Xuyên Không Thành Người Vợ Đã Mất Của Sĩ Quan - Chương 201: Triển Khai Cứu Hộ
Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:17
Đôi mắt của Triệu Quang Minh vằn tia m.á.u, giữa lông mày cũng lộ vẻ mệt mỏi, nhưng ông biết bây giờ mình không thể nghỉ ngơi, thời gian là vàng bạc. Thời gian vàng để cứu hộ vô cùng quan trọng. Hơn nữa... lúc này Triệu Quang Minh tràn đầy lòng biết ơn đối với vợ chồng Tần Tranh. Cảm ơn vợ của Tần Tranh, tức đồng chí Lâm Thư Miên, đã có thể dự báo trước sự xuất hiện của động đất. Cũng cảm ơn Tần Tranh đã đến huyện để báo cho ông biết. Đương nhiên, ông cũng thầm cảm thấy may mắn vì mình đã nghe lời Tần Tranh mà chuẩn bị trước. Nếu không... nếu ông không biết gì cả, động đất cứ thế đột ngột ập đến, hậu quả thật không dám tưởng tượng. Thậm chí cái ghế lãnh đạo huyện này của ông cũng không cần ngồi nữa rồi.
Còn bây giờ... ông đã triển khai trước, tránh được những tổn thất lớn về tính mạng và tài sản của nhân dân, sau này rất có thể ông sẽ được cấp trên khen ngợi, thậm chí là có hy vọng thăng tiến. Vợ chồng Tần Tranh chính là quý nhân của ông, cũng là quý nhân của toàn bộ dân làng huyện Vĩnh An này. Đương nhiên, những ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu Triệu Quang Minh. Tạm thời ông không nghĩ đến những chuyện đó, bây giờ quan trọng nhất là cứu hộ! Phải tranh thủ thời gian đi cứu hộ!
-
Bên này, khi Tần Tranh, Triệu Quang Minh, Lưu Vệ Đông dẫn người chia nhau đến các đại đội dưới quyền huyện Vĩnh An, cảnh tượng họ nhìn thấy là tất cả đều bị bùn đất vùi lấp. Hít một hơi thật sâu, Tần Tranh ra lệnh: “Lập tức cứu hộ!”
Trong khi Tần Tranh và những người khác đang cứu hộ, tại các lều bạt lánh nạn ở huyện Vĩnh An, dân làng không tài nào ngủ được nữa. Một mặt là sợ dư chấn sẽ còn xảy ra, mặt khác họ cũng đang thảo luận sôi nổi về chuyện này. Đặc biệt là khi những dân làng đi theo cứu hộ quay về nói rằng, ngôi làng nơi họ ở, tất cả nhà cửa đều bị bùn đất vùi lấp, cảm xúc của họ càng không thể kiềm chế được.
“Nhà mất rồi, phải làm sao đây, mất nhà rồi sau này chúng ta ở đâu chứ.”
“Oa oa, trong nhà tôi còn bao nhiêu chăn đệm, đều là mới làm năm nay đấy, nhà tôi còn nuôi hai con gà nữa, lần này không kịp mang chúng theo.”
“Nhà tôi cũng có không ít đồ đạc quý giá.”
Một bộ phận người đang khóc lóc, nhà cửa đối với họ là vô cùng quan trọng. Mất nhà là mất đi tổ ấm. Xây lại một ngôi nhà khó biết bao nhiêu.
“Sao lại xảy ra thiên tai như vậy chứ, sao lại cứ nhằm vào chúng ta mà xảy ra chứ.”
“Đúng vậy, mấy năm nay vất vả lắm mới khấm khá lên một chút, giờ lại trắng tay rồi.”
Đúng lúc này, Trương Hữu Vi đứng dậy lên tiếng: “Tôi biết mọi người đều rất đau lòng vì mất nhà cửa và tài sản. Nhưng tôi nghĩ, người còn sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Người còn sống là còn hy vọng, dù những thứ kia mất đi, chúng ta cũng có thể tạo dựng lại tất cả. Hơn nữa, tôi tin rằng lãnh đạo của chúng ta sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu, chắc chắn sẽ giúp đỡ chúng ta. Lần này chẳng phải nhờ các lãnh đạo sắp xếp cho chúng ta sơ tán trước nên chúng ta mới may mắn thoát nạn sao? Nếu không, rất có thể bây giờ chúng ta cũng đã biến mất cùng với ngôi nhà rồi. Nhà mất rồi không sao, chỉ cần người thân vẫn còn thì tổ ấm vẫn luôn ở đó, nhà cửa cũng có thể xây lại.”
