Xuyên Không Thành Người Vợ Đã Mất Của Sĩ Quan - Chương 433: Sự Tuyệt Vọng Đối Với Người Thân**

Cập nhật lúc: 30/03/2026 15:06

Cẩu Đản? Lông mi Triệu Tình run rẩy, rốt cuộc cô ta cũng nhớ ra đó là đứa con trai tàn tật của mình.

Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ thiếu kiên nhẫn: “Nhắc đến nó làm gì? Chẳng lẽ nó c.h.ế.t rồi?”

Lời của Triệu Tình khiến đồng t.ử Triệu Lãng hơi giãn ra. Nghĩ đến Cẩu Đản đang ngồi đợi mình bên ngoài một cách ngoan ngoãn, lần đầu tiên đối với người chị này, trong mắt cậu thoáng qua vẻ thất vọng sâu sắc.

“Không phải, Cẩu Đản không c.h.ế.t. Lần trước em phát hiện Lý Kiến Quốc và mẹ Lý muốn hại c.h.ế.t Cẩu Đản, em đã đòi nuôi nó, còn bắt Lý Kiến Quốc trả tiền cấp dưỡng nữa. Đúng rồi chị, Cẩu Đản không còn ngốc nữa, nó rất ngoan ngoãn, cũng rất hiểu chuyện...”

Lời Triệu Lãng còn chưa nói xong đã bị Triệu Tình ngắt lời.

“Nó cho dù không ngốc nữa thì sao em có thể đòi nuôi nó chứ? Nó chỉ làm khổ em thôi! Tiểu Lãng, bây giờ em không phải có một mình, việc em cần làm là chăm chỉ học hành, thi cử, đỗ đại học rồi cứu chị ra ngoài. Nghe lời chị, đem đứa ngốc đó trả về đi, đừng quản nó nữa.”

Triệu Lãng hỏi ngược lại: “Cho dù là Lý Kiến Quốc có khả năng sẽ hại c.h.ế.t nó, cũng không quản sao?”

Lông mi Triệu Tình run rẩy, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Đó cũng là cái số của nó.”

Cuối cùng, Triệu Lãng rời đi. Hai chị em lần đầu tiên nảy sinh mâu thuẫn, ra về trong không vui.

“Cậu ơi~” Triệu Lãng vừa đi ra, Cẩu Đản đã ngoan ngoãn gọi cậu, đôi mắt sáng rực.

Triệu Lãng bế Cẩu Đản lên, cảm ơn vị đồng chí già kia rồi bế thằng bé rời đi. Cậu sẽ không nghe lời chị mình, Cẩu Đản, cậu nhất định sẽ không bỏ rơi nó!

***

Phía Kinh Thị.

Tần Lộ đã đỗ vào Đại học Kinh Thị. Từ khi nhận được giấy báo trúng tuyển, cô đã bắt đầu chuẩn bị cho việc học đại học.

Lâm Thư Miên bên này cũng đã làm xong thủ tục nhậm chức trước Tết, chính thức trở thành giảng viên của khoa Ngoại ngữ trường Đại học Kinh Thị.

Cái Tết năm nay trôi qua trong những cuộc thảo luận sôi nổi của người dân khắp cả nước về các chủ đề như thi đại học, trường đại học. Sau Tết, những người đỗ đạt trên khắp cả nước cũng lần lượt lên đường đến ngôi trường mà mình đã trúng tuyển.

Về phía Tần Lộ, cô được Tần Tranh lái xe đưa đến Đại học Kinh Thị trước hai ngày. Còn Lâm Thư Miên, vì là giảng viên nên phải đợi đến khi khai giảng mới có tiết dạy.

Mặc dù giáo viên có ký túc xá, nhưng hiện tại chỗ ở khá khan hiếm. Lâm Thư Miên vốn cũng không muốn ở lại trường mà muốn về nhà họ Thẩm hoặc tứ hợp viện, nên cô đã không đăng ký ký túc xá.

