Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 262
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:00
Trước đây, hắn nghĩ rằng cả đời này chỉ cần ca hát, kinh doanh, ở bên cạnh đại tẩu, bảo vệ nàng là được. Tất nhiên, nếu gặp tình huống nguy cấp, hắn cũng có quyết tâm khoác giáp ra trận. Nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng đại tẩu lại quan tâm đến cả chuyện nghề nghiệp của hắn như thế.
Xem ra, ở bên đại tẩu, không thể làm một kẻ lười biếng.
Dù chỉ để khiến nàng vui lòng, hắn cũng phải nghiêm túc suy xét lại.
Hắn nghiêm túc gật đầu: "Được, ta sẽ suy nghĩ thật kỹ."
...
Ở một nơi khác, trong một căn mật thất, người đeo mặt nạ đồng chờ mãi vẫn không thấy Tần Minh Thư và Tiết Đường bị trói mang đến.
Thấy chín người đi mà chỉ có một kẻ quay về, hắn tức giận mắng: "Ngay cả một tên kép hát yếu đuối cũng không xử lý được, lại còn bị Kinh Triệu Phủ bắt giữ! Nuôi các ngươi còn có ích gì nữa?"
Tên hắc y nhân đối diện khó khăn mở miệng, cúi đầu nhận tội: "Thuộc hạ thất trách, xin Phó Minh chủ trách phạt!"
"Một đám vô dụng."
...
Sau khi dùng bữa trưa, Tiết Đường chuẩn bị rời đi.
Tần Minh Thư hỏi: "Đại tẩu hôm nay không ở lại xem ta diễn sao?"
Tiết Đường thản nhiên đáp: "Ta phải về nhà một chuyến."
Tần Minh Thư lẩm bẩm: "Về nhà có gì hay mà xem? Mấy người đó chẳng phải đều đang giúp Ngọc di nương sửa lại viện sao?"
Chuyện sửa sang trong nhà sao có thể quan trọng bằng buổi diễn tại cung yến đêm Trừ Tịch chứ?
"Ta nói là về Tiết gia."
Cơ thể Tần Minh Thư khẽ cứng lại.
Phải rồi, nàng không chỉ là đại tẩu của bọn họ mà còn là nữ nhi của Tiết gia.
Dù nửa năm qua Tiết gia không hề đoái hoài đến nàng, nhưng đó vẫn là nơi nàng lớn lên, nơi ấy vẫn còn thân nhân ruột thịt của nàng. Nàng vẫn ghi nhớ về cái nhà đó.
Nàng rời khỏi phủ tướng quân, vẫn còn nhà mẹ đẻ. Nhưng nếu mất đi đại tẩu, phủ tướng quân sẽ chẳng còn là nhà nữa.
Khoảnh khắc này, trong lòng Tần Minh Thư trỗi dậy cảm giác nguy hiểm mất mát mãnh liệt.
Hắn nhất định phải chứng minh phủ tướng quân tốt hơn Tiết gia. Dù không có quan hệ huyết thống, bọn họ vẫn có thể thân thiết hơn cả người thân.
Hắn đột nhiên nói: "Đường xá không an toàn, ta hộ tống đại tẩu!"
"Không cần, luyện hí khúc quan trọng hơn."
Tiết gia này không phải Tiết gia của nàng. Nàng chẳng hề có tình cảm gì với cha mẹ của nguyên chủ. Nếu không phải vì có chuyện cần giải quyết, nàng vốn chẳng định quay về, càng không phải vì thăm nom. Sao nàng có thể vì chút chuyện cỏn con này mà làm lỡ việc của Tần Minh Thư?
Thế nhưng Tần Minh Thư không biết suy nghĩ của nàng, vẫn khăng khăng đòi đi cùng.
Tiết Đường chỉ có thể kiên quyết từ chối: "Đệ đi theo không hợp."
Nói xong, nàng liền đẩy cửa bước ra ngoài.
Nghe được cuộc trò chuyện bên trong, Truy Quang và Lục Nhụy đứng ngoài cửa liếc nhìn nhau, đồng loạt gật đầu thật mạnh.
[Đúng là không hợp chút nào, làm gì có chuyện thúc t.ử đi theo tẩu t.ử về nhà mẹ đẻ chứ!]
