Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 198
Cập nhật lúc: 14/03/2026 03:00
Ông ta nhìn quanh một vòng, thấy không có mật thám của Khôn Ninh Cung mới yên tâm.
[Thái hậu đúng là... Không hỏi han triều chính nữa rồi, vậy mà sau Trung thu lại cố ý cài hai người bên cạnh bệ hạ, khiến ngài bực tức. Làm thế có đáng không?]
[Mà bệ hạ cũng vậy, biết rõ là người của Thái hậu, vẫn cứ giữ lại bên mình, chơi trò ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu. Không mệt sao?]
Tĩnh Khang Đế không nặng không nhẹ đá Lý công công một cái: "Đồ vô dụng! Đứng lên!"
Lý công công rụt rè đứng dậy, thấy Tĩnh Khang Đế cầm chén trà trên bàn đưa qua cho mình.
Lý công công lập tức lạnh cả người, ánh mắt đờ đẫn.
Bệ hạ đưa trà cho ông ta?
Ông ta dám nhận?
Cho dù vừa rồi có cẩn thận chu đáo giúp bệ hạ, ông ta cũng không dám có suy nghĩ vượt quá. Bệ hạ hiểu lầm thì cứ hiểu lầm, đây đâu phải lần đầu. Ông ta...
"Trong này là gì?"
Câu hỏi đột ngột của Tĩnh Khang Đế cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý công công.
[Hả?]
[Là trà xanh!]
Nhưng Bệ hạ chắc chắn không hỏi chuyện đơn giản vậy.
Thấy ngón tay Tĩnh Khang Đế chỉ vào chén trà, Lý công công nuốt khan, cẩn trọng trả lời: "Là trà của Mạc Sầu sư thái mang tới, Bạch Long Động, Trúc Diệp Thanh."
[Còn là thứ bệ hạ nằng nặc đòi mới có được.]
Ông ta đắn đo, không dám nói câu sau.
Đôi mắt lạnh lẽo của Tĩnh Khang Đế nheo lại, nguy hiểm nhìn sang: "Ngươi đang nghĩ gì đó?"
Lý công công giật mình, lắc đầu liên tục: "Không nghĩ gì cả."
"Chỉ là trà xanh, mà ngươi làm ra biểu cảm phức tạp như vậy! Còn nói không nghĩ gì?"
Tĩnh Khang Đế đặt chén trà xuống, lườm một cái, nhưng cũng không nói thêm nữa, mà bảo: "Thái hậu mà bước vào Bạch Long Động, cả núi Nga Mi đều sẽ ngửi thấy mùi trà xanh. Loại người như bà ta, đem câu chuyện về Phật tổ đến tặng, chẳng mấy ngày nữa, câu chuyện sẽ biến chất, phí hoài tâm ý của Tiết Đường."
Hiện tại, Tĩnh Khang Đế không muốn Tiết Đường có bất kỳ sự giao thiệp nào với Thái hậu. Phúc tinh mà ngài khó khăn lắm mới tìm được, tuyệt đối không thể để Thái hậu làm lu mờ ánh sáng của nàng.
Lý công công nghe xong, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bệ hạ thật sự dám nói! May mà nơi này không có người ngoài!
Thấy Lý công công đứng đờ đẫn, kém phần lanh lợi so với thường ngày, Tĩnh Khang Đế bực bội đá thêm một cú, nói: "Mau đi sắp xếp người mang đồ đi. Lát nữa cùng trẫm xuất cung! Chuyện hậu cung cứ để Hoàng hậu lo, trẫm không can thiệp, ngươi cũng đừng nhúng tay, kẻo muốn giúp Hoàng hậu lại thành ra phá hoại."
Vừa nghe hai chữ "xuất cung", đôi mắt nhỏ lờ đờ của Lý công công lập tức sáng rỡ, ánh lên những tia lấp lánh.
Niềm hân hoan không thể giấu nổi, ông ta hớn hở hỏi: "Bệ hạ muốn đi xem buổi đấu giá sao?"
Tĩnh Khang Đế liếc ông ta một cái: "Ngươi bị ngốc, hay là cho rằng trẫm ngốc? Nếu trẫm đi, mấy người đó còn dám tự do phát huy không?"
Ngài không ngốc, đây chẳng qua là cách nói giảm nói tránh mà thôi!
Nghe vậy, trong lòng Lý công công vô cùng vui sướng. Không đi xem đấu giá, vậy chắc chắn là đến Thao Thiết Lâu rồi!
[Tốt quá!]
Vì phải tập trung đối phó với người của Thái hậu, ông ta đã lâu lắm rồi không được ra ngoài ăn những món ngon ở Thao Thiết Lâu. Nghe nói gần đây, phu nhân tướng quân lại cho ra mắt rất nhiều món mới.
"Bệ hạ, nô tài sẽ đi sắp xếp ngay. Tuyệt đối không để lỡ giờ ngài đến Thao Thiết Lâu để... khụ, dùng bữa đâu ạ."
Câu trước cậu sau không liên quan gì đến nhau, nhưng vừa dứt lời, Lý công công đã chạy nhanh ra khỏi Ngự Thư Phòng.
Cuối cùng, ông ta cũng hiểu tại sao bệ hạ lại chọn ngày hôm nay để tổ chức buổi đấu giá tại Như Ý Lâu. Thì ra là để lấy lý do chuyển bữa tiệc kính lão thường niên sang chỗ khác, tạo cơ hội quang minh chính đại đến Thao Thiết Lâu ăn uống mà chẳng ai bàn tán!
Cải trang một chút, không những có thể "dùng bữa" tại tiệc kính lão, mà còn được thử toàn bộ món ăn ở Thao Thiết Lâu.
Vẫn là bệ hạ cao minh!
Lúc này, Lý công công đã hoàn toàn quên mất lời dặn của Tiết Đường rằng "Tĩnh Khang Đế cần ăn thanh đạm để tránh nguy cơ cao huyết áp, mỡ m.á.u", ông ta cũng quên rằng mỗi bữa bệ hạ chỉ được ăn tối đa bốn món.
Nhìn bóng lưng nhanh nhẹn, đầy sinh khí của Lý công công, đôi mắt rồng của Tĩnh Khang Đế ánh lên một tia lạnh lẽo sâu thẳm.
[Lão già này, ăn nhiều gà quá nên âm điệu nói chuyện càng lúc càng kéo dài vậy à?]
[Khiến trẫm nổi hết da gà!]
[Và nữa, lý do ngươi uể oải không phải vì lo lắng bị Thái hậu giám sát, mà là vì không được ra ngoài ăn ngon suốt thời gian qua ư?]
[Vậy ra hồn ngươi đã bay lơ lửng trên Thao Thiết Lâu từ lâu rồi đúng không?]
[Lại còn dám nói trẫm đi ăn chực!]
[Đúng là trẫm có chút mưu mẹo để được ăn bữa ngon hôm nay, nhưng cũng là một công đôi việc mà thôi!]
