Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 24
Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:07
Lúc này, Tần Lục dẫn một đội ngũ hùng hậu trở lại, đẩy mấy xe thức ăn đến trước mặt Tần Minh Thư.
“Phu nhân đã đặt tiệc ở Thao Thiết Lâu, người nói hôm nay Lý đoàn trưởng và mọi người đã vất vả đi tìm Nhị công t.ử, để Nhị công t.ử chia thức ăn cho mọi người, thể hiện lòng biết ơn.”
“Hừ!”
Tần Minh Thư xoay người rời đi.
Cảm tạ con khỉ, ai cần bọn họ đi tìm chứ?
Lý đoàn trưởng đứng một bên quan sát hết thảy, ông ta và mọi người trong đoàn kịch đều bị mùi hương thức ăn làm cho ngây ngất.
Đó là bàn tiệc của Thao Thiết Lâu, chỉ dòng dõi quý tộc mới có tư cách thưởng thức. Mỗi lần những quý tộc kia ăn uống, bọn họ chỉ có thể đứng trên đài nhìn không, ngửi không.
Bây giờ đồ ăn ngon ở trước mặt, ai còn tâm sức quan tâm Tần Minh Thư có bướng bỉnh hay không?
Lý đoàn trưởng mỉm cười bước lên: “Tần Lục đại nhân, ta cảm ơn Tần phu nhân đã khoản đãi. Cứ giao cho ta, để ta chia cho mọi người.
“Được.”
Tần Lục giao việc bên ngoài cho Lý đoàn trưởng, đuổi theo Tần Minh Thư: “Nhị công t.ử, phu nhân bảo ta nói chuyện với ngài.”
Tần Minh Thư dừng bước, gương mặt anh tuấn lạnh lùng quay lại hỏi: “Nói cái gì?”
Tần Lục gãi gãi đầu, hắn không hiểu mấy lời này, chỉ có thể thuật lại y nguyên: “Phu nhân nói, Nhị công t.ử rất giỏi. Nhưng khi diễn một nhân vật nào đó, ngài phải quên đi mình là ai, ngài phải hoà mình vào nhân vật. Đổng Vĩnh không phải tiên, ngài diễn như một thần tiên, thì “Thiên Tiên Phối” không còn là “Thiên Tiên Phối” nữa. Phu nhân còn nói, nếu Lý đoàn trưởng quyết định diễn vở kịch này trong yến tiệc Trừ Tịch, thì mau ch.óng thay người, hoặc là đổi vở khác, hoặc là Nhị công t.ử phải hoá thân thành một tú tài nghèo, nếu không sẽ không có kết quả tốt đẹp.”
Tần Minh Thư siết c.h.ặ.t cây quạt trong tay, rơi vào trầm mặc.
Hắn không tức giận, chỉ cảm thấy rất phức tạp.
Nàng thế mà đã xem, còn hiểu và chỉ ra vấn đề.
Hắn cũng cảm thấy vở kịch này có một số khuyết điểm khó nói thành lời. Hắn đã diễn hai lần rồi, Lý đoàn trưởng rất thích. Lý đoàn trưởng cảm thấy đây là thứ mà các quý tộc muốn xem, nhưng hắn luôn cảm thấy không thoả đáng.
Tần Lục nói tiếp: “Phu nhân còn nói, nếu mọi người muốn đổi một vở kịch, thì đợi phu nhân hoàn thành công việc trong tháng này, tháng sau sẽ viết cho mọi người một vở kịch mới. Tuy nhiên, phu nhân cũng nhắc nhở Nhị công t.ử, một người diễn giỏi không nên để vở kịch thích ứng với mình, mà phải có thể thiên biến vạn hoá, thích ứng với đủ vai diễn khác nhau.”
Đêm đó, Tần Minh Thư bị mất ngủ.
Tiết Đường thì ngủ cả ngày lẫn đêm.