Lời nói của Trương Hữu Vi không nghi ngờ gì đã mang đến một tia sáng trong bóng tối cho mọi người. Đúng vậy, nhờ có sự tổ chức và nhắc nhở của lãnh đạo, họ đã sơ tán trước và vẫn còn sống. Nếu không, hậu quả thật khôn lường. Mà còn sống là còn hy vọng. Những thứ khác mất đi đều có thể tạo dựng lại được. Nhờ lời cổ vũ này của Trương Hữu Vi, mọi người đã quét sạch tâm trạng bi thương trước đó, ai nấy đều rối rít cảm ơn lãnh đạo, cảm ơn vợ chồng Tần Tranh.
Bởi vì họ biết, ban đầu là vợ của Tần Tranh - Lâm Thư Miên phát hiện khả năng động đất sẽ đến, còn Tần Tranh đã lập tức trao đổi với lãnh đạo huyện. Vì vậy mới có cuộc sơ tán của họ. Thực ra chuyện này vợ chồng Tần Tranh cùng đoàn của họ lẽ ra đã rời đi từ hôm nay rồi. Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến họ. Nhưng họ vẫn làm, vì họ có lòng tốt. Và cũng chính vì lòng tốt của họ mà đã cứu được rất nhiều người.
Bên này, Trương Hữu Vi sau khi thấy tâm trạng và bầu không khí của dân làng tốt hơn thì thở phào nhẹ nhõm. Ông lặng lẽ bước vào căn nhà cấp bốn bên cạnh, nhìn người phụ nữ đang kể chuyện cho hàng chục đứa trẻ nghe, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng. Đồng chí Lâm Thư Miên này thực sự lợi hại. Không chỉ có thể dự báo trước động đất, mà sau khi phát hiện tâm trạng của dân làng không ổn, cô đã nói những lời đó với ông, bảo ông ra ngoài trấn an tâm trạng của dân làng. Lúc này, cô còn kể chuyện cho lũ trẻ nghe. Trương Hữu Vi thực sự cảm thấy cô rất phi thường.
Bên này, Lâm Thư Miên đang kể chuyện cho lũ trẻ nghe, thấy thôn trưởng Trương Hữu Vi gật đầu với mình thì biết tâm trạng của dân làng đã tạm thời được trấn an. Càng vào lúc gian nan thế này, càng phải kiên cường, càng phải giữ vững tâm trạng lạc quan. Lúc này dù đã là nửa đêm nhưng Lâm Thư Miên cũng không ngủ được. Thấy Manh Manh cùng rất nhiều đứa trẻ khác vì sợ hãi mà không ngủ được, Lâm Thư Miên đã tập hợp lũ trẻ lại và kể chuyện cho chúng nghe. Nhìn lũ trẻ nhanh ch.óng chìm đắm vào câu chuyện, vẻ sợ hãi và hoảng loạn trong mắt biến mất, Lâm Thư Miên cũng thở phào nhẹ nhõm. Tần Tranh ở tiền tuyến cứu hộ, cô cũng phải giữ vững hậu phương cho anh...
Sáng sớm hôm sau, các thị trấn xung quanh huyện Vĩnh An cũng đã biết tin mấy ngôi làng dưới quyền huyện Vĩnh An xảy ra động đất. Họ cũng lần lượt phái người đến cùng tham gia cứu hộ. Lâm Thư Miên vẫn chưa thấy Tần Tranh quay về. Tuy nhiên, qua video giám sát từ xa, cô thấy Tần Tranh vẫn đang trong quá trình cứu hộ, không dừng lại một khắc nào. Nhìn đôi mắt vằn tia m.á.u của anh, Lâm Thư Miên có chút xót xa. Nhưng bây giờ cô cũng không thể làm gì được. Lâm Thư Miên ngẩng đầu nhìn trời, may mắn thay lúc này trời đã tạnh mưa, thậm chí còn hửng nắng. Mọi thứ dường như đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