Toàn bộ ánh sáng trên người Tần Minh Thư đều tối sầm lại.
Hắn ủ rũ nhìn theo bóng lưng Tiết Đường rời đi.
Hắn đi theo không hợp? Sao lại không hợp chứ?
Hắn cũng là đệ đệ nàng mà!
[Không đúng...]
Hắn không hợp, nhưng đại ca thì hợp đấy!
Trong khoảnh khắc, Tần Minh Thư bừng tỉnh, lập tức lao nhanh về phía Thao Thiết Lâu.
[Đại ca, đừng đi vội! Mau cùng đại tẩu về nhà mẹ đẻ trước đã!]
Nhưng vừa chạy ra khỏi cửa chính của đoàn kịch Nam Khúc, hắn đã bị Phương bổ khoái cùng đám người phía sau chặn đường.
Tần Minh Thư sốt ruột, nhưng dạo gần đây, Tư Nguy liên tục nhắc nhở rằng công t.ử thế gia phải luôn chú ý đến lễ nghi và phong thái. Giữa chốn đông người, hắn đương nhiên không thể thất thố mà làm mất thể diện của gia tộc. Vì vậy, hắn mở quạt ra phe phẩy nhẹ, cố đè nén sự bồn chồn trong lòng, khẽ gật đầu nói: "Phương bổ khoái, phiền tránh đường một chút, bổn công t.ử có việc gấp."
Khoảnh khắc này, trên người hắn không còn chút dáng vẻ làm nũng hay lấy lòng trước mặt Tiết Đường nữa, mà toát lên phong thái của một công t.ử tuấn tú nho nhã, ôn hòa chính trực. Không ai có thể liên tưởng hắn với kẻ đã tung cước đạp thẳng vào Tần Minh Chi trong con hẻm mới đó.
Phương bổ khoái ban nãy còn cười ha hả sảng khoái, nhưng vừa trông thấy Tần Minh Thư, nàng ta lập tức nén lại nụ cười, sợ sự thô lỗ của mình làm kinh động vị công t.ử phong nhã như ngọc trước mắt. Nàng ta vui vẻ bước tới, ôm quyền hành lễ: "Chúc mừng Tần Nhị công t.ử."
Tần Minh Thư không khỏi nghi hoặc, thấy mình không đi được lại càng nóng ruột, bèn hỏi: "Chúc mừng chuyện gì?"
Phương bổ khoái đáp: "Năm đó, khi đại nhân nhà ta phụng chỉ sửa đổi luật pháp, có từng bói một quẻ trong Kinh Dịch. Quẻ nói: “Kích m.ô.n.g, bất lợi vi khấu, lợi ngự khấu”."
Tần Minh Thư nhìn chiếc xe ngựa chở Tiết Đường càng lúc càng xa, chỉ muốn nói: [Ngươi có thể nói nhanh lên được không? Đừng có vòng vo nữa, ta đang gấp! Lúc này mà lại còn nói đến Kinh Dịch sao?]
Giọng hắn có phần gấp gáp: "Vậy thì liên quan gì đến ta?"
Phương bổ khoái vốn nhận lệnh của Thượng Quan Tấn, nhân cơ hội này tuyên truyền pháp luật, dĩ nhiên phải tận dụng thật tốt. Nàng ta không hề vội, chỉ nở một nụ cười đầy thâm ý: "Dựa theo quẻ tượng, Thượng Quan đại nhân đã bổ sung vào điều lệ về “phòng vệ chính đáng” và “kiến nghĩa dũng vi*”. Luật có quy định rõ ràng: “Khi bản thân hoặc lợi ích của Đại Tĩnh bị xâm phạm, cần phải đứng lên phản kháng. Chỉ cần ra tay đúng mực, đó chính là phòng vệ chính đáng, là chống lại cường đạo. Luật pháp Đại Tĩnh sẽ hoàn toàn ủng hộ và bảo vệ”. Theo luật, thường dân bắt được một tên cường đạo hoặc hai tên trộm, sẽ được thưởng hai mươi lượng bạc. Nếu bắt được năm tên cường đạo hoặc mười tên trộm trở lên, sẽ được phong một chức quan."
*kiến nghĩa dũng vi: kiểu thấy việc bất bình ra tay tương trợ ó
