Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 231
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:01
Hai hộ vệ áo đen vừa định ra tay, thì trán chợt lạnh buốt, rồi ngay sau đó, cả đầu cũng lạnh buốt.
Chúng trợn trừng nhìn Tần Minh Kỳ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, nhưng chưa kịp phản ứng gì đã đổ gục xuống đất, giữa trán mỗi người có một dấu đỏ ch.ói mắt.
Hai chiếc kim thêu xuyên qua mi tâm của chúng, rơi xuống bụi cỏ gần đó.
Những cây kim ấy, chính là vật thường dùng của hai nha hoàn thân cận bên cạnh Bùi thị.
"A!"
Bùi thị chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh quét qua má phải, ngay sau đó bà ta bị đá văng xuống đất. Bà ta run rẩy đưa tay ôm miệng, m.á.u đỏ tràn qua kẽ tay không ngừng chảy ra. Bà ta hoàn toàn sững sờ, bản thân còn lo chưa xong, làm gì có tâm trí để bận tâm đến việc đám hộ vệ đã c.h.ế.t như thế nào.
Tiết Đường dẫm mạnh lên chân trái của bà ta, dùng sức day day.
...
Ở trong Thao Thiết Lâu, Tĩnh Khang Đế than khổ mấy lần, vất vả lắm mới khiến Tần Xuyên chịu chia cho ngài nửa chén Đào Hoa Tửu. Ngài quý đến mức không dám uống nhiều, mỗi lúc chỉ nhấp một chút. Dù vậy, ba người vẫn uống đến mức quên cả thời gian.
Dù chưa kịp cùng Tiết Đường hàn huyên nhiều, nhưng chỉ qua vài câu trò chuyện ngắn ngủi, Tần Xuyên đã cảm thấy rất hài lòng với nàng.
Nhất là ánh mắt sáng ngời ẩn chứa trí tuệ của nha đầu ấy, khiến ông không khỏi liên tưởng đến đại tẩu của mình. Càng nghĩ đến chuyện Tần Minh Nguyên và Tiết Đường giống như phiên bản đời sau của đại ca và đại tẩu, trong lòng ông lại càng phấn khởi.
Nhân lúc đang có hơi men, Tần Xuyên liền xin Tĩnh Khang Đế ban thưởng cho Tiết Đường. Vì vụ án quân hỏa vẫn chưa có kết luận, ông không dám nhắc tới, chỉ có thể liên tục kể công lao của Tiết Đường trong buổi đấu giá.
Tĩnh Khang Đế vung tay cười ha hả: "Nhắc đến chuyện này, không thể không nói đến màn chốt giá cuối cùng của Tiết Đường. Nàng ta đã ra tay quá ngoạn mục, hung hăng c.h.é.m đẹp Bùi Kiến một khoản! Dĩ nhiên, Mặc Bạch thu dọn tàn cục cũng không tệ, lấy bạc của Bùi Kiến để ổn định lòng dân Bắc Cảnh, lần này về phải khen thưởng cho bọn họ một phen."
Đúng lúc này, Tần Minh Thụy bất ngờ tìm đến.
Hắn ta giả vờ không nhận ra Tĩnh Khang Đế, trước tiên cung kính hành lễ với Thượng Quan Tấn và Tần Xuyên, sau đó mới vội vàng nói: "Thúc phụ, tối nay đại tẩu uống mấy chén, không kìm được cơn giận, đã đi tìm Bùi thị rồi. Tần quản gia lo lắng xảy ra chuyện lớn, bảo ta nhanh ch.óng đến thỉnh thúc phụ qua đó xem thử."
Nói là do Tần quản gia sai bảo, thực chất chính là do Tiết Đường đã dặn hắn ta tính toán thời gian mà đến.
Tĩnh Khang Đế đột nhiên đập bàn: "Đúng rồi! Lão tổ tông Đường bà bà còn dặn ta nhắc nhở Thượng Quan, nói rằng tối nay trong phòng ngủ của Bùi thị có trò hay để xem. Thượng Quan, các ngươi mau đi đi..."
...
Bên trong phủ Bùi thị, tiếng hò hét, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c cùng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bà ta hòa thành một mớ hỗn loạn.
Tiếng gào của Bùi thị cuối cùng cũng đ.á.n.h động hai hộ vệ còn sót lại trong nhà. Không biết trước đó bọn họ đang làm gì, nhưng trên tay vương đã đầy m.á.u.
Vừa bước ra cửa, cả hai liền vung kiếm lao thẳng về phía Tiết Đường, giận dữ quát: "Thả phu nhân nhà ta ra!"
Bỗng nhiên, từ đâu bay đến hai cây ngân châm, chuẩn xác đ.â.m vào huyệt đạo của hai người, khiến họ bị định trụ tại chỗ.
Hai tên hộ vệ duy trì tư thế lơ lửng giữa không trung, không tiến được mà cũng chẳng lùi được, trông hệt như bức tượng "Mã Đạp Phi Yến"*. Biểu cảm trên gương mặt bọn họ quả thực không thể dùng lời mà diễn tả.
*Mã Đạp Phi Yến: Một bức tượng ngựa nổi tiếng của Trung Quốc, mô phỏng hình dáng ngựa đang chạy nhưng chỉ có một chân chạm đất.
Ngay sau đó, lại có hai bóng người lảo đảo lao ra khỏi phòng.
Hai kẻ này chính là Trương Phàm và Lý Tư.
Hai chân bọn họ run rẩy, phải bám c.h.ặ.t vào khung cửa mới miễn cưỡng đứng vững.
Tần Minh Kỳ nhìn xuống giữa hai chân họ, thấy một mảng m.á.u loang lổ, lập tức hiểu ra tất cả.
Lại có kẻ bị Bùi thị dùng lời ngon ngọt lừa gạt!
Miệng lưỡi của phụ nhân này có thể gạ gẫm đám nữ nhân ngu dốt trong hậu viện thì không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng đến cả hai gã thư sinh tâm tư bất chính cũng mắc mưu, cam tâm tình nguyện trở thành hoạn quan dưới đao của bà ta, thì cậu thật sự phải khâm phục khả năng ăn nói của Bùi thị.
Bọn họ cho rằng chỉ cần đi theo con đường mà bà ta vạch ra là có thể tiến cung, hầu hạ quý nhân, một bước lên mây. Nhưng nào ngờ, bước vào cung chẳng khác nào nhảy vào biển sâu, sinh t.ử khó lường mới là chuyện thường tình. Chưa kể, từ nay về sau bọn họ sẽ không bao giờ còn là nam nhân nữa!
Có điều, đối phương lại là Trương Phàm và Lý Tư, nên Tần Minh Kỳ không hề có lấy một chút thương hại, ngược lại còn nở nụ cười mỉa mai: "Hai vị tài t.ử, các ngươi đây là... sảy t.h.a.i à?"
