Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 271

Cập nhật lúc: 18/03/2026 06:03

Nếu rơi vào tay Mặc Bạch, bà ta sẽ sống không bằng c.h.ế.t, nhưng nếu rơi vào tay Thượng Quan Tấn, thì đó mới thực sự là con đường c.h.ế.t. Lúc này, bà ta đã cảm nhận được hơi thở của t.ử thần.

Tiết Đường vẫn chậm rãi nói rõ ràng từng chữ: "Ta và Mặc lão bản đã đạt được thỏa thuận. Người của Mặc gia lừa gạt Tiết phủ, Mặc gia bồi thường tám vạn hai nghìn lượng, chúng ta đã giải quyết riêng. Nếu quan phủ cần Tiết gia hỗ trợ điều tra và cung cấp chứng cứ, Thượng Quan đại nhân cứ nói, Tiết gia nhất định toàn lực phối hợp. Xin Thượng Quan đại nhân nhất định phải tra rõ, rốt cuộc có những ai tham dự vào việc này, làm thế nào tránh được lệnh khám xét ở cổng thành, hàng hóa khi đến Bắc Cảnh sẽ giao cho ai, và bằng cách nào mà quân nhu đến được tay quân Thát Đát?"

Thượng Quan Tấn khẽ gật đầu.

Ông ta nhất định phải điều tra rõ ràng, lần theo manh mối để tìm ra toàn bộ đường dây tiêu thụ v.ũ k.h.í buôn lậu.

Trong lòng ông ta còn âm thầm kinh ngạc. Người khác bị hại thì chỉ có thể c.ắ.n răng chịu khổ sở, nhưng Tiết Đường lại có thể lợi dụng tình thế, nắm được manh mối quan trọng để thúc đẩy tiến trình vụ án buôn lậu quân hỏa. Ông ta cảm giác như mình được thần tiên phù trợ vậy.

Mặc Bạch nghiến răng.

Đây là nàng đang ngầm trách hắn trước đó không nên lãng phí thời gian sao?

Vì hắn cứ mải trêu chọc Tiết Đường nên mới kéo dài thời gian, để rồi Thượng Quan Tấn phải đích thân đến đây.

Lẽ ra, hắn có thể tự mình giao người cho quan phủ, khi đó Thượng Quan Tấn chắc chắn sẽ nể mặt hắn đôi phần. Còn bây giờ thì tốt rồi, ngay cả hắn cũng bị liệt vào danh sách tình nghi.

Hắn quay đầu nhìn Tiết Đường.

[Nữ nhân này sao lại có thể bình tĩnh, tuần tự, thậm chí có vẻ rất có kinh nghiệm khi xử lý mọi chuyện thế này?]

Khốn kiếp, rốt cuộc trước đây nàng đã từng “hại” bao nhiêu người để tích lũy kinh nghiệm chứ?

Sau khi Thượng Quan Tấn áp giải Mặc Bạch và Tạ di nương rời đi, Tiết Đường hờ hững quét mắt nhìn mọi người trong phòng, nói: "Tần Lục, Mộ Hiển, hai người ra ngoài đợi đi."

Hai mắt Lục Nhụy sáng rực, lặng lẽ lấy ra một cái bao tải, giơ lên.

Tiết Đường đỡ trán: "Lục Nhụy, ngươi cũng ra ngoài."

"Ò."

Lục Nhụy tiu nghỉu thu lại bao tải, nhưng trước khi đi vẫn không quên đóng c.h.ặ.t cửa, đuổi tất cả những người khác ra xa, chỉ để lại một mình nàng ấy canh giữ ở cửa.

Tần Lục và Mộ Hiển cũng rất ăn ý, dẫn hộ vệ lui ra xa mười trượng, tạo thành một phòng tuyến thứ hai.

Phu nhân sắp ra tay rồi. Mặc dù nàng không dùng bao tải, nhưng chỉ cần có nắm đ.ấ.m là đủ. Vì danh tiếng của phu nhân, bọn họ nhất định không thể để bất kỳ ai biết chuyện xảy ra bên trong. Cho dù cha mẹ nàng có bị đ.á.n.h đến mức chính họ cũng không nhận ra bản thân mình, bọn họ cũng sẽ một mực khẳng định rằng không phải do phu nhân làm.

Trong phòng, Tiết Đường ngẩng đầu, nhìn về phía Tiết Nhân Nghĩa và Lý Dĩnh, lạnh nhạt nói: "Chuyện lần này, ta sẽ giúp hai người giải quyết, nhưng hy vọng sau này hai người khôn ngoan hơn, cẩn trọng hơn, đừng làm chuyện ngu xuẩn nữa."

Sắc mặt Tiết Nhân Nghĩa lúc xanh lúc tím.

Lý Dĩnh vốn đã không chịu nổi thái độ lạnh nhạt xa cách của con gái, bây giờ lại càng không chịu được giọng điệu như băng này. Bà ta ôm lấy n.g.ự.c, ánh mắt bi thương nhìn Tiết Đường: "Sao con có thể nói chuyện với cha mẹ như vậy? Sao con có thể bất hiếu đến thế?"

Khi nàng muốn nói lý lẽ với họ, họ sẽ nói chuyện tình cảm với nàng. Nhưng khi nàng gặp khó khăn, họ lại có thể viện đủ lý do để nói rằng họ không thể cùng nàng gánh vác, rằng họ cũng có nỗi khổ riêng.

Trên đời có quá nhiều kẻ chỉ biết đặt lợi ích bản thân lên hàng đầu, ích kỷ đến cùng cực. Dù là tình thân hay tình bạn, đối với họ cũng chỉ là công cụ để củng cố lợi ích của bản thân, họ sẽ không thực sự dành tình cảm chân thành cho bất kỳ ai.

Nếu Tiết Đường dễ dàng bị những cản trở nhỏ bé như thế này trói buộc, kiếp trước nàng đã không thể trở thành một chỉ huy tài ba.

Nàng chưa bao giờ phí lời với kẻ không hiểu lý lẽ, chưa bao giờ nói chuyện tình cảm với người vô tình vô nghĩa, càng không bao giờ bàn về hòa bình với kẻ chỉ tin vào nắm đ.ấ.m.

Nàng luôn dứt khoát lấy gậy ông đập lưng ông là xong.

Nàng không đáp lời Lý Dĩnh, chỉ thản nhiên nói: "Nếu hai người vẫn không biết hối cải, vậy thì cắt đứt quan hệ đi. Chỉ cần ta không giải quyết chuyện này, hai người chắc chắn sẽ bị cuốn vào vụ án buôn lậu quân hỏa, rồi ngồi tù đếm ngày. Nhưng nếu sau này hai người biết điều một chút, đừng gây phiền phức cho ta, chúng ta vẫn có thể sống yên ổn."

Lý Dĩnh kinh hoảng, nước mắt không kiềm được mà rơi lã chã: "Không, con, con không phải là Đường Đường của ta, Đường Đường của ta sẽ không tuyệt tình như vậy."

Đáy mắt Tiết Đường thoáng qua một tia bi thương.

Có cha mẹ như thế này, không lạ gì khi trưởng thành nguyên chủ lại có tính cách thế kia. Việc nguyên chủ yểu mệnh c.h.ế.t sớm cũng không thể không liên quan đến họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 271: Chương 271 | MonkeyD