Làm sao mọi người biết được lúc lên xe ngựa ra ngoài, nàng đã bói một quẻ cho Tần Minh Thư chứ?
Sau khi xác định hắn không có nguy hiểm gì đến tính mạng, nàng mới bình tĩnh ngồi ở đoàn kịch Nam Khúc, cẩn thận thu thập manh mối.
Để bói quẻ này, nàng đã sử dụng dị năng, nhưng khác với lần trước bị thụ động, lần chủ động sử dụng này, không chỉ khiến thân thể nàng mệt mỏi mà tinh thần cũng mệt mỏi.
Khi Tiết Đường tỉnh dậy, nàng thấy Tần Minh Thuỵ ngồi bên giường mình. Biểu cảm của hắn ta, như thể trời đã sập rồi vậy.
“Tẩu, tẩu tỉnh rồi!"
Thấy Tiết Đường tỉnh lại, Tần Minh Thuỵ quay mặt đi, không để nàng nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, hắn ta đứng dậy, nhanh ch.óng đi ra khỏi phòng. Đây là phòng riêng của đại tẩu, theo lễ nghi, hắn ta không nên ở đây.
...
Ở Đông Thành, trên đường phố phồn hoa, một đội ngũ đặc biệt xuất hiện.
Tiết Đường chỉ vào người chỉ vào người bán kẹo, nói với Lục Nhuỵ: “Mua mười cái.”
Nàng ra ngoài, dẫn theo bảy hạ nhân, còn gói thêm cho Tần Minh Thuỵ và Tần Minh Thư, vừa đủ mười người, mỗi người một cái.
Người bán kẹo bị sốc.
Đây là lần đầu tiên ông ấy thấy nhóm đông người lớn như vậy tới mua kẹo.
Một bên là Thao Thiết Lâu, một bên là đoàn kịch Nam Khúc, những người này lại ăn mặc không tầm thường, xem ra là chủ t.ử của môn hộ lớn nào đó ra ngoài đi dạo, chẳng phải họ nên ghé vào hai nơi đó sao? Hay sở thích của chủ t.ử nhà người ta thay đổi rồi, bằng lòng ăn thứ đồ để dỗ trẻ con ông ấy bán?
Thấy đại thúc đứng ngẩn ra, Lục Nhuỵ khua tay trước mặt ông ấy: “Lão bản, thế này là không bán à?”
Luỵ Nhuỵ vốn là người có tính cách hoạt bát, bị nguyên chủ dẫn dắt thành người hơi hống hách. Nhưng Tiết Đường đã dạy dỗ nàng ấy, sự kiêu căng biến mất, chỉ còn lại sự năng động, đôi mắt to tròn khi chớp chớp rất đáng yêu.
Đại thúc tỉnh táo lại: “Bán, bán.”
Tần Lục và hộ vệ Tần gia ở phía sau vội vàng ăn hết củ khoai lang trên tay, đợi món ăn tiếp theo.
Trong tay họ còn có một túi hạt dẻ ngào đường, cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Trước đây, mỗi lần phu nhân ra ngoài đều tiêu cả vài trăm lượng, không phải đồ của Thao Thiết Lâu thì không ăn, làm gì có chuyện quan tâm đến sống c.h.ế.t của hạ nhân, hôm nay không phải nàng bị ma nhập đấy chứ?
Đây là lần đầu tiên Tiết Đường đi dạo phố sau khi tới triều đại này.
Nói thật thì, kiếp trước nàng cũng không có cơ hội đi dạo phố.
Hôm trước ra ngoài, nhìn thấy sự náo nhiệt ở Đông Thành, nàng mới nảy ra ý định sẽ vui vẻ đi dạo phố.
Nàng bước trên đường, cảm nhận mọi thứ xung quanh, dần thấy quen thuộc hơn với những thứ thuộc về triều đại này. Khắp dọc đường nào là bánh rán, bánh bao, trứng trà, khoai lang nướng, hạt dẻ ngào đường, kẹo hồ lô,...
