cạnh vung kiếm gạt bay.

Khuôn mặt đó đối với ta không hề xa lạ chút nào, chính là Hạ Quân Tư.

Lúc này Ngô Cẩn mới sực bừng tỉnh khỏi cơn ngơ ngẩn, thân hình uyển chuyển lập tức lao v.út lên trước che chở.

Ta nín thở căng thẳng chăm chú dõi theo từng diễn biến kịch tính đang diễn ra ngay trước mắt.

Bỗng nhiên một cơn đau nhói buốt lạnh truyền tới từ phía sau gáy.

Ý thức của ta tối sầm lại rồi ngất lịm đi.

Trong cơn mê man mờ mịt, bên tai văng vẳng tiếng ai đó đang hô hoán hoảng loạn:

“Bản đồ phòng thủ là giả! Mau bắt giữ Hứa Thanh Hòa lại cho ta!”

19

Khi ta lơ mơ tỉnh lại, liền phát hiện ra bản thân đã bị nhốt c.h.ặ.t trong một cỗ lều vải kín mít, hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi mảy may.

Ngô Cẩn đang đứng ngay trước mặt ta với tinh thần vô cùng tỉnh táo minh mẫn, đâu còn mảy may dấu hiệu mệt mỏi rã rời như khi ở bãi săn lúc trước.

“Dám đút lót tiểu Cục Tử, sai cậu ta lén dùng cao dán Mạn đà la để chuốc t.h.u.ố.c mê ta sao? Hứa Thanh Hòa, chiêu trò này đúng là chỉ có nàng mới nghĩ ra nổi.”

Tiểu Cục T.ử chính là cậu đồ đệ nhỏ tì tẩn bên cạnh Ngô Cẩn.

Ta gượng gạo nở một nụ cười vừa trơ trẽn vừa nịnh nọt.

“Chẳng phải vì ta sợ chàng cứ ôm đồm tự mình xông pha nơi hiểm nguy đấy ư.”

Mặc dù tiểu Cục T.ử cậu nhóc này tuy có lúc nhận tiền mà vẫn thả bồ câu gạt ta, nhưng thời điểm then chốt tính ra vẫn rất có ích.

Ít ra vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã kịp thời ra tay cứu nguy cho Ngô Cẩn.

“Chẳng lẽ nàng không sợ mất mạng sao? Vậy mà dám gan lớn tày trời một mình một ngựa xông thẳng vào Thọ Khang Cung!”

“Rốt cuộc nàng có từng nghĩ tới hậu quả lỡ như nữ nhân đó không thèm tin tưởng nàng, hoặc nhân lúc trở mặt ra tay kết liễu nàng luôn thì nàng phải tính sao đây hả?”

Vành mắt Ngô Cẩn đỏ ngầu lên, ánh mắt nhìn ta mang theo một sự cố chấp đến cực đoan.

“Thanh Hòa, rốt cuộc nàng bắt ta phải làm sao với nàng đây hả?”

Ngô Cẩn cách đó không lâu vừa nhận được tin mật báo, đại quân phản tặc của Vĩnh Vương đã bí mật áp sát ngay bên ngoài cổng thành.

Chúng định bụng sẽ tung đòn quyết định chớp nhoáng ngay tại bãi săn.

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng đâu vào đấy, duy chỉ còn thiếu mỗi tấm bản đồ bố trí phòng thủ của cấm vệ quân.

Ý định ban đầu của Hoàng đế là cố tình tung ra một bản đồ giả mập mờ để dụ Vĩnh Vương sập bẫy.

Thế nhưng ai sẽ là người đứng ra mang tấm mồi giả này dâng lên đối phương thì hai người họ vẫn chưa tìm được phương án vẹn toàn.

Nhưng Ngô Cẩn tuyệt đối không thể ngờ tới, ta lại dám cả gan một mình diện kiến thiên t.ử, tự nguyện xin gánh vác trọng trách này.

Một tiểu cung nữ ôm mối hờn căm thù ghét thấu xương đối với tên thái giám đối thực bấy lâu nay, chắc chắn sẽ khiến Thái hậu lơ là cảnh giác tối đa.

Và điều kiện trao đổi của ta chính là, phải bảo đảm tuyệt đối an toàn cho Ngô Cẩn.

Bất kể bản thân ta có sống sót qua kiếp nạn này hay không, sau cùng cũng phải thả cho Ngô Cẩn bình an rời khỏi chốn hoàng cung sâu thẳm này.

Ta hiểu rõ hơn ai hết, dẫu cho hắn có trung thành tận tụy với Hoàng đế đến đâu, thì cõi thâm cung ăn thịt người này cũng chẳng còn lưu lại chút luyến lưu nào trong lòng hắn nữa.

Ngô Cẩn vươn tay dùng lực bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta.

“Hứa Thanh Hòa, đời này kiếp này nàng đừng hòng mơ tưởng đến chuyện trốn khỏi bên cạnh ta nữa.”

Ta cúi đầu khẽ l.i.ế.m nhẹ lên đầu ngón tay hắn, vô cùng thỏa mãn nhìn gương mặt hắn lại một lần nữa đỏ bừng vì thẹn thùng.

“Đúng lúc ta cũng đang cầu mà không được đây này.”

HẾT -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.