Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 122

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:08

Nàng ấy vốn tưởng mình trở lại muộn, đã bỏ lỡ rất nhiều quà cáp. Nhưng giờ nghĩ lại, chút quà nhỏ ấy suýt nữa khiến nàng ấy mờ mắt, sơ sẩy một bước để rồi hối hận ngàn đời.

Từ nay về sau, nàng ấy nhất định phải theo sát Tần Minh Thư và Tần Minh Thụy, tuyệt đối không thể để mình bị bỏ lại trong việc học "lớp riêng"!

Tiết Đường đã sớm để ý đến nàng ấy, nhàn nhạt nhìn về phía cửa, cất lời: "Minh Nguyệt, cả muội nữa. Từ nay bốn người các muội sẽ cùng theo học Tư Nguy. Học cho thật tốt. Muốn tìm được biển lớn trong lòng mình, trước tiên hãy tự trở thành ngọn núi."

Ban đầu, ba người không để ý. Đến khi Tiết Đường nhấn mạnh, họ mới nghe ra điểm khác thường.

Tần Minh Thư và Tần Minh Thụy trừng mắt nhìn nhau: "?"

Tần Minh Nguyệt đang một chân ở trong, một chân ngoài cửa: "?"

[Bốn người?]

[Tần Minh Kỳ sẽ trở về sao?]

Vương ma ma đứng ngoài cửa gật gù không ngớt. Không chỉ “vợ hiền chồng ít họa”, mà một người vợ hiền còn có thể vượng ba đời con cháu. Lời cổ nhân quả không sai. Phu nhân thay đổi, phủ tướng quân cũng dần tốt lên. Bình thường có phu nhân chỉ dạy, sau này lại có Tư đại nhân dẫn dắt, lo gì các thiếu gia, tiểu thư không thành tài?

Tần quản gia thì vui mừng đến mức suýt đốt pháo ăn mừng.

Tư Nguy là tể tướng đó! Ngay cả Quốc T.ử Giám cũng chỉ mời được hắn giảng một buổi vào ngày mùng Một mỗi tháng.

Trước đây tướng quân từng mời hắn nhưng bị từ chối thẳng thừng vì hắn xem thường con cháu thứ xuất của phủ tướng quân.

Nay hắn lại bị phu nhân mời về làm tiên sinh dạy riêng!

"Phu nhân, thật sự là thần!"

...

Đoàn gia, trong thư phòng của Đoàn Cảnh Thần.

Ám vệ thấy sắc mặt chủ t.ử mình lần nữa đen như mực, thậm chí còn điểm thêm sắc tím như trái cà.

Trong khi đó, Đoàn Cảnh Sơ vẫn không biết sống c.h.ế.t, tiếp tục ngồi đối diện nói nhảm.

"Tư Nguy lại đến phủ tướng quân rồi đấy."

Hắn ta vừa nói vừa bỏ một trái nho vào miệng, rồi đột nhiên nghiêm túc: "Đại ca, huynh nói xem tại sao đại tẩu lại cứ lan truyền tin đồn về huynh và tẩu ấy thế nhỉ? Huynh đúng là không ở nhà, có mười cái miệng cũng không giải thích được, nhưng tẩu ấy là nữ t.ử đã có chồng. Đồn rằng nửa đêm huynh đến gặp tẩu ấy bàn chuyện làm ăn, tẩu ấy không sợ tổn hại danh tiết sao? Sao tẩu ấy không nói là Thái t.ử gọi tẩu ấy đến nói chuyện? Hay là tẩu ấy cũng có ý với huynh?"

Thấy câu cuối còn nghe được, Đoàn Cảnh Thần đè lại ngọn lửa đang cháy trong lòng, chỉ điểm vài câu: "Nàng ấy kéo ta vào là cách an toàn nhất. Nếu nàng bị lộ thân phận, ta và Thái t.ử đều sẽ bị kéo vào theo. Vì vậy, cho dù có vất vả đến đâu, ta cũng phải giúp nàng lo tốt phần hậu sự. Giúp nàng cũng chính là giúp ta."

Đoàn Cảnh Sơ vừa nhai vừa nuốt cả vỏ và hạt nho, gật gù: "Ồ, đúng là hợp lý. Mọi người đến Như Ý Lâu là phụng chỉ của bệ hạ, bí mật hành sự, ai dám hé lộ nửa lời? Nhưng mà, đại ca, hôm đó mọi người giấu ta để bàn chuyện gì thế? Nói cho ta nghe đi mà!"

"Cút!"

Lần này, sắc mặt Đoàn Cảnh Thần hoàn toàn sa sầm xuống.

Chuyện vụ án Luyện Văn Giai đã được bệ hạ đích thân hỏi đến. Để giữ bí mật, ngay cả Thái t.ử cũng không dám nói hành tung đêm đó, chỉ bảo với Trắc Thái t.ử phi rằng mình đang ở thư phòng của Mặc Bạch bàn quốc sự.

Nhắc đến Mặc Bạch, Đoàn Cảnh Thần lại đau đầu.

Tên tiểu nhân vô sỉ đó dám nói nếu hắn không cố tình thua, thì những diễn biến sau này sẽ không được phơi bày.

Hắn không mù. Rõ ràng là Mặc Bạch không đ.á.n.h lại. Còn không, thì chính là con rắn đó lại giở trò phản phúc.

Kết quả là, rõ ràng chính hắn đã đi cùng Thái t.ử đến gặp Luyện Văn Giai, rõ ràng là Tiết Đường đã tạo cơ hội để Luỵên Văn Giai được minh oan, rõ ràng Thái t.ử nói không được tiết lộ với bất kỳ ai. Thế mà quay đi quay lại, Thái t.ử lại nói với bệ hạ rằng Mặc Bạch lập công không nhỏ.

Hôm hắn đến nộp 10,000 lượng vàng thắng được, nhân tiện trình bày sự thật với bệ hạ.

Kết quả là bệ hạ chỉ mời hắn một bữa ngự thiện.

Trong bữa ăn, bệ hạ trông có vẻ hết sức chân thành, khuyên bảo hắn nên rộng lượng, đừng tính toán quá. Bệ hạ còn nói Thái t.ử vì phối hợp với tin đồn liên quan đến Tiết Đường nên mới buộc phải kéo Mặc Bạch vào, bảo hắn lần này cứ chịu thiệt một chút, coi như hôm đó thực sự là đi bàn chuyện với Tiết Đường.

Ngoài ra, bệ hạ cũng bảo việc không để lộ thân phận Tiết Đường là để bảo vệ nàng.

Bệ hạ còn nói rất hùng hồn rằng, được dùng bữa với thiên t.ử là vinh quang mà nhiều người mơ cả đời không có được.

[Vinh quang cái quỷ!]

Hoàng đế nào lại đãi ngự thiện chỉ có bốn món?

Trong đó còn có một món là cái thứ không biết gọi tên gì trong giỏ hấp!

Món cá thì bụng đã bị moi mất!

Sao không dứt khoát cho hắn một khúc xương cá luôn đi?

Lý công công còn dám ngụy biện rằng con cá đó là một giống mới lạ!

Là người thân cận với bệ hạ, hắn biết rõ đây là kiểu đãi khách đặc biệt của bệ hạ. Nhưng làm bề tôi, hắn chỉ có thể gượng cười nhận lấy sự "thâm (cơm) tình (thừa) hậu (canh) ái (cặn)" của bệ hạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.