Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 246
Cập nhật lúc: 17/03/2026 03:01
Thái hậu nuốt miếng tổ yến, gật đầu: "Ừm. Như vậy, chỉ còn lại Tư Nguy là cái gai trong mắt."
Bà ta đột nhiên lạnh giọng hỏi: "Người của ngươi có tin tức gì chưa? Tần Minh Nguyên đã c.h.ế.t chưa?"
"Chưa có tin báo về. Nhưng bất cứ kẻ nào bước vào rừng Quỷ Vụ, đều chưa từng sống sót trở ra. Người có thể yên tâm."
Nam nhân nói tiếp: "Hôm nay, tuy không thể triệu Tiết Đường vào cung, nhưng Tần Xuyên đã đuổi Tần Viễn ra khỏi tộc, còn hoà ly với Bùi thị. Bùi thị là người được ban hôn bằng thánh chỉ, người có thể lấy lý do “kháng chỉ bất tuân” để trị tội Tần Xuyên, vẫn có thể diệt được phủ tướng quân."
Thái hậu cười lạnh: "Bệ hạ không phải kẻ ngu ngốc, đã lâu như vậy, chắc chắn hắn đã chuẩn bị hậu chiêu rồi."
Bà ta nhếch môi, đáy mắt hiện lên tia rét lạnh: "Nhưng Tần Xuyên hồi kinh cũng là một cơ hội tốt. Ngươi sắp xếp người mai phục trên đường, thay ta diệt trừ hắn. Bao năm nay, Bùi thị theo hắn mà không phát hiện ra điều gì bất thường, có lẽ năm đó là ta đã nghĩ quá nhiều. Nhưng nếu hắn còn sống, ta vẫn khó yên lòng... ưm!"
Câu nói của bà ta bị chặn lại bởi một nụ hôn nóng bỏng.
Nam nhân cười khẽ, cất giọng trầm thấp bên tai bà ta: "Đợi ta ăn xong, lập tức đi sắp xếp."
...
Trong hoàng trang, dòng suối róc rách chảy ngang qua một tĩnh thất, càng làm tăng thêm vẻ thanh bình nhã nhặn cho nơi này.
Lý công công đỡ Tĩnh Khang Đế ngồi xuống bồ đoàn.
Ông ta lặng lẽ liếc nhìn nữ nhân đối diện.
[Đây chính là Mạc Sầu sư thái trong truyền thuyết ư?]
Thì ra không phải là một nữ hiệp oai phong lẫm liệt cầm kiếm hành tẩu giang hồ, mà trông giống một ẩn sĩ tiên phong đạo cốt hơn.
Ông ta bỗng cảm thấy bản thân trước kia thật tầm thường, nông cạn.
Người trước mặt khoác y phục trắng tinh, cử chỉ ưu nhã, dung mạo và tài hoa đều xuất chúng, khí chất siêu phàm thoát tục tựa tiên nhân giáng thế. Dù bà và bệ hạ cùng tuổi, nhưng rõ ràng giữa hai người họ không thể nào có mối quan hệ không thể để lộ ra ngoài như ông ta từng nghĩ.
Đang mải suy đoán, ông ta liền nghe thấy Tĩnh Khang Đế cất giọng: "Lão Lý, ngươi lui ra trước đi!"
"Dạ!"
Lý công công cung kính lui ra, nhưng trước khi đi vẫn không nhịn được mà liếc nhìn Mạc Sầu sư thái và Tĩnh Khang Đế thêm một lần nữa.
Chẳng lẽ suy đoán của ông ta vừa rồi quá vội vàng?
Giữa hai người này thực sự có chuyện gì đó mà ông ta không được biết ư?
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, hoàn toàn chặn đứng bóng dáng của Lý công công và Tần Xuyên bên ngoài.