Vì chuyện này, mẹ cô là Lương Tuyết Kiều đã lên kế hoạch mua cho cô một chiếc xe hơi để đi lại cho thuận tiện. Hơn nữa chồng bà là Lâm Thanh Hà cũng là hiệu trưởng Đại học Kinh Thị, cũng cần đến trường mỗi ngày. Để Lâm Thư Miên lái xe đưa bố cùng đến trường là tốt nhất.

Còn về chiếc xe vốn có ở tứ hợp viện, bình thường Lương Tuyết Kiều thường xuyên phải dùng đến. Lâm Thư Miên cũng cảm thấy có xe sẽ thuận tiện hơn nên không từ chối.

Nào ngờ, họ vừa mới nhắc đến, còn chưa kịp mua thì mẹ chồng Tạ Vi đã mang đến một chiếc xe. Lý do bà đưa ra cũng giống như Lương Tuyết Kiều đã cân nhắc: nếu không ở lại trường thì có xe sẽ thuận tiện cho việc đi lại.

“Ôi chao, thông gia à, chúng ta đúng là tâm đầu ý hợp quá đi.”

Qua lời giải thích của Lương Tuyết Kiều, Tạ Vi mới biết hóa ra bà thông gia cũng định mua xe cho Lâm Thư Miên. Thậm chí còn định hôm nay sẽ đi mua luôn. Chẳng trách vừa thấy bà mang xe đến, hai mẹ con lại ngạc nhiên đến vậy.

Tạ Vi rất vui, bà nắm tay Lương Tuyết Kiều nói: “Chúng ta đúng là duyên phận làm thông gia, chuyện gì cũng nghĩ giống nhau. Nhưng vì chiếc xe này tôi đã mua rồi, nên ông bà không cần mua nữa đâu.”

Lương Tuyết Kiều và Lâm Thư Miên cũng không phải hạng người kiểu cách. Mặc dù một chiếc xe hơi ở thời đại này rất đắt, nhưng Tạ Vi cũng không phải người thiếu tiền. Quan trọng nhất là bà đã có lòng tặng, còn đích thân mang đến tận tứ hợp viện, nếu còn từ chối thì thật không hay.

Thế là Lâm Thư Miên đã nhận lấy. Nghe con dâu đồng ý, nụ cười trên mặt Tạ Vi càng rạng rỡ hơn: “Tốt, tốt, nên như vậy chứ.”

Tạ Vi đến lúc Tần Tranh đang đưa Tần Lộ đến trường, nên lúc này anh không có nhà.

Tại Đại học Kinh Thị, tân sinh viên từ bốn phương tám hướng đang nô nức đổ về. Trường cũng tổ chức đội đón tân sinh viên chuyên trách việc tiếp đón. Vì có Tần Tranh đi cùng nên hầu hết hành lý nặng đều do anh xách, Tần Lộ chỉ cần đeo ba lô và cầm vài món đồ nhỏ.

“Anh cả, hay là đưa bớt cho em xách cho ạ!” Tần Lộ thấy anh hai tay xách đầy hành lý nặng trịch thì ái ngại.

Tần Tranh lắc đầu, vẻ mặt rất thoải mái: “Chút trọng lượng này đối với anh chẳng thấm tháp gì đâu.”

Sự thực đúng là như vậy. Lúc huấn luyện ở quân đội, mang vác nặng mấy chục cân hành quân cả trăm cây số là chuyện thường tình, chút hành lý này căn bản không là gì cả.

Tần Tranh và Tần Lộ tuy không phải anh em ruột, nhưng ngoại hình của cả hai đều rất xuất chúng. Tần Lộ thuộc kiểu xinh đẹp lạnh lùng, tạo cho người ta cảm giác cao ngạo, khó gần. Nhưng khổ nỗi cô lại quá xinh đẹp, trên đường đi không biết có bao nhiêu nam sinh đã dán mắt vào cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Người Vợ Đã Mất Của Sĩ Quan - Chương 435: Chương 433: Sự Tuyệt Vọng Đối Với Người Thân** | MonkeyD