Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 125
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:07
"Phu nhân đi đến nơi đó, ngươi thấy thế nào?"
"Phu nhân bây giờ không còn là phu nhân của ngày xưa nữa. Mà mẹ con nhà kia cũng chẳng phải loại an phận. Ta không đoán được mục đích chuyến đi này của phu nhân."
"Ta thì thấy, sẽ có trò hay để xem."
"Ngươi cảm thấy thế à? Ta lại thấy ngươi sai rồi. Phu nhân hôm nay bước đi từ tốn, thong thả, không hề giống dáng vẻ chuẩn bị xử lý ai đó. Còn nhớ lần phu nhân xử Vi Sinh Miểu không? Lúc đó, bước đi của phu nhân mang theo sát khí, mỗi bước đều như cuốn gió, vào cửa chẳng cần đẩy, chỉ cần đá bay. So với hôm nay, hoàn toàn khác biệt."
Cảnh tượng trước mắt khiến Tiết Đường không khỏi nhíu mày.
Gương mặt Tần Minh Kỳ, vốn mang nét non nớt của một thiếu niên, giờ lại lộ ra sự ngoan độc khó tin. Cậu nhìn mẫu thân yếu ớt của mình, giọng nói tràn đầy quyết tâm: “Mẹ đừng lo. Độc phụ kia dù có trở nên lợi hại đến đâu, tối nay con cũng sẽ làm nàng ta nổ tung. Chỉ cần nàng ta c.h.ế.t, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn!"
Lời này vừa thốt ra, Lý đại phu không kịp giữ thăng bằng, loạng choạng suýt ngã. Ông ta lập tức ho khan một tiếng thật to để báo hiệu.
Lục Nhụy liếc ông ta một cái sắc như d.a.o: [Lão già nhiều chuyện!]
[Phu nhân cần nghe để biết rõ Tứ công t.ử đã tệ hại đến mức nào, ông lại phá hỏng cả rồi!]
Lý đại phu không chịu thua, đáp trả bằng ánh mắt: [Cái cô nha hoàn nhiều chuyện này. Lòng hận thù của Tứ công t.ử đã ăn sâu vào m.á.u thịt, nghe thêm nữa chỉ l.à.m t.ì.n.h hình xấu đi, nơi này sẽ biến thành chiến trường ngay lập tức đấy.]
Từ trong viện, giọng nói yếu ớt của Ngọc thị vang lên, mỗi câu nói đều kèm theo hơi thở dồn dập: "Con đó, thân thể nhẹ như bấc mà tính tình lại nặng như chì! Khi nào con mới chịu sửa tính đây? Đợi lát nữa ta sẽ đưa con đến gặp phu nhân, bảo phu nhân đ.á.n.h c.h.ế.t con cho xong!"
Lục Nhụy lắc đầu, nghe ra sự trái ngược trong lời nói.
Bà ấy không chỉ không giận mà còn rất tự hào. Giọng điệu thì ra vẻ tiếc nuối, nhưng rõ ràng là đang trách Tứ công t.ử không mạnh tay hơn trong lần thử t.h.u.ố.c nổ trước. Hẳn bà ấy nghĩ, nếu hôm đó mà thành công, phu nhân đã không còn ở đây rồi.
Nhìn vào Tuyết Trúc Cư, nơi từng là tiểu viện thanh nhã, giờ đây chỉ còn lại đống hoang tàn đổ nát.
Tiết Đường bước đến cổng, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Không phải vì cảnh tượng viện bị phá hủy, mà là vì hai người bên trong.
Ngọc Băng Nghiên vốn là Quận chúa Đông Di, năm xưa được đưa đến Đại Tĩnh để hòa thân. Dáng vẻ khi ấy của bà, ba phần yêu kiều bảy phần mị hoặc, lại có tài ca múa điêu luyện. Khi ấy, Tiên hoàng vừa liếc mắt đã động lòng, nhưng Thái hậu viện cớ bảo vệ sự thuần khiết của huyết mạch hoàng gia, không chỉ viện dẫn gia pháp tổ tông mà còn ra sức tuyên truyền rằng "sắc đẹp hại nước", lôi kéo bá quan nhất trí phản đối. Kết quả, không những phá hỏng chuyện tốt của Tiên hoàng mà còn cấm các hoàng t.ử, Vương gia cưới Quận chúa này.
Dưới sự xúi giục của Thái hậu, Ngọc thị bị Tiên hoàng ban làm thiếp cho Tần lão tướng quân vừa khải hoàn trở về. Kèm theo đó là một thánh chỉ ép lão tướng quân phá lời thề "không lấy nữ nhân yếu đuối." Để củng cố thêm sự "chăm sóc", Thái hậu còn đưa một cung nữ thân cận tên Lăng Tuyết, chính là thân mẫu của Tần Minh Nguyệt, tới làm thị thiếp.
Dù là một Quận chúa đi hòa thân không được sủng ái, Ngọc thị vẫn được phủ tướng quân đối đãi t.ử tế vì liên quan đến bang giao giữa hai nước.
Thế nhưng, nguyên chủ trước kia lại ngang ngược đến mức dám hù dọa bà ấy.
Ngọc di nương ban đầu vẫn tỏ thái độ bất mãn, nhưng chẳng rõ bằng cách nào, mẹ con bà ấy cuối cùng cũng bị nguyên chủ làm cho khiếp sợ. Kể từ đó, Ngọc di nương suốt ngày chỉ ru rú trong viện ăn chay niệm Phật, thỉnh thoảng mới ra ngoài thăm ruộng đất dưới danh nghĩa mình.
Trong ký ức của nguyên chủ, Ngọc thị ngày ấy duyên dáng yêu kiều, tựa đóa hoa quý được nuông chiều, còn Tần Minh Kỳ là một cục bột sữa mũm mĩm, đáng yêu vô cùng.
Nhưng mang theo ký ức từ năm năm trước của nguyên chủ để gặp lại họ, Tiết Đường bất giác nhớ đến một câu: "Trúc nhan từ kính, hoa từ thụ*."
*Dung nhan phai tàn trước gương, hoa rụng lìa cành.
Mẹ con hai người mặc dù không đến nỗi ăn vận rách rưới, nhưng từ vẻ ngoài cũng có thể thấy cơ thể họ đã rất yếu ớt.
Ngọc thị, dù mới ba mươi tuổi, đã hoàn toàn mất đi nét quyến rũ ngày nào. Đôi mắt từng trong trẻo, long lanh giờ trũng sâu, ánh nhìn trống rỗng. Làn da bà ấy trở nên vàng vọt, thân hình gầy guộc không chịu nổi một cơn gió mạnh. Dù biểu hiện bên ngoài là bất lực và đau khổ, nhưng ánh mắt Tiết Đường vẫn kịp nhận ra chút dấu vết của một sự vùng vẫy âm thầm nơi sâu thẳm tâm can bà.
Tần Minh Kỳ, mười ba tuổi, dáng người nhỏ bé chưa cao nổi một mét rưỡi, cân nặng còn chưa tới ba mươi lăm cân. Bộ trường sam đen rộng thùng thình treo lủng lẳng trên thân hình gầy guộc của cậu, lúc này cậu đang đứng cúi đầu trước Ngọc thị, liên tục nhận lỗi với dáng vẻ ngoan ngoãn như thể những lời độc ác vừa nãy chẳng liên quan gì đến mình.
