Xuyên Không Thành Người Vợ Đã Mất Của Sĩ Quan - Chương 453: Chuyện Bát Quái Về Vợ Cũ Thẩm Tự Bạch

Cập nhật lúc: 30/03/2026 15:09

Hóa ra, ban đầu Mao Hương Nghi gả cho Thẩm Tự Bạch cũng có ý định vun vén tổ ấm. Dù sao Thẩm Tự Bạch cũng là người có ngoại hình, lại là bác sĩ có tiền đồ, lương bổng khá khẩm và đều đặn đưa cho cô ta quản lý. Vừa cưới xong cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i và sinh được một cậu con trai kháu khỉnh, cuộc sống nhìn chung khá viên mãn.

Lúc đầu, Mao Hương Nghi thấy Thẩm Tự Bạch ít khi về nhà, có về cũng chỉ hỏi han con cái qua loa, cô ta thấy cũng chẳng sao, miễn là tiền nong vẫn nằm trong tay mình. Thế nhưng, lòng tham con người vốn không đáy, dần dần cô ta bắt đầu cảm thấy trống trải. Cô ta nghĩ mình đã là vợ danh chính ngôn thuận, lại sinh được con trai nối dõi, Thẩm Tự Bạch phải yêu thương và quan tâm cô ta nhiều hơn mới đúng.

Mao Hương Nghi đem chuyện này ra đòi hỏi, nhưng kết quả lại chẳng như mong đợi.

“Vậy chắc chắn Mao Hương Nghi phải thất vọng tràn trề rồi.” Lâm Thư Miên khẳng định chắc nịch.

Cô quá hiểu tính cách của Thẩm Tự Bạch. Nói nhẹ nhàng thì là kẻ khô khan, không hiểu nhân tình thế thái; nói nặng lời thì đó là một kẻ cuồng công việc đến mức bạc tình. Ngay cả Lâm Hoan – người từng dành cho anh ta tình yêu nồng cháy nhất – còn bị sự lạnh lùng ấy bào mòn đến kiệt quệ, huống chi là một Mao Hương Nghi đầy toan tính.

“Chứ còn gì nữa, em nói đúng ch.óc luôn.” Lý Quế Anh tiếp lời. “Cái tên Thẩm Tự Bạch đó căn bản không biết quan tâm người khác là gì, vẫn cứ trơ ra như khúc gỗ. Thế là hai vợ chồng bắt đầu cơm chẳng lành canh chẳng ngọt.”

Thường thì Mao Hương Nghi sẽ bù lu bù loa mắng nhiếc, còn Thẩm Tự Bạch chỉ im lặng chịu trận, sau đó xách túi bỏ sang bệnh viện ở lỳ bên đó luôn.

Lâm Thư Miên thầm nghĩ: Giỏi thật, lại phát hiện thêm một "đặc điểm" nữa của Thẩm Tự Bạch – bạo lực lạnh!

“Mao Hương Nghi còn đến tận bệnh viện làm loạn mấy phen cơ. Sau đó, trong một lần đi chợ, cô ta tình cờ quen biết gã thợ săn góa vợ kia...”

Theo lời kể, gã thợ săn đó tuy không hào hoa, phong nhã như Thẩm Tự Bạch, dáng người cũng thấp bé hơn, nhưng lại trao cho Mao Hương Nghi sự ấm áp và quan tâm mà cô ta chưa từng nhận được từ chồng mình. Ban đầu cô ta cũng chưa có ý định gì quá giới hạn, cho đến một sự cố xảy ra.

Lần đó, Mao Hương Nghi đưa con trai đi chợ, chỉ sơ sẩy một chút là đứa trẻ đã biến mất giữa đám đông. Dù bản tính ích kỷ nhưng con trai là khúc ruột của cô ta, Mao Hương Nghi hoảng loạn tột độ. Cô ta vừa tự đi tìm, vừa báo công an và nhờ người ở quân khu giúp đỡ. Đương nhiên, cô ta cũng sai người báo tin cho Thẩm Tự Bạch.

Cuối cùng, đứa trẻ cũng được tìm thấy.

“... Em biết không, chính gã thợ săn kia là người tìm thấy đứa bé đấy.”

Nhờ kinh nghiệm săn b.ắ.n lâu năm, gã thợ săn rất giỏi lần theo dấu vết. Sau bốn ngày ròng rã, gã đã nhanh hơn cả công an và quân đội một bước, tìm thấy con trai Mao Hương Nghi và đưa về an toàn.

“... Tìm được con, Mao Hương Nghi mừng phát khóc, biết ơn gã thợ săn vô cùng. Nhưng cũng từ khoảnh khắc đó, sự oán hận cô ta dành cho Thẩm Tự Bạch đã lên đến đỉnh điểm.”

Lâm Thư Miên đoán: “Chẳng lẽ Thẩm Tự Bạch không hề đi tìm con sao?”

“Ôi trời, em đúng là thông minh thật, đoán đâu trúng đó! Nhưng cái tên Thẩm Tự Bạch đó còn tệ hơn thế nhiều. Ngay ngày đầu biết con mất tích, anh ta thản nhiên bảo mình quá bận, bệnh nhân đang đợi, ca phẫu thuật đã lên lịch không thể bỏ. Anh ta nói đã có công an và quân đội đi tìm rồi, anh ta không biết nghiệp vụ tìm người nên có đi cũng vô ích, thế là cứ ở lỳ trong bệnh viện.”

“Suốt bốn ngày con mất tích cho đến lúc tìm thấy, Thẩm Tự Bạch không hề lộ mặt. Thậm chí khi con được đưa về, anh ta cũng chẳng thèm ghé qua xem lấy một cái. Mao Hương Nghi tức điên lên, chạy thẳng đến bệnh viện mắng thẳng mặt anh ta là hạng quái vật m.á.u lạnh, không có trái tim.”

Thẩm Tự Bạch thì lại cảm thấy vợ không biết thông cảm cho công việc của mình. Anh ta cho rằng mình không sai, lỗi là ở Mao Hương Nghi không biết trông con, biết chợ b.úa đông đúc mà còn đèo bòng theo làm gì để lạc mất.

“... Nói đi cũng phải nói lại, chị thấy Mao Hương Nghi cũng đáng thương.” Lý Quế Anh thở dài. “Trong nhà chỉ có cô ta và đứa nhỏ hơn hai tuổi, mẹ Thẩm chăm con dâu ở cữ được đúng một tháng là cắp nón ra đi. Con thì nhỏ, việc nhà thì nhiều, chợ b.úa cơm nước đều đến tay, Thẩm Tự Bạch thì quanh năm suốt tháng không thấy mặt, cô ta không mang con theo thì biết gửi cho ai?”

“Nhờ hàng xóm ư? Hôm đó là ngày phiên chợ, ai nấy đều bận rộn cả. Mao Hương Nghi cũng là cực chẳng đã thôi.”

Tình cảnh này Lý Quế Anh quá thấu hiểu, vì chị cũng từng trải qua những năm tháng chồng đi biền biệt, một mình xoay xở với hai đứa con nhỏ và núi việc nhà không tên. Huống hồ, con trai Mao Hương Nghi nghe đâu cũng thuộc hạng nghịch ngợm, khó bảo.

“Vậy nên, kể từ sau vụ đó, Mao Hương Nghi đã hoàn toàn ngã vào lòng gã thợ săn kia sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Người Vợ Đã Mất Của Sĩ Quan - Chương 455: Chương 453: Chuyện Bát Quái Về Vợ Cũ Thẩm Tự Bạch | MonkeyD