Mạc Sầu sư thái khẽ cười, lắc đầu nói: "Năm xưa, chính ba người các ngài đã cứu ta ra khỏi ám lao. Tiểu Lý T.ử bây giờ đã thành lão Lý, nhưng tính tình vẫn như trước, trong sáng hồn nhiên như vậy, không hề thay đổi. Chỉ là dường như hắn không còn nhận ra ta nữa."
Tĩnh Khang Đế cũng bật cười: "Nếu không phải Tần Xuyên biết chuyện, năm đó báo cho trẫm hay rằng Mộ tướng quân đã đưa bà lên Nga Mi, ai có thể ngờ rằng tiểu nha đầu gầy gò bị nhốt trong ám lao năm xưa giờ đây lại trở thành chưởng môn của Nga Mi chứ?"
Mạc Sầu sư thái có một cuộc đời đầy biến động.
Từ khi mới sinh ra, bà đã có khả năng một tiếng khóc, cười định sinh t.ử người khác. Năm mười chín tuổi, bà được phong danh hiệu "Đệ nhất tướng sư của Đại Tĩnh". Thế nhưng đúng vào sinh thần năm ấy, bà bị giam vào ngục vì không chịu bói toán vận mệnh quốc gia cho Tiên đế.
Ban đầu, bà bị nhốt trong thiên lao, sau lại bị chuyển vào ám lao, mỗi ngày đều phải chịu cực hình t.r.a t.ấ.n. Một lần nọ, nhờ cơ duyên mà bà được Tĩnh Khang Đế, Tần Xuyên và Lý công công vô tình cứu thoát.
Bà may mắn giữ được mạng sống, lại được lão phu nhân phủ Đại tướng quân bí mật đưa lên núi Nga Mi, từ đó mới có được thành tựu ngày hôm nay.
Ánh mắt Tĩnh Khang Đế chợt tối sầm lại khi nhìn thấy những đồng tiền cổ trên bàn, ngài cất giọng trầm thấp: "Hôm nay bà có thể nói cho trẫm biết sự thật rồi chứ? Vì sao năm đó bà thà bị giam cầm, chịu đủ mọi cực hình, cũng không chịu bói toán vận mệnh Đại Tĩnh?"
Mạc Sầu sư thái đáp: "Không phải không chịu bói toán, mà là không thể nói ra."
"Tại sao?"
"Bởi vì quẻ tượng năm đó cho thấy Đại Tĩnh đã tận số."
Nghe vậy, Tĩnh Khang Đế giật mình, cả người chấn động.
Động tác quá đột ngột khiến vết thương ở thắt lưng bị kéo căng, đau đến mức ngài hít sâu một hơi lạnh.
Chưa kịp nói gì, ngài đã thấy Mạc Sầu sư thái nhặt những đồng tiền cổ trên bàn lên, bắt đầu bói toán.
Một tay ngài ôm lấy thắt lưng, cố nhịn cơn đau, nhíu mày hỏi: "Bị trẫm giam giữ bao lâu nay, bà cũng không chịu bói lại một lần, vì sao hôm nay lại tự nguyện?"
"Vì thời cơ đã đến."
Mạc Sầu sư thái khẽ nói, ánh mắt như ẩn chứa tầng tầng huyền cơ: "Tích đức không cần để người khác thấy, hành thiện tự có trời biết. Hôm nay bệ hạ đã hạ một đạo thánh chỉ tạo phúc cho muôn dân, đúng lúc hội tụ đủ vận số để xoay chuyển càn khôn."
Tĩnh Khang Đế: "?"
Thánh chỉ hôm nay?
Ngài đã hạ ba đạo thánh chỉ.
Một là để Tần Xuyên hòa ly, chuyện này chắc chắn không liên quan gì đến phúc của muôn dân.
Một là ra lệnh cho Thượng Quan Tấn bắt giữ đám nữ nhân độc ác, chuyện này cũng không thể xem là ban ân cho thiên hạ.
Còn lại chính là sáng lập Quốc Học...
