Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 116
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:08
Nghe vậy, mọi người lùi lại một bước, tránh xa Tần Minh Chi.
[Người này bị điên sao?]
Bọn họ chỉ chọn kẻ yếu mà trêu chọc, còn hắn ta lại ăn nói bừa bãi, không quan tâm đến hậu quả. Vương Giả đã thu phục được Đằng Xà, dễ động vào sao?
[Dù nàng dùng thủ đoạn gì, ngay cả chủ võ trường cũng không ý kiến, vậy ngươi lấy tư cách gì để phán xét?]
Giữa tiếng ồn ào, Tần Minh Nguyệt dễ dàng nhận ra giọng của tên ch.ó con Tần Minh Chi.
Đại tẩu không sao, giờ nàng ấy rảnh rồi.
Ánh mắt Tần Minh Nguyệt trở nên sắc lạnh, không nói hai lời, nàng ấy lao đến, túm cổ Tần Minh Chi, quăng lên võ đài chữ Đinh, rồi thẳng tay đ.ấ.m vào miệng hắn ta.
"C.h.ế.t tiệt, cái miệng rác rưởi này, để xem giờ ngươi còn gây chuyện thế nào!"
Trong khi đó, Tiết Đường hoàn toàn không biết gì.
Nàng đang ở trong một hang động xa hoa, chăm chú lắng nghe Đoài - 250 cầu xin nam nhân có phong thái bất phàm trước mặt.
Đoài - 250 tháo mặt nạ, lộ ra khuôn mặt thanh tú gầy gò.
Nàng ta nghẹn ngào nói: "Như Ý công t.ử, ta là Luyện Văn Giai. Cha ta, Luyện T.ử Kính, từng là Lang trung Công Bộ. Nghe nói ngài thần thông quảng đại, ta đến đây chỉ mong được gặp ngài. Xin ngài hãy giúp ta! Cha ta c.h.ế.t oan, ta muốn cáo trạng. Dù phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống, ta cũng không tiếc!"
Nam nhân ngồi đó không nói một lời, chỉ nhấp một ngụm trà, vẻ mặt hài lòng khẽ gật đầu.
Đoàn Cảnh Thần bên cạnh nhẹ ho khan một tiếng, lên tiếng: "Cô cứ kể rõ ràng đi. Nếu bạn ta có thể giúp, nhất định sẽ giúp."
Đoài - 250 lập tức dập đầu ba cái, nước mắt như mưa, tiếp tục khóc lóc: "Khi Tần gia dời tộc học ra khỏi phủ tướng quân, họ đã chọn xây lại trên một mảnh đất ở ngoại thành. Cha ta vì muốn kiếm thêm ít bạc để nuôi đệ đệ ta ăn học nên đã vẽ giúp bản thiết kế... Nhưng sau buổi tiệc mừng công, cha ta đột nhiên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.”
Đoàn Cảnh Thần nghe mà giật mình.
Sự việc lớn thế này lại còn liên quan đến Tần gia. Tiết Đường giúp người khác đòi lại công lý chẳng khác nào tự hại chính gia đình mình. Nàng có thực sự hiểu mình đang làm gì không?
Hắn cũng tò mò, không biết trong học đường do Tần gia, thực tế là do Bùi gia quản lý rốt cuộc giấu bí mật gì, đến mức phải g.i.ế.c người diệt khẩu.
Hắn thận trọng liếc nhìn Tiết Đường.
Nhưng hắn đã nhìn thấy gì?
Nữ nhân kia đang thoải mái cuộn mình trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần!
Tiết Đường đang thầm suy tính.
Khí chất bất phàm, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, lại là khách quý của Mặc Bạch. Người này không phải Vương gia thì cũng là chủ nhân của Đông Cung. Hôm nay chỉ mới là khởi đầu, nàng muốn chờ xem vị công t.ử này sẽ xử lý nỗi oan của Luyện Văn Giai và Luyện T.ử Kính thế nào. Liệu Hoàng thất có thực sự giải quyết chuyện này vì dân chúng hay không.
Trước đó, khi gặp Luyện Văn Giai ở phòng thay đồ, nàng đã hỏi vì sao nàng ta không tìm thẳng Thượng Quan Tấn. Luyện Văn Giai trả lời rằng vụ án này dính líu đến những người mà Thượng Quan Tấn cũng không dám động đến. Dù Tiết Đường khẳng định phủ tướng quân sẽ không dung túng ác nhân của Tần gia, nhưng Luyện Văn Giai vẫn khăng khăng muốn gặp Như Ý công t.ử. Vì thế, nàng đành nhân cơ hội này để đưa người tới, coi như tạo chút ân tình và đồng thời tỏ rõ lập trường của mình với Như Ý công t.ử.
Sau khi nghe Luyện Văn Giai kể chi tiết về vụ án, Tiết Đường khẽ hé mắt nhìn về phía Như Ý công t.ử. Thấy người này gật đầu với Đoàn Cảnh Thần, nàng liền đứng dậy, thẳng thắn nói rõ lập trường: "Mặc dù tộc học dính líu nhiều đến Bùi gia và đã dời ra ngoại thành, nhưng dù sao vẫn mang danh nhà họ Tần. Huống chi, vụ án liên quan đến mạng người, phủ tướng quân tuyệt đối không thể bỏ qua. Ta sẽ sắp xếp người âm thầm theo dõi. Nếu có gì cần, Như Ý công t.ử cứ việc sai bảo. phủ tướng quân nhất định sẽ toàn lực phối hợp. Vụ án này phải được xử lý công bằng, để ác nhân phải trả giá."
Không để ai kịp phản ứng, nàng bất ngờ thay đổi giọng điệu: "Ta còn có việc gấp, xin phép đi trước."
Đối phương đã đồng ý tiếp nhận vụ án, việc của nàng coi như đã xong.
Nàng cần về nhà ngủ để dưỡng da.
Tiết Đường rời đi dứt khoát.
Đoàn Cảnh Thần sững sờ, lẩm bẩm: "Tần gia bị kéo vào một vụ án mạng, vậy mà đây không phải việc quan trọng với nàng? Còn việc gì gấp hơn chứ? Nữ nhân này, tim chắc khô quắt lại cả rồi! Nhưng mà, thật sự rất ngầu!"
Trước khi rời khỏi, Tiết Đường liếc nhìn vẻ mặt kỳ quái của Đoàn Cảnh Thần, nghĩ bụng: [Ngươi thỉnh thoảng lại liếc trộm ta là có ý gì vậy?]
Vừa bước ra khỏi cửa, nàng đã nghe thấy tiếng động lớn phía sau.
Cửa mật đạo mở ra rồi đóng lại.
Như Ý công t.ử và Luyện Văn Giai biến mất khỏi Như Ý Lâu.
Khi Tiết Đường xuất hiện trở lại trước mặt mọi người, không khí như ngưng đọng.
Ánh mắt họ nhìn nàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn chút khinh thường, thương hại hay ngạc nhiên nào như khi nàng mới đến. Giờ đây chỉ còn sự kính nể.
Ở Võ Trường Như Ý, họ không màng đố kỵ hay ghen ghét, chỉ tôn trọng thực lực.
Dù nàng là nữ t.ử cũng không sao, chỉ cần nhìn Đằng Xà ngoan ngoãn đi theo nàng là đã đủ để họ kính trọng nàng rồi.
