Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 140
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:09
Tiết Đường chỉ vào khoảng không còn sót lại, liếc sang Tần Minh Thư một cái.
Tần Minh Thư xị mặt, vội vàng nói trước khi nàng kịp lên tiếng: “Được rồi, ta biết rồi. Ba tháng tới, ta sẽ luyện đến mức thân thủ bằng một phần ba của Tần Minh Thụy.”
Chính hắn cũng không nhận ra, lời nói của mình mang chút giọng điệu giận dỗi, thái độ cũng dần giống với đệ đệ ngoan ngoãn Tần Minh Thụy kia.
Trong chăn ấm, Tần Minh Nguyệt đang ngủ say sưa, khẽ trở mình, thậm chí còn nói mớ rất to: “Đại tẩu, thêm một cái nữa!”
Nàng ấy không ngờ rằng lần lén ra ngoài luyện thân thủ lại tình cờ giúp ích rất lớn sau khi đã “rửa tay gác kiếm”. Đánh ngất và chuốc rượu Bùi thị xong, nàng ấy nghe bà ta vô tình thốt ra âm mưu hãm hại đại tẩu, nàng ấy liền chuốc thêm cho bà ta hai vò rượu quý nhất.
Đại tẩu khen nàng ấy làm tốt...
Đại tẩu còn thưởng cho nàng ấy một cái đùi gà lớn, ngon tuyệt!
...
Ở khách viện.
Mắt Tần Minh Kỳ đỏ hoe, nghiến răng hỏi: “Lý đại phu, mẫu thân ta bị làm sao vậy?”
Mặt trời đã lên cao, vậy mà mẫu thân cậu vẫn chưa dậy, gọi thế nào cũng không tỉnh. Cậu nghi ngờ rằng tối qua Tiết Đường đã bỏ t.h.u.ố.c bà ấy.
[Tiết Đường, tẩu đừng mong dùng một viên dạ minh châu rẻ rúng để mê hoặc ta. Nếu mẫu thân ta gặp chuyện chẳng lành, ta nhất định sẽ lấy mạng tẩu!]
Dù không thể đặt t.h.u.ố.c nổ, cậu vẫn có cả trăm cách khác!
Lý đại phu mỉm cười lắc đầu: “Tứ công t.ử đừng lo, Ngọc di nương chỉ ngủ quá sâu thôi. Lâu lắm rồi bà ấy mới có một giấc ngủ thảnh thơi như vậy. Cứ để bà ấy ngủ, an dưỡng tinh thần, đây là chuyện tốt.”
Tần Minh Kỳ ngây người: “Có thể thế sao?”
Vậy thì… tối nay lấy dạ minh châu ra tặng mẫu thân, thứ đó rất tốt, lại làm thêm một cái đèn l.ồ.ng nữa, hôm nay là Trung Thu, để mẫu thân cũng được vui vẻ một chút…
Khi Tần Lục tìm đến khách viện, Tần Minh Kỳ đang luyện công dưới gốc cây, mồ hôi đã thấm ướt áo.
Thấy tư thế Tần Minh Kỳ chưa đúng, Tần Lục không nhịn được lên tiếng chỉ dẫn: “Khuỷu tay thu lại chút nữa, đứng tấn cần vững hơn!”
Nghe thấy giọng của Tần Lục, phản ứng đầu tiên của Tần Minh Kỳ là “đã tìm được sư phụ rồi”, trong ánh mắt cậu hiếm khi hiện lên vẻ vui mừng.
“Tạ ơn huynh đã chỉ dạy!”
Tần Minh Kỳ thu chiêu thức lại, cúi đầu cảm tạ Tần Lục, sau đó vén tay áo lên lau mồ hôi trên mặt, có chút lo lắng hỏi: “Sư phụ ta thế nào rồi?”
Làm theo lời Tiết Đường dặn, Tần Lục trả lời ngắn gọn: “Sư phụ của ngài vẫn còn sống, nhưng đã bị Thượng Quan đại nhân đưa đi. Trước khi vụ án kết thúc, xin Tứ công t.ử quên chuyện mình còn có một vị sư phụ, tránh để người ngoài phát hiện, ảnh hưởng đến việc triều đình xử án.”
Khi nói những lời này, Tần Lục không dám nhìn thẳng vào Tần Minh Kỳ.
[Ôi trời, đừng để ngài ấy nhận ra ta đang nói dối!]
[Tứ công t.ử à, đây là chúng ta muốn tốt cho cậu, sợ trái tim bé nhỏ của cậu chịu không nổi cú sốc này. Đợi khi tìm được sư phụ của cậu, chúng ta nhất định sẽ báo ngay cho cậu.]
Tần Minh Kỳ xúc động đến rơi nước mắt: “Sống là tốt rồi!”
[Tứ công t.ử khóc rồi?]
Tần Lục đơ người, không biết nên an ủi ra sao: “Tứ công t.ử?”
Tần Minh Kỳ mím c.h.ặ.t môi, lau sạch nước mắt, gật đầu thật mạnh, nở nụ cười nhẹ nhàng, tỏ ý mình sẽ không lỡ lời thêm nữa: “Hôm nay là Trung Thu, đại tẩu đã làm hòa với ta, ta quá xúc động, không kiềm chế được.”
Tần Lục: “...”
[Nhị công t.ử khi diễn kịch đổi mặt cũng chưa nhanh đến vậy.]
[Tứ công t.ử có lẽ thật sự có thể lừa được quỷ!]
...
Hai ám vệ đứng trong góc, vò đầu bứt tai, mặt mày nhăn nhó.
[Lại để mất dấu nữa!]
“Làm sao đây? Lại mất dấu lần nữa, nếu để lão đại biết, không lột da chúng ta mới là lạ!”
Đêm qua, bọn họ phát hiện phu nhân lén rời khỏi phủ, bám theo thì chỉ cần rẽ một ngõ là mất dấu. Sau đó, thấy phu nhân nhanh ch.óng quay về phủ, cả hai còn tự cấu véo nhau, nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Sáng nay lão đại trở về, bọn họ đã chọn cách quên đi chuyện này.
Kết quả là vừa rồi, phu nhân lại một lần nữa đi ra từ cửa sau của phủ, và một lần nữa biến mất trước mắt họ. Lần này chắc chắn không giấu được, lão đại nhất định sẽ xử lý họ.
Bọn họ vốn thay phiên theo dõi phu nhân, gần đây khi đến lượt mình, phu nhân không hề rời khỏi phủ, cả hai còn thầm may mắn vì được an nhàn.
Nhưng giờ thì...
Chỉ còn một ngày nữa là họ chuyển sang canh Tứ công t.ử.
Làn gió thu dịu dàng thổi qua ngõ nhỏ lúc giờ Thìn hai khắc, một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng trên đầu hai ám vệ.
“Muốn mua hạt dẻ rang đường không? Hạt dẻ rang đường của Đường bà bà đây.”
Một bà lão đã hơn sáu mươi tuổi, dáng người thẳng như cây tùng, tay phải cầm một chiếc giỏ nhỏ, giọng nói ồm ồm vang lên, khiến đầu hai người ong ong.
“Không mua, tránh ra!”
Phiền c.h.ế.t đi được, ai còn tâm trạng mà ăn uống chứ?
Kệ bà là bà đường hay bà muối.
“Không mua thì thôi, hung dữ thế cẩn thận không tìm được vợ đấy.”
Bà lão lẩm bẩm, xoay người rời đi, nhanh ch.óng biến mất trong dòng người tấp nập.
